Ngày Giỗ Cha
Hôm qua là ngày rỗ cha
Lòng con băng giá lơ
là thế sao?
Hôm nay trở lạnh gió
mưa
Bên lò sưởi ấm làm thơ
nhớ người
Gió đưa chiếc lá ngậm
ngùi
Bay đi bay laị rã rời
tình thâm
Tháng này tiền gửi âm
thầm
Thay con nhờ mẹ mấy
mâm gọi hồn
Xin cha thứ lỗi cho
con
Ma chay cúng rỗ chưa
luôn lệ này
Thôi đành để khói
hương bay
Gió thiêng đưa đến cổng
trời gọi cha
Chư Tiên mách bảo cho
ra
Cha con giờ ở chốn nào
bơ vơ
Cửu tuyền địa phủ âm u
Ngày xưa công đức đời
tu thế nào
Công thành nhiệp quả
ra sao
Cha con có được rước
vào bồng lai
Hay còn trôi nổi luân
hồi
Cha ơi! Sóng cả thuyền
đời lênh đênh
Đầu thai chuyển maí đầu
xanh
Mong cha tìm chỗ công
bình tự do
Đừng về chốn cũ nẻo
xưa
Quanh năm vất vả sớm
khuya tảo tần
Cha ơi lần bước dần dần
Đắn đo xuy tính trông
gần trông xa
Giờ này hồn ở đâu xa
Cha con có được Phật
đà đoái thương
Tử sinh trôi nổi vô
thường
Trăm năm là mấy muà
đông lạnh lùng
Ngày xưa, cha dạy con
rằng:
Cá không ăn muối đau
lòng mẹ cha
Suy đi nghĩ laị thiết
tha
Có cha có mẹ ông bà vẫn
hơn
Con chim đẹp ở lồng
son
Xách lồng chim đẹp tâm
hồn người nuôi
Con đâu hổ thẹn với
người
Lời xưa cha dạy muối đời
chẳng tan
Bao nhiêu sóng gió mưa
ngàn
Đời trai lãng tử phong
trần trải qua
Con đi trăm núi ngàn
dâu
Đạp bao xác lá muà thu
dãi dầu
Nỗi lòng cô quạnh âu sầu
Nhớ cha nhớ mẹ ông bà
xóm thôn
Những lần cha nhớ
thương con
Theo cha lẽo đẽo bên
vườn cỏ non
Mừng vui con chạy lon
ton
Chú cô họ mạc bà con
ông bà
Mấy ngày ngắn nguỉ
chóng qua
Bâng khuâng theo mẹ tiễn
cha ra đò
Sông thao nước chảy lững
lờ
Rác rều bèo bọt phù du
cuộc đời
Ôm chân con chẳng muốn
dời
Phu thê phụ tử chia ly
tủi hờn
Mình về vườn ruộng
nuôi con
Chăm lo cha mẹ hoàng
hôn bóng tà
Ra đi trăm mối tơ vò
Vợ hiền con nhỏ bơ vơ
âu sầu
Đến khi cha được về
nhà
Thì con đi khuất nẻo
xa chiến trường
Bạc đầu vò võ nhớ
thương
Tháng ngày hun hút đường
làng vắng tanh
Đời trai Nam Bắc tử
sinh
Chiến tranh vùi dập
nghiã tình cha con
Đắng cay như ngậm bồ
hòn
Suốt đời chẳng được gần
luôn bên già
Bây giờ con lại Châu
Âu
Sinh nhai lập nhiệp
làm thơ nhớ người!
Muà thu 2007 Lu Hà
Ngày Sinh Nhật Cuả Ta
Già nửa thế kỷ qua dần
Mà chưa hoan hỉ một lần
xuân xanh
Mừng ngày cha mẹ sinh
thành
Sinh sinh, tử tử thường
tình thế thôi
Buồn vui thì để làm
gì?
Băn khoăn còn hỏi sao
đời có ta?
Sinh ra, rồi laị sinh
ra
Trùng trùng điệp điệp
ta bà gian nan
Luân hồi chẳng nỡ lưã
lần
Có vay có trả nợ nần nổi
trôi
Mênh mông ngụp lặn
sóng đời
Bao phen phú quý hay người cần lao
Đã từng tay thước tay
dao
Đâm thuê chém mướn lao đao theo đường
Đấu tranh giai cấp thê
lương
Con đường thế kỷ mịt
mùng phong sương
Đã từng mũ aó thênh
thang
Ở nhà phong nhã ra đường
hào hoa
Hay là thuở trước ba
đào
Hồng nhan bạc mệnh phấn hoa yêu kiều
Trời cay nghiệt ngã hẩm
hiu
Tuổi xuân lỡ bước dập
diù bốn phương
Hay là thuở trước viễn
phương
Thuyền tình trôi dạt
muôn phương đất trời
Long đong góc bể chơi
vơi
Vợ con lià bỏ một đời
tha hương
Oan khiên nghiệp chướng
còn daỳ
Nợ xưa đòi trả kiếp
này phaỉ mang
Hay là một đấng trai
hùng
Bình sinh gặp truyện
giưã đường ra tay
Công bằng nghiã cả cứu
nguy
Gian nan chẳng sợ hiểm
nguy chẳng từ
Cưả thiền có trọn đường
tu
Chày kinh sớm tối nhân
từ khói hương
Dập diù du khách thập
phương
Núinon hiểm trở tìm đường
vấn danh
Hay là một bậc tài
danh
Cầm kỳ thi hoạ nhân
tình phong lưu
Giang hồ mắc số điù
hiu
Đầu xanh một chuyến
quyết liều tuổi xuân
Trường tình biển ái
trăng ngàn
Thuyền trôi suối lệ
đêm tàn xót xa
Khăng khăng níu chặt
chẳng tha
Luân hồi sáu nẻo ta bà
nổi nênh
Coĩ đời sinh tử tử
sinh
Rơì mê bến giác tâm
linh haĩ hùng...?
nhân này sinh nhật 2007 Lu Hà
Ngày Xưa ấy
tặng Micha
Ngày xưa màu tím em
yêu
Đoá hoa chung thủy sớm
chiều thiết tha
Bên nhau đàn hạc hát
ca
Mỗi ngày anh hái vườn
nhà tặng em
Bỗng dưng đàn gãy dây
mềm
Trái tim đóng cưả từng
đêm não nề
Giận hờn năm tháng ê
chề
Anh say bóng nguyệt dầm
dề gió mưa...
Nhạt mùi son phấn
hương hoa
Đầu bù tóc rối sớm
trưa u sầu
Em như chiếc lá phai
màu
Muà thu héo rụng chân
cầu gió bay
Ngậm ngùi bao nỗi đắng
cay
Tình em đã chết đoạ
đày làm chi?
Còn tin ai nưã hỡi trời
Cành xuân sương điểm
thương đời dở dang
Côn trùng rền rĩ canh
trường
Gió luà song cưả má hồng
phôi phai
Bởi vì em chót yêu ai
Lỗi lầm cam chịu tương
lai mịt mờ
Có người quân tử anh
hào
Cớ sao em lại hồ đồ chẳng
yêu?
5.10 .2011 Lu Hà Lu
Ngưu Lang Trách Vợ
hoạ thơ Nguyễn Thành
Giang
Nắng mưa là việc cuả
trời
Mà sao tôi vẫn u hoài
trách than
Nắng tràn thiêu đốt
tim gan
Bỗng dưng sấm sét mưa
tràn đồng quê
Tháng năm lăn lóc ê chề
Bát cơm manh áo giưã
hè trời ơi
Ba tôi thấm đẫm mồ hôi
Trầy vai gánh nước tưới
cây quanh vườn
Mẹ thì bươn bả sắt son
Ngày hai buổi chợ rát
chân thân hèn
Bưã no bưã đói tảo tần
Tím lòng con mẹ bát
cơm bần cùng
Rau dưa mắm muối qua
ngày
Ngước lên chỉ thấy mặt
trời đỏ cao
Rừng hoang suối cạn ao
hồ
Chân chim ruộng nẻ
cháy khô cuộc đời
Lầm rầm khói toả hương
bay
Cầu trời khấn Phật hạt
vơi hạt đầy
Bát canh củ sắn qua
ngày
Đầm đià rỏ lệ rã rời
canh khuya
Trời còn giả bộ làm
ngơ
Quắt quay nổi giận mưa
sầu làng quê
Ngập tràn khắp nẻo sơn
khê
Nhà tan cưả nát thuyền
bè ngược xuôi
Nắng mưa con tạo trêu
ngươi
Mà sao bạc bẽo cho người
trần gian
Bần thần vấn hỏi lương
tâm
Có ai trọng trách dân
quyền vãn sinh
Vui chi tuổi trẻ đầu
xanh
Tương lai mờ mịt thâu
canh tủi sầu
Ngậm ngùi giọt lệ
chàng Ngưu
Hỏi nàng Chức Nữ tình
xưa vẫn còn?...
10.12.2009 Lu Hà
Nhắn Nhủ Nhờ Mây
Xa xa lơ lửng lưng trời
Cánh đồng vũ trụ tuyết
dày như bông
Một đàn nhạn trắng bay
ngang
Chạnh lòng man mác nhớ
mong dạt dào
Gió đông thương cánh
hoa đào
Dương trần cát bụi vật
vờ bâng khuâng
Xót lòng phụ tử bao
dung
Tủi dòng máu đỏ vấn
vương bên đời
Ái hà bể khổ con ơi
Phải chăng duyên nợ kiếp
này chẳng phai
Sinh ra trong cõi trần
ai
Ta bà chìm nổi canh
dài chiêm bao
Qua cơn sóng lệ hoen
trào
Nỗi lòng biển cả ai
nào biết cho
Đứng bên cửa sổ âu sầu
Nhìn mây lãng đãng ngẩn
ngơ sớm chiều
Thương cho giọt máu
yêu kiều
Phương trời xa lạ còn
nhiều ưu tư
Chồng con sự thể dường
nào
Đông xuân thu hạ bốn
muà lo toan
Tuổi thơ như trái đào
non
Như tờ giấy trắng nguồn
cơn mặn nồng
May ra duyên dáng tơ hồng
Công dung ngôn hạnh nối
dòng cha ông
Giống nòi tiên tổ
phương đông
Chẳng may gặp cảnh tha
hương muộn phiền
Văn minh vật chất bon
chen
Đam mê vui thú sang
hèn hơn thua
Quanh năm tất bật bơ
phờ
Ganh đua thiên hạ nhà
lầu xe hơi
Quê hương họ mạc xa vời
Nỗi lòng cố quốc một
thời đi qua
Gái tơ rồi cũng lúc
già
Xinh tươi hương sắc la
đà trôi nhanh
Để rồi than thở trời
xanh
Trách mình phận bạc
duyên tình xót xa
Con ơi sao chẳng tìm
cha
Khơi dòng huyết mạch
chan hoà khôn ngoan
Trăm phương dạm nẻo trần
gian
Chân trời lữ khách
muôn phần gian nan
Cuộc đời lỗi nhịp cung
đàn
Có tiền có của thế
nhân xem thường
Phất phơ điểm bạc mái
sương
Đăm chiêu tư lự ngổn
ngang rối bời
Hững hờ kià đám mây
trôi
Như câm như điếc khoảng
trời bay qua
Tâm tư nhờ cậy mây nào
Mang dòng phụ tử nhập
vào hồn xa...!
22.11.2008 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét