Mộng Say Lỡ Làng
chuyển thể từ thơ Vũ
Hoàng Chương
Mười hai tháng sáu
trăng lên
Xót xa giọt đắng mưa
ngàn rượu say
Nhạt nhoà sương phủ sầu
cay
Tố ơi! Em có về đây
cùng Hoàng
Thôi đành duyên phận
bi thương
Mười năm là cánh đồng
hoang phũ phàng
Mười năm thu héo trăng
suông
Tri âm tri kỷ vấn
vương một thời
Mười hai tháng sáu rã
rời
Hai ta biền biệt chia
đôi nẻo đường
Hoàng hôn vụt tắt ánh
dương
Em xa lạ quá Tố Hoàng còn đâu?...
Sờ tay lên tấm mộ bia
Mười năm theo máu hận
trào lệ rơi
Học làm Trang Tử chơi
vơi
Bồn Ca khúc Cổ hát
chơi ngậm ngùi
Tố Như để lại cho đời
Phong trần cổ lục tơi
bời hiên tây
Đờn ca theo nhịp khói
say
Hồ Xừ Xang Xế nhịp tay
gõ cuồng
Bồi hồi lữ khách tha
hương
Kiều Thu muôn nẻo dặm
trường héo khô
Xừ Xang Xế Xự Xang Hồ
Khói xanh huyền ảo ô
hô rượu tràn
Trăng lên trăng đứng trăng
tàn
Kiều Thu theo gió tần
ngần về đây
Xế Hồ Xang khói mây
bay
Lâng lâng chìm đắm mộng
say lỡ làng…
4.3.2010 Lu Hà
Màu Hoa Tím
cảm tác từ thơ Huệ Thu
và ảnh minh hoạ
Đường soi bóng tím
ngàn hoa
Một màu tím huế ngẩn
ngơ cõi lòng
Đường dài bóng tím trập
trùng
Đang muà hoa nở mà
thương nhớ người...
Đón Hoa
cảm tác từ thơ Huệ
Thu: Hoa tím rụng
Mở lòng tôi đón cánh
hoa
Hoa bay theo gió la đà
vẩn vơ
Hoa vương cánh áo trên
đầu
Hoa theo giọt lệ nắng
chiều người ơi...
Sương Chiều
cảm tác từ thơ Huệ
Thu: Mắt Mù Sương
Sương chiều lã chã
tuôn rơi
Nghẹn ngào hoa tím bồi
hồi chẳng nguôi
Mù sương một dải xa xôi
Quê hương Đà Lạt nhớ
hoài tuổi xuân
Hoàng Hôn
cảm tác từ thơ Huệ
Thu:Nghĩ tới Cuối Năm
Mùi hương thoang thoảng
xế chiều
Một đời mấy chục muà
thu lá vàng
Bước chân đến nẻo cuối
đường
Bạn bè xa tít dặm trường
biển khơi....
25.6.2010 Lu Hà
Mẹ Chồng Nàng Dâu
Trăm năm bánh đúc
không xương
Ngàn năm dưa muối khó
thương vẫn giòi
Sớm khuya kề cận sáng
soi
Mà sao như thể mặt trời
mặt trăng
Ai xui con gái lấy chồng
Con trai giữ laị ở
trong một nhà
Con dâu bên cạnh thì
xa
Săm soi đong đếm khó
mà chiều nhau
Mẹ chồng khéo ở nàng
dâu
Sân sau họ mạc người
lui kẻ vào
Nhỏ to điều tiếng thì
thào
Tiếng chì tiếng bấc ai
nào có hay
Thân con như đám bèo
trôi
Trên đe dươí ép tứ thời
gian nan
Ở bầu nhưng vẫn chẳng
tròn
Ở ống vẫn ngắn ở nong
vẫn daì
Cao thì chê nhỏng chân
dài
Thấp thì chê bé thân
này khó coi
Vuông tròn cốt ở lòng
người
Thế gian đơm đặt thói
đơì thị phi
Biển sâu có được mấy
mươi
Lòng người thăm thẳm
nào ai đo vưà
Buồn thay cho coĩ ta
bà
Đời ngươì thì ngắn khổ
đau chất chồng
Mẹ xưa cũng đi lấy chồng
Luân hồi chuyển kiếp
má hồng phôi pha
2007 Lu
Hà
Mẹ Ơi!
Kính tặng Linh Mục
Nguyễn Hữu Lễ
Trải bao mưa dập gió
vùi
Bọt bèo trôi nổi luân
hồi đắng cay
Thuyền đời vượt sóng
trần ai
Qua cơn giận dữ thương
người trần gian
Chí Minh đâu phải
thánh thần
Hắt hiu như đám lưả
tàn mà thôi
Thời gian tẻ lạnh buồn
trôi
Mẹ ơi! Nhang khói tàn
rơi nấm mồ
Cây rung hạt lệ xót xa
Chất chồng oan trái mịt
mờ xóm thôn
Gây bao tủi nhục căm hờn
Ai mang chủ thuyết bần
hàn quê hương?
Nhà tranh lam khói bi
thương
Vườn không xơ xác họ hàng
lầm than
Mọi nhà khoai sắn đói
ăn
Sông khô đồng cạn lê
thân phong trần
Trách người ăn dối nói
gian
Năm thê bảy thiếp thế
nhân mịt mù
Độc thân giản dị thế ư
?
Nghiã nhân đạo đức mập
mờ trắng đen
Văn thơ mượn tiếng hiền
nhân
Linh hồn ngạ quỷ chay
đàn chúng sinh
Yêu nước sầu thảm trời
xanh
Thương dân mà tạo chiến
tranh tro tàn
Theo chân ngoại quốc
lường gàn
Văn hoá tư tưởng rập
khuân xứ người
Ngẫm xem thế thế kỷ
qua rồi
Tóc xanh con đã bạc rồi
mẹ ơi !
Nhạt nhoà ngấn lệ bờ
mi
Bao la hồn khổ biển
khơi đoạ đày!
1.5.2010 Lu Hà
Mộng Lành Tàn Phai
cảm tác khi đọc một
bài thơ
Bài thơ em viết nơi
nao
Nôn nao giọt lệ xôn
xao má hồng
Một thời ảo mộng hồng
hoang
Trôi qua như đám sương
bồng cỏ lau
Người xưa năm ấy đi
đâu?
Long lanh ánh mắt chan
hoà nắng mai
Thướt tha vóc ngọc
chương đài
Hàng hiên lãm thúy
tuôn dài năm canh
Ngậm ngùi thỏ thẻ yến
oanh
Người Nam kẻ Bắc rũ
cành phù dung
Phong trần cát bụi dặm
trường
Đời anh lăn lóc bi
thương não nùng
Em về búi tóc sang
ngang
Tình ta chia cắt Trường
Giang đôi bờ
Bài thơ rớm lệ u sầu
Vẩn vơ mà nghĩ chân cầu
tử sinh
Ba sinh duyên nợ sao
đành
Luân hồi trăn trở mộng
lành tàn phai...!
19.8.2011 Lu Hà
Mong Sao Cho Được Toại
Nguyền
Xuân Canh Dần 2010
Hỡi cô thiếu nữ chờ
mong
Trần gian có kẻ vấn
vương bồi hồi
Thiên đình giận mãi
không thôi
Chuyện xưa lầm lỗi
lòng trời còn đau
Hỏi ông Nguyệt Lão xe
tơ
Đào tiên hái trộm lạc
vào trần căn
Bị đày xuống ải dân
gian
Đầu thai đưa lối Thái
Chân lạc đường
Dùng dằng trong sổ đoạn
trường
Thương nhau chẳng được toại lòng phu thê
Than ôi! Dặm nẻo sơn
khê
Trùng dương cách trở dầm
dề gió mưa
Canh Dần rỏ giọt xuân
hoa
Mây trời lãng đãng tuyết
ngà trắng phau
Bàng hoàng mộng tưởng
thiên thu
Luân hồi chìm nổi bao
giờ gặp nhau ?
Phỉ nguyền ân ái trăng
mơ
Thanh mai trúc mã vần
thơ dạt dào
Ước mơ như cánh hoa
đào
Nàng thơ ngây ngất ngọt
ngào chưá chan
Canh Dần ngó xuống trần
gian
Chư Tiên Ngọc Nữ Thái
Chân cảm phiền
Mong xin cho được toại
nguyền
Kiếp nào ta sẽ sánh
duyên Châu Trần?
17.1.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét