Xuân Chín Quá
Kể từ môi thắm chỉ đào
Hây hây đôi má hồng
hào ngất ngây
Thêu thuà em tập vá
may
Không lâu em sẽ được
ngay tấm chồng
Phượng tàn cúc nở gió
đông
Mấy muà ríu rít chim hồng
reo ca
Tuổi xuân trái chín la
đà
Phai tàn hương sắc da
ngà héo hon
Trăng lên lòng dạ em
buồn
Khói trầm nghi ngút
đòi cơn tủi sầu
Nắng mưa dầu dãi mái đầu
Tóc mây rơi rụng qua cầu
gió bay
Chim hồng ngao ngán đắng
cay
Quả xuân chín rụng men
say hết rồi
Ngậm ngùi như tưởng hết
thời
Nuối thương quá độ mấy
hồi xuân qua
Kiếp nghèo níu kéo chẳng
tha
Muối tiêu loáng thoáng
em chưa chịu già
Lưng ong tong tả mặn
mà
Thương binh tấp tểnh
qua nhà ghé thăm...
cảm tác thơ Hàn Mạc Tử:
Duyên Muộn
11.10.2012 Lu Hà
Ưu Phiền Là Anh
Gió xuân rồi gió hạ về
Tình anh gởi gắm tràn
trề hương quê
Mấy lần hồi hộp đê mê
Trên đường cái rộng
thuả thuê dáng hình
Thướt tha yểu điệu cô
mình
Trúc xinh xoã tóc bên
đình bóng êm
Trăng ngà sóng sượt từng
đêm
Hồn anh thơ thẩn nỗi
niềm bao la
Thùy dương lả lướt mượt
mà
Bên này rặng liễu trông qua dạt dào
Vướng mùi sen ướp say
mơ
Chao ôi da diết lờ mờ
làn môi
Sóng lòng dồn dập chơi
vơi
Thấy anh hoa nở nụ cười
thắm duyên
Thời gian em lớn dần
lên
Lòng riêng dấu hận ưu
phiền là anh...
Yến oanh trêu tức trên
cành
Hoàng hôn lầm lũi trời
xanh ngậm sầu
Nắng mưa dầu dãi mãi đầu
Lá vàng rơi rụng chân
cầu buồn trôi...!
cảm tác thơ Hàn Mạc Tử:
Âm Thầm
19.10.2012 Lu Hà
Trăng Thu Cảm Sầu
hoạ thơ Huệ Thu: Đợi
Anh
Ngẩn ngơ nâng chén
tình say
Một mình em uống vơi đầy
chờ anh
Trăng soi đáy mắt long
lanh
Sóng thu nhả sợi ươm
cành non tơ
Lao xao biển gọi đòi
thơ
Nhớ anh em mới mộng mơ
hỏi trời
Ông tơ bà nguyệt ai mời
Rượu ngon em chịu đất
trời đổ ngang
Bên tai gió thoảng hồn
trăng
Sương rơi lã chã nỗi
lòng vắng tanh.
16.6.2010 Lu Hà
Trình Thưa Với Ngài
Kính bái Đức Thánh Trần
Hôm nay con thưa cùng
Ngài:
Với dòng máu lệ cuả
người tha hương
Kể từ kiến quốc khai
sông
Giang sơn ta đó một
dòng thủy chung
Bụi hồng bao lớp phế
hưng
Núi non hiểm trở bắc
phương hung tàn
Lăm le xâm chiếm nhiều
lần
Mưu toan đồng hoá việt
gian yếu hèn
Nhớ ơn công đức thánh
hiền
Bao nhiêu suy ngẫm con
xin tỏ bày
Quốc dân lâm cảnh đoạ
đầy
Mắc mưu cộng sản theo
bầy ngoại bang
Gian ngoan xảo trá phũ
phàng
Trá hình yêu nước
thiên đàng Hồ Mao
Hư vô chủ nghiã mập mờ
Bao nhiêu thập kỷ dày
vò quê hương
Nhân tài trí thức nông
thương
Đấu tranh giai cấp tuyệt
đường sinh nhai
Bắt nhầm còn hơn bỏ
rơi
Giết người như ngoé
thiệt nòi Văn Lang
Văn nô bồi bút phô
trương
Chủ chương chính sách
đau lòng con dân
Ngợi ca quỷ dữ hung thần
Ví mình như Đức Thánh
Trần thuở xưa
Nghĩ mà tuỉ hổ xót đau
Đôi dòng tăm huyết
trình thưa với Ngài!
Lu Hà
Tro Tàn Gió Bay
hoạ thơ Vũ Hoàng
Chương
Mây xua cánh nhạn trắng
không
Hoàng hôn ảm đạm con
sông lở bồi
Phế hưng hỏi lại bao hồi
Hàng thông thuở trước
dạm khơi nẻo về
Trông sang bến giác bờ
mê
Lá thu xào xạc khắp bề
cuồng phong
Ta như hạt bụi bên đường
Lang thang chìm nổi
đáng thương thế này
Hồn mơ theo cánh nhạn
bay
Tưởng đâu một dải dang
tay kéo trời
Thơ ta lạc lõng giưã đời
Phong ba bão táp chuỗi
cười khổ đau
Chắp tay cầu nguyện
tinh cầu
Sương quê bảng lảng âu
sầu dừng trôi
Canh khuya lay động cổng trời
Qua cầu sông đục một
thời nhân gian
Bao phen nắn lại cung
đàn
Xế chiều lãng đãng tro
tàn gió bay.
19.2.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét