Biết Đâu Mà Tìm
Berly lại bế chó rồi
Húng lìu nhưạ mận người đời miả
mai
Âu Châu yêu chó như người
Hiếu sinh Đức Phật trần ai ngậm
ngùi
Chó con đã mười năm trời
Từ bi hỉ xả người ơi nghẹn ngào
Lâng lâng cô gái má đào
Thuyền quyên yểu điệu dạt dào biển
khơi
Trùng dương dặm thẳm xa xôi
Nauy tuyết phủ biển người mênh
mông
Nàng cười chó cũng nhe răng
Bên hòn non bộ trắng hồng thướt
tha...
Hôm nay trời hửng nắng chờ
Hiu hiu gió thổi tháng tư bồi hồi
Bắc Âu khí hậu dở giời
Chang chang đang nắng lại rồi tuyết
rơi
Mưa rơi ướt át ngậm ngùi
Áo lông lại mặc phôi phai tháng
ngày
Nhìn mây mà tưởng xiêm y
Nhìn hoa mà tưởng Berly đang cười
Tu nhân tích đức là người
Thương con chó nhỏ luân hồi nổi
trôi
Kiếp sau có được đầu thai
Chó xin báo đáp làm người cô
yêu...
Ngậm ngùi thi sĩ Lu Hà
Phù du bèo bọt biết đâu mà tìm...!
2.4.2011 Lu Hà
Bình Minh Đợi Chờ
hoạ thơ Dương Quân
Sáng nay trời hửng nắng
thu
Lá vàng xao xác mây mù
sương giăng
Bồi hồi nhớ dải khăn
quàng
Cuả người em gái tuổi
vàng xinh tươi
Nghẹn ngào từng giọt
mưa rơi
Thấm vào lòng đất cho
người tình thâm
Đá vàng kể chuyện trăm
năm
Còn đây đôi ngả trần
duyên tơ lòng
Tưởng đàn dạo khúc yêu
thương
Ngờ đâu dây đứt tình
trường sầu đưa
Cung thương non nỉ hồn
xưa
Gió thu văng vẳng ngẩn
ngơ mộng vàng
Nhớ em phố vắng chiều
buông
Chia tay sầu đọng ngỡ
ngàng muà đông
Tháng năm sóng vỗ phũ
phàng
Con thuyền định mệnh dập
dàng lô xô
Lạc loài thương cánh hải
âu
Bơ vơ giưã biển đôi bờ
tử sinh
Gió thu lồng lộng trời
xanh
Nắng hồng le lói bình
minh đợi chờ…
19.11.2009 Lu Hà
Bốn Muà Hoang Vu
chuyển thể thơ Trinh
Ngôn Ngữ: Nhổ Cỏ Đi Em
Các em con gái con
trai
Tuổi thơ lam lũ chảy
dài nắng vương
Ngây thơ tư lự bi
thương
Nhổ sao hết cỏ cánh đồng
sầu tang
Mong manh áo rách
quanh làng
Chân trần em bước dở
dang tâm hồn
Cha già tê tái nguồn
cơn
Nhà tù cải tạo héo hon
mới về
Trải qua khắp nẻo sơn
khê
Muỗi rừng bọ chó não nề
mưa rơi!
Mẹ thì tần tảo chơi
vơi
Đồng khô ruộng nẻ mồ
hôi ướt đầm
Thương đau nhát cuốc
tím bầm
Bao nhiêu uất ức âm thầm
em ơi!
Sợ chi cỏ sắc tả tơi
Cụm mì bông luá bồ vơi
sao đầy
Sắn khoai rơm củi đè
vai
Bàn chân em nhỏ canh
dài lầm than
Ngày mai cỏ ngập uá
tàn
Biết bao khổ cực tuổi
xuân héo mòn
Học hành dang dở môi
son
Con chim nó hót nỗi hờn
tháng năm
Đầu xanh dầu dãi âm thầm
Buồn như mắt mẹ sớm
hôm tảo tần
Nhổ đi cỏ dại dưới
chân
Xót xa lòng chị bần thần
lòng anh
Cái nghèo giá buốt năm
canh
Nưả đêm thức giấc trời
xanh tỏ tường
Vấn vương thương trái
tim hồng
Măng non cằn cỗi đoạn
trường thê lương
Tương lai hờ hững xuôi
dòng
Một bầy quạ đói thiên
đàng tìm đâu?
Nhổ đi từng đám cỏ sầu
Cánh đồng thê thảm
hoang vu tiêu điều
Sương gieo cỏ dại thêm
nhiều
Nhổ đi nhổ lại trôi
vèo tuổi xuân
Con cừu lạc bước băn
khoăn
Sợ bầy sói dữ xé tan mộng
vàng
Giang sơn gấm vóc lỡ
làng
Vành tang nấm mộ phũ
phàng em ơi!
Con chim rã cánh chơi
vơi
Hoàng hôn vụt tắt ngậm
ngùi mẹ cha...!
14.3.2010 Lu Hà
Bốn Muà Khổ Đau
Bâng khuâng mấy gịọt tần
ngần
Sầu vương đôi ngả tơ
đàn chưá chan
Lang thang kià đám mây
tần
Hững hờ cơn gió thông
ngàn chiều mưa
Phong trần rầu rĩ sớm
trưa
Quê hương ta đó sa đà
trần căn
Thiên hà bốn bể trầm
luân
Đảo điên đen trắng dối
gian hỡi người
Trái tim băng giá rã rời
Trải bao thập kỷ bên đời
dửng dưng
Thê lương gục ngã ven
đường
Cô hồn tử sĩ lạnh lùng
bước qua
Nai lưng kiệt sức bơ
vơ
Chờ ngày ca khúc hải hồ
về quê
Kiếp nghèo khô héo lê
thê
Lương tâm lý trí ê chề
ở đâu?
Bon chen cộng sản làm
giàu
Nhà cao cưả rộng bạc
màu thế nhân
Ngậm ngùi năm tháng
gian truân
Đông Âu hải ngoại bướm
lần hoa xuân
Xót xa trần thế muôn
vàn
Phù du một đám đông
tàn sầu thu
Việt Nam mưa nắng dãi
dầu
Khi khô khi lũ bốn muà
khổ đau...!
12.1.2010 Lu Hà
Bốn Muà Xanh Tươi
Ngắm ai muốn bế muốn bồng
Thái Chân Ngọc Nữ vấn
vương bồi hồi
Dập dềnh biển cả xa
xôi
Dong buồm thẳng hướng
chơi vơi dịu dàng
Tìm nơi có đám mây
vàng
Bồng Lai Bột Hải trào
dâng la đà
Trời thu tha thiết mặn
mà
Cam lồ mát rượi bốn
muà xanh tươi
Hằng Nga lấp ló đang
cười
Ngàn sao lấp lánh chân
trời mênh mang
Kià ai dáng vẻ ngỡ
ngàng
Như chàng Từ thức dở
dang cung đàn
Trăm năm trong cõi bụi
trần
Một đêm mộng mị canh
tàn gió bay
Vu Phần sùi sụt đắm
say
Giật mình tỉnh giấc Thục
Vy đầu rồi?
17.8.2011 Lu Hà
Bồng Lai Tiên Cảnh
tặng nhà thơ Thế Lữ
Hôm qua hồn lạc sông
trăng
Gặp ông Thế Lữ hai
hàng lệ rơi!
Khóc than oán trách trần
ai
Cõi người sinh sự dập
vùi đau thương
Mủi lòng tôi mới thưa
rằng:
Bác ơi!Thuở ấy cam
lòng chiụ sao?
Duyên thơ lụy sóng ba
đào
Tình yêu giai cấp máu
trào sông trăng
Bác ơi! Chín đợi mười
mong
Lạc Hồ tiên nữ hồn
thiêng cảm phiền
Phau phau làn nước lá
sen
Đôi bờ giun dế hờn
ghen dỗi lòng
Hoài Thanh đứng chắn
giưã giòng
Thuyền thơ tan nát thuồng
luồng nổi lên
Ba bề bốn phiá mây đen
Chuồn chuồn yếu viá
bao phen dật dờ
Ầm ầm chiêng trống reo
hò
Săn chàng thi sĩ vẩn
vơ ven hồ
Phê bình đấu tố giương
cờ
Buá liềm lưõi hái ta
bà đảo điên
Bắc loa dầm nát cảnh
tiên
Hàng lau xơ xác thiên
nhiên mịt mù
Mây đen trùm khắp điạ
cầu
Hãi hùng mưa gió độc từ
Châu Âu
Nga Sô trí tuệ lu mờ
Việt Nam xơ xác tình
thơ lụi dần
Bác ơi! Cuộc thế xoay
vần
Thái lai bĩ cực hoa
tàn lại tươi
Hôm qua cháu viết một
bài
Thái chân ngọc nữ bồng
lai lại về!
20 tháng 4 năm 2009 Lu
Hà
Chú thích : Tuy rằng
Thế Lữ nghe nói sau năm 1954 có a dua cùng cánh với Tố Hữu, Hoài Thanh, Xuân Diệu,
Chế Lan Viên bức hại nhân văn giai phẩm.
Thơ ông viết về thần
tiên trước năm 1945 lại rất hay.Tôi rất ngưỡng mộ mà nhớ tới ông.
Cái Bóng Cuả Đời
hoạ thơ Hồ Chí Bửu
Thơ là cái bóng cuộc đời
Sông tình bể khổ luân
hồi tang thương
Nâng niu cõi mộng vô
thường
Cây rung hạt lệ bông hồng
chiều sương
Dập vùi hạt bụi thê
lương
Âm u điạ ngục thiên
đàng gió mưa
Người còn mộng tưởng
canh sầu
Giấc mơ qua bến giang
đầu trần ai
Đầm đià gối lẻ đầy vơi
Trách ai cố chấp giống
nòi lầm than
Tuyền truyền giáo dục
vô luân
Văn chương hiện thực dối
gian lọc lưà
Giam cầm tường rỏ máu
đào
Vần thơ cải tạo tiêu
điều nước non
Nhẫn tâm tàn lụi linh
hồn
Phế hưng, hưng phế
dinh hoàn trần căn
Trải bao thập kỷ độc
quyền
Tác yêu tác quái sói
mòn lương dân
Chiến tranh hủy hoại
tâm thần
Lính già buông súng
thân tàn bơ vơ
Diù nhau đi giưã hoang
vu
Vườn xuân ta đó hương
cau ngạt ngào
Channel thoang thoảng
bay qua
Mùi thơm xứ lạ lạc vào
mê cung
Lương Sơn thủy bạc lỡ
làng
Lính già lầm lũi tìm
đường tự do
Ngậm ngùi mây nước mưa
sa
Đọc nhiều để chọn một
từ thương yêu
Muôn loài sinh hoá hữu
cơ
Xin đừng lạc lối ta bà
khổ đau
Em đi chẳng ngại ngoái
đầu
Nụ cười vội vã gió đuà
sầu bi
Càn khôn rung chuyển
góc trời
Chập chờn sóng biển
chôn vùi đại dương
Giang hồ giưã chốn tha
hương
Lính già than thở đoạn
trường trôi qua
Hững hờ mây nước sông
xưa
Bưóc chân du mục công
hầu làm chi
Em tôi phố cũ xa vời
Phiêu diêu bốn bể góc
trời về đâu
Một mình anh chết
trong thơ
Vầng trăng cổ độ giấc
mơ phai tàn
Một mình ôm mặt khóc
than
Muà thu lá rụng hoàng
hôn buông rèm!
Chú Thích: Bài này
không rõ tội hoạ thơ hay chuyển thể?
10.1.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét