Thày Là Quận Trưởng
tặng Giáo Sư Nguyễn Liệu ( sau khi đọc Hồi Ký)
Thắng thua là bởi tại
trời
Nghiã đời để lại tình
người bao la
Tuổi thày gọi chú hay
cha ?
Thương bao số phận nhạt
nhoà lệ rơi!
" Đời Tôi"
sương đọng bồi hồi
Từng trang hồi ký ngậm
ngùi giang sơn...
Một lòng nợ nước đền
non
Mà sao phải chiụ gian
truân tù đày ?
Tự do dân chủ đắng cay
Lao đao bổn phận trọn
đời đấu tranh
Trăng vàng soi bóng tử
sinh
Ngân Hà sóng nước trời
xanh u hoài.
Suy tư vầng trán xa vời
Quốc gia xã hội giống
nòi Việt Nam
Thiếu niên tuổi trẻ
hùng tâm
Ba lần chạy trốn tím bầm
ruột gan
Trí nhân chẳng chiụ nhục
nhằn
Nghe trường Lê Khiết
Việt gian bạo tàn
Giáo nô đồi bại ca
luân
Mác Lê chủ thuyết ngu
dân bạo hành
Bạn bè tuấn kiệt đầu
xanh
Liệu-Thiều-Tuyên- Sử
nêu danh can trường
Khổ sai Nguyễn Ỷ kiên
cường
Mười lăm năm chiụ dặm
trường xót xa
Ngán thay trong cõi ta
bà
Tham quan ô lại ma tà
nhiễu nhương
Tỉnh đoàn xây dựng điạ
phương
Thanh tra quân kỷ diệt
phường mọt dân
Gian nan quận trưởng
vô vàn
Cầm cân nảy mực lo
toan đêm ngày
Tướng Toàn các cấp trưởng
ty
Bồn chồn hoảng sợ gian
ngay tỏ bầy...
Cạo đầu trống giục lôi
đi
Thanh thiên bạch nhật
lòng người cảm thông
Quân đoàn ra lệnh cản
ngang
Bao che tham nhũng
trung ương Sài Gòn
Quê hương Đà Nẵng sóng
cồn
Bắc quân cộng sản công
đồn khói bay
Miền Trung thất thủ vì
ai?
Sân trường Nghiã Thục
ngậm ngùi xanh xao
Học trò tan tác bơ vơ
Bầy chim hoảng loạn
máu trào lệ trôi
Dép râu mũ cối khắp
nơi
Săn lùng cải tạo đất
trời thảm thương
Tám năm tù tội khốn
cùng
Quê hương tang tóc tan
hoang cưả nhà
Vợ hiền con trẻ ngây
thơ
Lần hồi bên mẹ sáng
trưa tảo tần
Cỏ cây khô héo lụi tàn
Đồng sâu lầy lội sương
tràn bờ mi
Hoà Đàm con gái ba ơi!
Lon ton bờ ruộng chơi
vơi não nùng
Con cua tám cẳng hai
càng
Cha bên lò gạch hãi
hùng thương con.
Ra tù trở lại Sài Gòn
Căn lều dựng tạm sắt
son nỗi lòng
Ra đi biển cả mênh
mông
Dìu con dắt cháu tìm
đường tự do
Cứu tinh đảo nhỏ hoang
vu
Dân cư thưa thớt mặn
mà hiếu sinh
Hải Âu tung cánh trời
xanh
Chuyển qua mấy chặng
bình minh gió muà
Lên tàu tới đảo Kuku
Trung tâm tỵ nạn qua cầu
Galan
Kiểm tra rà lại đôi lần
Văn phòng cao ủy Alan
bạn cùng
Trải bao sóng gió
trùng dương
Đất lành chim đậu tìm
phương đất trời...
Hoa Kỳ trọng đức mến
tài
Nhìn về cố quốc lòng
thày xót xa
Nhớ ngôi trường cũ xót
xa
Vầng trăng cổ độ nhạt
nhoà khói sương!
1.8.2010 Lu Hà
Tết Này Con Vẫn Chưa Về
Hàng năm tết đến nhân
gian
Mà sao con vẫn lần
khân chưa về?
Phải chăng duyên nghiệp
nặng nề
Nên chưa có dịp sơn
khê tỏ bày
Bọt bèo trôi nổi nước
mây
Tấm thân nhờ gưỉ xứ
người quanh năm
Xưa kia còn ở Việt Nam
Cưả thiền cô quạnh
trăng ngàn trời xanh
Đêm trường hiu hắt
thâu canh
Bóng ma cộng sản lấn
tranh cuộc đời
Con không được biết
nhà trời
Phật đà xa cách ngoại
lai vô thần
Mây đen Các Mác dữ rằn
Gió mưa đổ xuống ngập
tràn nước non
Đau thương tủi hận hồn
con
Thương tờ giấy trắng
chưá chan Phật Đà
Đường về nhà Phật bao
la
Gập ghềnh sỏi đá ta bà
mênh mông
Tung tăng khăn đỏ đến
trường
Bài ca lãnh tụ lãng
quên Di Đà
Nay con mới hiểu được
ra
Mà sao không đến cửa
chuà quy y
Xin Thày hải lượng từ
bi
Thời cơ chưa đến thân
côi dạm trường
Bồng bềnh trăm mớ bòng
bong
Mười lăm năm trước
theo đường Ki Tô
Đức Chuá cao cả xức dầu
Phật Đà sáng chói
trong bầu nhiệt tâm
Viên Giác con vẫn đọc
luôn
Pháp danh chẳng có sơn
son tấm lòng.
nhân Lễ Tết 2008 Lu Hà
Than Thân Trách phận
hoạ thơ Nguyễn Thành
Giang
Than cho thân phận bọt
bèo
Luân hồi chìm nổi bên
bờ bi ai
Thương vơi nưả khóc nưả
cười
Nưả trong hiện thực nưả
ngoài trần gian
Theo nhau gió bạc mây
vần
Phù du một kiếp thế
nhân cảm phiền
Canh khuya trăng lặn
mây tàn
Vết đau thế kỷ triền
miên mãi rày
Sương roi xao xác bóng
gày
Bên bờ ảo vọng nguyện
xây khói thành
Trăm năm cái giống hữu
tình
Còn ai như thể là mình
thứ hai?...
12.12.2009 Lu Hà
Thân tứ đại
Adam từ đất nặn ra
Thổi thêm sinh khí Eva
ra đời
Phỏng theo thiên chuá
hình hài
Sáng soi thế kỷ muôn
loài tạo ra
Từ ngày thái tử Đạt Đa
Gót chân sen nở ta bà
nổi trôi
Luân hồi chuyển kiếp
ai ơi
Chúng sinh nghiệp chướng
nên đời khổ đau
Khổng nho do dự nguyên
cơ
Tử sinh đâu dám vi vô
luận bàn
Quỷ thần chứng dám hiền
nhân
Cõi người chẳng đặng
dám bàn âm cung
Thày già cốt cách âm
dương
Đạo sinh ra một một
nhân ra mười
Muôn loài tiểu ngã
sinh sôi
Trở về chính đạo luân
hồi tự nhiên
Từ ngày học thuyết
Darwin
Hoài nghi tiến hoá
loài người từ đâu?
Vô thần mượn cớ lu loa
Cho rằng cụ khỉ cha
già tổ tiên
Gian manh khỉ độc suy
tôn
Bảo nhau sùng bái
thánh nhân giống nòi
Trải bao vật đổi sao dời
Sáu ba năm đã lệ rơi
máu tràn
Tranh nhau quá khẩu
thành tàn
Độc tài đảng trị muôn
dân âu sầu
Xét ra chẳng đáng tự
hào
Ô danh sử sách uế xù
non sông
Văn nô mượn bút khoa
trương
Làm thơ viết báo tán
dương hoang đường
Chém cha cái lưỡi
không xương
Từ không nói có viển
vông to mồm
Dân ta vốn dĩ ngàn năm
Kính trên nhường duới
nhân quần trước sau
Tôn ty đùm bọc thương
nhau
Con Hồng cháu Lạc cơ đồ
Việt nam
Hiếu sinh kính trọng
thánh nhân
Ngày nay cộng sản gian
ngoan tận dùng
Trắng đen tráo trở vô
cùng
Thi đua bồi bút tâng
công bợ đời
Râu ria trát phấn cho
ai
Tấm thân tứ đại sặc
mùi thời gian
Khom lưng sùng bái cá
nhân
Tiểu nhân đắc ý chó
săn cắn người
Bịp nhau đến thế trời
ơi!
Nghìn thu nào hết tanh
hôi vẫn còn ?
Trải bao gió núi mưa
ngàn
Tấm thân tứ đại rã tan
phong trần
Đa mưu khổ nhục lưà
dân
Áo nâu túi vải trên đường
suối reo
Quả cà muối mắm hạt
tiêu
Điã vừng muối lạc liêu
xiêu lòng người
Diễn viên kịch sĩ rõ
tài
Râu ria tỉa tót học
đòi hiền nhân
Thanh tao thi sĩ dâm
ran
Lời vàng ý ngọc cháu
con dạy đời
Thâm cung kín cổng
ngôi trời
Văn chương ba thước đố
ai nghi ngờ
Hồn thơ mẹo mực dư thừa
Chuột trơ mặt thật
cháy nhà biết chưa
Bài thơ chúc tết nôm
na
Vần này ý ấy suy ra thợ
rồi
Cứ theo khẩu khí mà
soi
Rõ ràng một vực một trời
cách xa
Cũng từ một người mà
ra
Ngục trung nhật ký
ngâm nga qủy thần
Nôm na mách qué lòn
chôn
Sổ bài thơ cóc đón
xuân huy hoàng
Hỏi ai có khí văn
chương?
Trước sau vẫn thế mênh
mông biển hồ...
Có ai tận mắt bao giờ
Thấy chàng thi sĩ thật
thà làm thơ
Bao nhiêu ẩn số đoán
mò
Lưu danh sử sách thập
thò thi nhân
Tấm thân tứ đại nhục
nhằn
Tâm hồn cằn cỗi thế
gian u buồn
Chết đi để lại oán hờn
Từng trang dối trá dần
dần lật ra
Gập ghềnh lịch sử
quanh co
Lâu la đệ tử che bao một
thời
Mây đen u ám ngang trời
Việt nam nhất định đến
ngày tự do
Tấm thân tứ đại cho
qua
Adam Lão tử Đạt Đa nỗi
niềm
Sao không theo đức
thánh hiền
Than tro tứ đại ba miền
gió bay
Hồn ma sông núi cỏ cây
Miền trung khúc ruột đắng
cay thuở nào
Sinh thời tráo trở ba
đào
Phấn son chẳng quản
hương hoa chẳng từ
Mùi đời nếm trải từng
qua
Ái ân kín đáo qủy yêu
vật vờ
Then cài kín cổng tường
cao
Cao lương ngũ vị đàn
bà thiếu đâu
Tiếng thơm là vẫn trai
tơ
Bàn dân thiên hạ la đà
viếng thăm
Tội nhân thiên cổ thế
trần
Truyền thưà tư tưởng
ruột gan mất rồi...?
Tìm trong sử sách ngàn
đời
Có ai dai dẳng ngủ
ngày thế không?
Một giờ tốn kém vô
cùng
Đủ nuôi trăm trẻ tang
thương bụi đời
Thôi thôi hãy dẹp đi
ngay
Tấm thân tứ đại cứu
nguy đói nghèo…
2008 Lu Hà
Tháng Ba Rên Rỉ Cô Hồn
cảm tác từ thơ Huệ Thu
và ảnh minh hoạ: Tháng Ba / Thanh Minh
Tháng ba trong tiết
thanh minh
Phật đà nằm nghỉ soi
hình ven sông
Bờ cây rủ bóng thân
thương
Chống tay tư lự vấn
vương thế trần
Áo vàng soả bóng muôn
vàn
Chúng sinh năm tháng
thở than u sầu
Việt Nam thế kỷ sa đà
Rì rào nước chảy đôi bờ
xôn xao
Ngược xuôi hương khói
vẩn vơ
Mã tà ma ní rình mò khắp
nơi
Phố phường nghĩ lắm
trò vui
Bàn dân thiên hạ ngậm
ngùi khổ đau
Đảng viên cộng sản cạo
đầu
Nam mô tụng niệm nặng
bồ dao găm
Người đi trảy hội âm
thầm
Nghiã trang phá hủy
tím bầm ruột gan
Biên Hoà thê thảm cô hồn
Không nơi nương tưạ
chay đàn nguội tanh
Oán hờn thấu tận trời
xanh
Tháng ba tảo mộ Chí
Minh không mồ
Ba Đình thân xác trơ
trơ
Người xem triển lãm ngẩn
ngơ nỗi niềm...!
26.6.2010 Lu Hà
Thành Tâm An Lành
hoạ thơ Trần vấn Lệ
Trăng lên em đứng giưã
sân
Tiễn đưa ông Táo nét
son luạ là
Khói nhang mộng tưởng
bao la
Chắp tay lạy Phật la
đà cõi Tiên
Bồi hồi chớp sáng nhìn
lên
Tóc bay tà áo thiên
nhiên ảo huyền
Cảm thông trời đẹp mây
tan
Vầng trăng tháng chạp
nưả còn lửng lơ
Non xanh cánh vạc bơ
vơ
Hằng Nga ẩn hiện lặn
vào mắt em
Mỉm cười hoa nở trái
tim
Từ bi độ lượng vô vàn
em ơi!
Khung trời ngào ngạt
hương bay
Góc vườn anh đứng ngậm
ngùi đời trai
Một thời mây nổi bèo
trôi
Ngàn năm lịch sử còn
gì đây em …
Em là cô gái Việt Nam
Quê hương tiên tổ
thành tâm an lành !
13.2.2010 Lu Hà
Thế Gian Lưu Truyền
tặng Lý Mỹ Dung
Bỗng dưng tôi lại nhớ
cô
Một người con gái bên
bờ chiêm bao
Thướt tha như giải luạ
đào
Sài Gòn thuở trước nghẹn
ngào xa xôi...
Cô sinh phải buổi tối
trời
Tấm lòng cô sáng trọn
đời trung trinh
Dạt dào như đoá hồng
xinh
Hồn thơ bát ngát tuổi
xanh xuân thì
Tôi đây đã nưả cuộc đời
Trải bao cơ cực bồi hồi
thương cô
Mẹ già phụng dưỡng
chăm lo
Hai muà mưa nắng biết
bao ân tình
Con trai bé nhỏ cô
mình
Gánh bao trọng trách
gia đình yên vui
Năm cô mười tám đôi
mươi
Một trang tuyệt nữ
xinh tươi êm đềm
Ngẩn ngơ trăng hẹn bên
thềm
Cô là tiên nữ nưả đêm
giáng trần
Hai mươi bức ảnh thiên
thần
Thuyền quyên thục nữ
thế gian lưu truyền!
23.9.2011 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét