Không phải vô tình,
hay ý trời xếp đặt mà tôi được đọc một bài thơ tình của một tác giả tên là
Nguyễn thị Việt Nga.
Theo tôi tác giả không phải là người làm thơ
chuyên nghiệp có tiếng trong văn đàn, nhưng bài thơ cuả Nga đã khoan vào tâm
hồn tôi một nỗi buồn bâng khuâng vẩn vơ ngớ ngẩn. Tôi cứ phải nghĩ mãi về nỗi
khổ cuả Nga, về hoàn cảnh ngang trái bi lụy cuộc
đời người thiếu phụ mà Nga đã bật ra
thành những lời giản dị mà làm tan nát lòng người...Tôi buộc phải viết
bài tâm sự này hay gọi là bình thơ cũng được. Nếu không viết ra thì lòng tôi
cũng khó chịu vô cùng. Mình tự dưng vô cớ mang nỗi buồn cuả một người phụ nữ xa
lạ vào tâm hồn mình và tự làm khổ mình một cách vô lý vậy sao? Vậy thà viết ra
để tự giải thoát còn hơn chôn dấu mãi nó ở trong lòng.
“Thế là em thành thiếu
phụ
Nét vô tư đã vơi dần…”
Có thể ngày xưa Nga là
một cô gái trẻ trung ngây thơ, hồn nhiên nhí nhảnh dại khờ. Nga từng yêu một
bậc chính nhân quân tử, khôi ngô tuấn tú văn võ kiêm toàn, siêu quần bạt chúng…
Nhưng Nga chỉ yêu theo cảm tính mà không hiểu bụng dạ cuả người quân tử. Người
ta yêu thích Nga và quý Nga biết chừng nào? Có thể Nga kiêu căng thái quá mà
làm người quân tử bực mình bỏ đi? Vì loại người này thừa khả năng trinh phục
trái tim cuả nhiều cô gái khác thuyền quyên thục nữ lộng lẫy hơn Nga rất nhiều?
Có thể Nga nhầm lẫn mà đánh giá thấp người ta chăng? Nga lại dại dột gắn bó với
người mà kẻ kiêu hùng coi thường….? Phàm
ở đời những bậc văn tài lương đống thường ẩn mình trong cái vẻ quê muà, nhưng
khi phải ra mặt đấu đá với đời thì lại lạnh lùng quyết đoán vô cùng. Bây giờ đã
là thiếu phụ, chưa hẳn Nga đã quyên anh chàng có cá tính đặc biệt khác người
đó?Tôi cũng hay làm thơ và nhạy cảm thấy rằng: Trong thơ Nga phảng phất một sự ân hận. Hỏi thật nhé: Có phải chỉ để
viết riêng cho chồng hay Nga còn muốn mượn thơ để tâm sự giãi bầy về một nỗi
niềm nhung nhớ luyến tiếc thuộc về quá khứ xa xăm...?
” Âu lo hằn lên khoé
mắt
Tiếng cười cũng bớt
trong hơn”
Chắc hẳn lấy chồng
rồi, Nga phải chịu một cuộc sống vất vả bộn bề với cơm áo gạo tiền. Chồng cuả
Nga có thể lúc yêu chỉ yêu và yêu mà
thôi và Nga gửi gắm tất cả trái tim cho chàng. Yêu để mà yêu thì thiên hạ ai mà
chẳng làm được theo cái bản năng sẵn có cuả tạo hoá ban cho? Khi đã thành vợ
thành chồng thì những cái xấu, nhược điểm tài năng có hạn mới được phơi bày ra.
Thường những anh chàng võ mồm, khéo nịnh người yêu đều bất tài, kém cỏi nhu
nhược khó mà đa mưu túc trí chọi lại với đời... Anh chồng đó chỉ đủ khả năng
trí trá chọi lại với Nga thôi. Tôi nói vậy có đúng không Nga? Nên bây giờ Nga
mới thấm thiá sự ngây thơ bồng bột cuả nình mà lo âu hằn lên khoé mắt, tiếng
cười cũng bớt trong hơn. Tiếng cười đã đục đi cuả mùi đời, đầy đau khổ đắng
cay? Vì chồng mình so với thiên hạ kém quá, lo thân mình không nổi thì lo sao
nổi cả cho vợ con mình? Có thể Nga như một bông hoa tàn héo dần, còn đâu nét
trẻ trung xinh tươi sẵn có mà cha mẹ đã sinh ra?
“Búp bê ngày xưa nhí
nhảnh
Bây giờ ngồi hát ru
con”
Có thể ngày xưa Nga
đẹp lắm như một con Búp Bê, đôi mắt to đen trong trẻo và hơi ngồ ngộ tồ tồ cuả
sự chân chất dại khờ? Con Búp Bê này chỉ để làm cảnh và không biết nói... Chỉ
để làm mồi cho hạng đàn ông tầm thường kéo mồm nịnh bợ, ba hoa xích thố? Còn
hạng đàn ông phong trần từng trải thì họ có chiều sâu cuả tư duy trí tuệ vời
vợi thì Nga không đủ sức vươn tới để mà
hiểu được lòng họ? Biết đâu có người ta
yêu Nga thực lòng nhưng Nga không hiểu người ta mà để lỡ mất đi cơ hội. Người
ta quý trọng Nga thì Nga lại cho là xấu, đen trắng giả thật lẫn lộn không phân
biệt nổi đúng sai? Vì loại đàn ông này coi tình yêu là sự tự nguyện từ hai phiá
chứ không coi chinh phục trái tim người phụ nữ là một tài ba, một tài vặt Sở
Khanh.
” Lo từng đêm chồng về
muộn
Lo trời bất chợt bão
giông”
Qua giọng thơ này, xin
lỗi Nga nhé: Chồng Nga là một ngã đàn ông tầm thường, lấy anh ta như rước hoạ
vào thân, từng đêm phải lo lắng ưu phiền. Một người bất tài kém cỏi cũng có thể
ngoại tình ba lăng nhăng và bỏ Nga? Nga lo sợ một sự đổ vỡ trong gia đình? Chỉ
còn biết ôm con mà hát mà ru mà hy vọng? Sao mà đời Nga khổ vậy? Tôi chỉ là
người thiên hạ thôi cũng cảm thấy mủi lòng và thương Nga.
” Viển vông gửi về mây
gió
Bao nhiêu nông nổi qua
rồi”
Câu thơ này, tôi dám
chắc, khẳng định rằng: Nga không chỉ viết về người chồng hiện tại mà Nga còn
nhớ đến một người tình lý tưởng cuả một thời con gái xa xưa.... Và Nga đã bỏ lỡ
mất đi bao nhiêu cơ hội để được yêu.... Như Nga viết trong thơ là mình như con
Búp Bê và nghĩ là Búp Bê là để thiên hạ tranh dành nhau, người nào khéo mồm tán
tỉnh được Nga thì mới được coi là kẻ có tài. Như người ta thường nói: Thằng A
giỏi thật nó xấu trai bần tiện như vậy cũng cưa đổ con Nga. Thằng B trông như
một võ sĩ văn chương phú lục rắt đầy mình cũng phải bất lực mà trơ mắt ếch ra
mà nhìn? Ở đời ai học được chữ ngờ tiểu nhân vẫn thắng quân tử mới lạ? Tiện đây
cũng xin tự giới thiệu với Nga: Tôi là tác giả cuả rất nhiều bài thơ tình. Tôi
có đáng được gọi là thi sĩ không thì điều đó không quan trọng. Chỉ biết rằng
tôi rất hiểu tâm trạng cuả Nga, chỉ đọc một lượt tôi đã biết Nga muốn nhắn nhủ
cái gì cho người trần thế.... Cuộc đời là vô thường, một kiếp đời cũng phải qua
đi để hy vọng vào kiếp sau sẽ gặp lại người Nga thực sự yêu chăng?
Tôi là một người cha,
người chồng tốt và tôi không cần phải buôn tàu bán bè ngược xuôi, nhưng tôi
cũng lo cho vợ con tôi một cuộc sống ổn định về kinh tế. Cái thú vui nhàn nhã
cuả tôi là thơ phú ngâm nga cho vui thôi. Tôi biết lo tất cả cho vợ tôi, để trả
ơn bà ấy đã sinh cho tôi một đàn con là những thiên thần và bà ấy đã biết yêu
tôi và chọn tôi làm chồng.
” Xoè bàn tay biết
mình bớt dại
Trước bao nhiêu đen
trắng cuộc đời”
Có thể lúc này Nga
ngồi nhớ những người đã từng thích Nga yêu Nga, nhưng chắc chắn chỉ có một
người mà Nga sẽ suốt đời không quên và người ấy bây giờ đang ở một phương trời
xa lạ, xa cách ngàn trùng ?
Nga đã khôn lên theo
thời gian tuổi đời, nhưng tình yêu thì vĩnh viễn ra đi không bao giờ quay trở
lại với Nga dù chỉ là một tia hy vọng mỏng manh. Trai tham sắc, gái tham tài.
Người đàn ông đó chắc chắn sẽ không ế vợ đâu Nga nhỉ?
Những câu thơ sau là
những hình ảnh đẹp với người chồng cuả Nga khi hai người mới gặp nhau và những
thất vọng cuả Nga, cũng như bao câu chuyện tình cuả hàng triệu hàng ngàn người
trên trái đất này. Theo tôi không có gì đặc biệt cho lắm.
“Em quên những chiều
thứ bảy
Anh quên những đoá hoa
hồng
Suốt ngày bên nhau sớm
tối
Ta toàn nói chuyện
tiền nong
Bỗng dưng em thèm được
khóc
Bỗng dưng muốn được
dỗi hờn
Bỗng dưng cứ thèm được
hỏi
Bản nhạc này em thích
không…!”
Chúc Việt Nga hạnh
phúc và bằng lòng với hiện tại.
Lu Hà
Chú Thích: Lu Hà là
bút danh cuả tôi, tôi là người Việt Nam chứ không phải người Tàu vì chữ ” Lu ”
đâu
Không biết tác giả
Nguyễn Thị Việt Nga hiện nay đang sống ở đâu. Nhưng bài thơ Nga đã viết ra làm
cho tôi có một nỗi buồn man mát. Chẳng hiểu tại sao mà sự linh cảm này làm tôi
buồn như vậy?
Tôi xin cảm cảm tác
luôn thành thơ nhé. Chúc Việt Nga luôn may mắn và hạnh phúc với chồng con
Mộng Lành Tàn Phai
cảm tác khi đọc một
bài thơ
Bài thơ em viết nơi
nao
Nôn nao giọt lệ xôn
xao má hồng
Một thời ảo mộng hồng
hoang
Trôi qua như đám sương
bồng cỏ lau
Người xưa năm ấy đi
đâu?
Long lanh ánh mắt chan
hoà nắng mai
Thướt tha vóc ngọc chương
đài
Hàng hiên lãm thúy
tuôn dài năm canh
Ngậm ngùi thỏ thẻ yến
oanh
Người Nam kẻ Bắc rũ
cành phù dung
Phong trần cát bụi dặm
trường
Đời anh lăn lóc bi
thương não nùng
Em về búi tóc sang
ngang
Tình ta chia cắt
Trường Giang đôi bờ
Bài thơ rớm lệ u sầu
Vẩn vơ mà nghĩ chân
cầu tử sinh
Ba sinh duyên nợ sao
đành
Luân hồi trăn trở mộng
lành tàn phai…!
19.8.2011 Lu Hà
Duyên Phận Bẽ Bàng
viết cho N
” Một ngày tình bỗng
khói sương
Tôi về gom chút tàn
hương cuối trời”
Anh đi biền biệt mất
rồi
Không hề ngoái lại một
lời chia ly
Hận tình là bởi vì ai
Trái tim băng giá suốt
đời chẳng quên
Tưởng rằng thục nữ
thuyền quyên
Ngây thơ lầm lỡ thản
nhiên hững hờ
Cuộc tình xao xác ba
thu
Đời hoa tan nát bến bờ
nổi trôi…
Đến khi em hiểu than
ôi!
Lòng anh đắm đuối khác
người trần ai…
Yêu anh thì đã muộn
rồi
Chinh nhân dặm thẳm xa
xôi ngàn trùng
Nhớ thương thì cũng lỡ
làng
Đời anh như cánh chim
bằng tung bay
Tháng ngày khô héo cỏ
cây
Đất trời lồng lộng
đắng cay nỗi lòng
Dù cho em có lấy chồng
Anh đi lấy vợ bẽ bàng
hoàng hôn…!
24.1.2011 Lu Hà
Nấm Mồ Hoang
Nhớ xưa tức tưởi sôi
dầu
Tình tôi đã chết bạc
màu giai nhân
Hay rằng năm tháng héo
tàn
Xới tung nghiã điạ
trần gian u sầu
Hồn ma tê tái từ lâu
Lòng tôi khô héo ngàn
thu lá vàng
Vì sao duyên sự lỡ
làng
Kiếp này tủi nhục vấn
vương làm gì?
Hận đeo vào sổ luân
hồi
Ngán đời ta phải gặp
người bán tơ
Đẹp gì một sợi chỉ
thưà
Xe nhầm nguyệt lão gán
vào tình ta
Thế nhân bạc bẽo ai
ngờ
Năm canh rầu rĩ cấu
cào tâm can
Hoang vu biển cả vô
thần
Thuyền tình tan nát
hoa tàn kém vui
Khi em thấu hiểu sự
đời
Thì anh cao chạy xa
bay mất rồi
Bẽ bàng giọt lệ đầy
vơi
Võ vàng ngơ ngác còn
nhồi phấn son
Bao thu lá uá cao dần
Trắng trong chẳng giữ
lưã lần đời hoa
Rượu tàn lạc nẻo đường
xa
Ê chề quay lại tình ta
lỡ rồi
Đại bàng vùng vẫy biển
khơi
Nghe như trận gió đến
rồi lại đi...!
30. 6. 2009 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét