Nhân Tình Thế Thái
tặng thi sĩ Tuyền Linh
Việc đời hoá giải giản
đơn
Tâm tình nhắn gửi luận
bàn bốn phương
Hữu duyên tương ngộ
trùng phùng
Tấm lòng là lẽ chẳng
màng thị phi
Tiếng chì tiếng bấc
làm chi
Bỗng dưng có kẻ mua
dây buộc mình
Sương mù che lấp trời
xanh
Bụi hồng là cõi nhân
tình đi qua
Ngẫm trông bể thảm mà
đau
Mấy muà tan hợp hương
hoa cho đời
Bọt bèo cánh bướm lẻ
loi
Lênh đênh dòng chảy tìm
người muôn phương
Nỗi niềm chẳng dấu
trong lòng
Bài thơ năm chữ theo
giòng biển khơi
Thương anh tuổi đã cao
rồi
Tâm hồn nghệ sĩ bầu trời
mênh mông
Sông hồ nổi sóng thê
lương
Hợp tan tan hợp vô thường
nổi trôi
Yêu nhau chín bỏ làm
mười
Chê nhau dưa muối chán
đời mặn chua
Phải đâu trăng tỏ mây
mờ
Khoan dung độ lượng
tìm đâu bây giờ
Vần thơ anh đã viết ra
Thông tin đại chúng
toàn cầu lắng nghe
Phải đâu chen truyện
nhiêu khê
Nhân tình thế thái tìm
về quê hương
Rửng rưng tôi chẳng nỡ
lòng
Nên tôi mới phải đa
mang sự đời!
6.11.2009 Lu Hà
Nhị Thu Song Kiều
cảm tác theo ảnh chụp
và lời hỏi thăm trên mạng
Có lời xin chúc cả hai
Nhị Thu cúc nở phượng
rơi mất rồi
Tôi thì vẫn cả hai nơi
Quán thơ vẫn thế bồi hồi
ngẩn ngơ
Sài Môn tửu quán say
xưa
Văn thơ Lạc Việt sớm
trưa đi về
Mặc cho công việc bộn
bề
Hồn thơ chẳng nỡ não nề
trần ai
Chuyển sang tranh đấu
cho đời
Hồn thiêng sông núi giống
nòi tổ tiên
Thơ tôi Thu cứ tự
nhiên
Đăng đàn thưởng lãm phỉ
nguyền Thu ơi!
Đông về hiu hắt tả tơi
Vàng thu mấy lá mưa
rơi trước nhà
Nôn nao tóc đã bạc màu
Còn Thu sức khoẻ bây
giờ ra sao?
Học hành chí thú gian
lao
Chúc Thu đạt được điểm
cao nhất trường
Thói nhà nết đất phỉ
phong
Con nhà gia giáo má hồng phôi phai
Con nhà gia giáo má hồng phôi phai
Thu ơi! Tháng rộng
ngày dài
Dang tay rộng mở tương
lai huy hoàng
Xứng danh cháu Lạc Hồng
Ở nơi đất khách trùng
dương biển hồ
Gửi lời thăm hỏi thiết
tha
Thông tin mạng lưới tưởng
xa hoá gần!
1.10.2011 Lu Hà
Nhớ Bạn Một Thời
chuyển thể thơ Hà Thượng
Nhân: Gửi Bạn
Sinh ra trong cõi ta
bà
Ô hay, đời vậy thế mà
cũng thơ
Xa nhau biết đến bao
giờ?
Trùng dương dặm thẳm vẩn
vơ mấy vần
Bạn bè nhắn nhủ bao lần
Dùng dằng mây nước xót
thân u hoài
Bờ ao giếng nước xa vời
Suy đi ngẫm lại tơi bời
lòng ta
Chim trời sải cánh bao
la
Quê hương ta đó non
cao biển hồ
Học hành mài miệt canh
thâu
Bát cơm manh chiếu khổ
đau một thời
Thị phi ganh tỵ ở đời
Dửng dưng bao nỗi lòng
người hiểm sâu
Mặc ai sáng nắng chiều
mưa
Tấm lòng thanh bạch
quê muà thì sao?
Cho rằng: làm kẻ nông
phu
Dăm ba chén rượu la đà
trời mây
Ngán đời nưả tỉnh nưả
say
Bướm hoa xào xạc đắng
cay muôn phần
Thương người bóng lẻ
than thân
Vào ra tưạ cưả tinh thần
biến suy
Đêm hè ngưả mặt trông
trời
Sông Hà một giải bồi hồi
thiên nhiên
Hằng Nga giấc mộng triền
miên
Sáng ra vương vấn ưu
phiền chiêm bao
Dấn thân vào chốn ba
đào
Người đi biền biệt bao
giờ tìm ta?
Chinh nhân hải đảo xa
mờ
Bao nhiêu kỷ niệm chan
hoà yêu thương
Mảnh mai kià cô gái mường
Phồn hoa thành thị bụi
vương gót giầy
Nỗi niềm thổn thức
điên say
Hoàng hôn chiếc bóng
đôi tay xiết ghì
Dang tay ôm cả đất trời
Trăng suông rượu nhạt
người ơi, sương ngàn
Xót xa cho kiếp phong
trần
Nghêu ngao giọng hát
vui phần cổ kim
Thơ ngây chuyện cũ im
lìm
Sông Trà sóng nước nỗi
niềm cá tăm
Bạn ta ở mãi xa xăm
Chân trời lá đổ thâm
trầm sầu đưa
Vương Xương Linh nhớ
người thơ
Sương gieo ngọn cỏ bên
bờ nương dâu
Chán chê danh tướng
công hầu
Trời cao thăm thẳm mây
mù ngẩn ngơ
Góc sông Hương có ai
mơ
Lênh đênh chìm nổi bơ
vơ thở dài
Hàng hiên lã chã tuôn
rơi
Hồn nghe thánh thót đầy
vơi não nùng!
9.7.2010 Lu Hà
Nỗi Đau Của Mẹ
thơ tiếp theo bốn câu
đầu cuả thơ Trần Trung Đạo)
"Tôi người hành
khất Việt Nam
Ngồi nghe máu chảy xuống
bàn tay khô
Tôi không dành giựt cơ
đồ
Chỉ xin một chút tự do
làm người "
Đời tôi như đám bèo
trôi
Lênh đênh chìm nổi biển
khơi mịt mù
Bao nhiêu cay đắng âu
sầu
Làm người lữ khách ở
đâu là nhà?
Tha hương trong cõi ta
bà
Tấm thân trầm gưỉ người
ta trông vào
Đất lành chim đậu tự
do
Đắp xây cuộc sống dạt
dào tương lai
Ngày tàn tháng cạn đêm
dài
Năm canh hoen ố dập
vùi trầm luân
Bao người cơm chẳng có
ăn
Bưã no bữa đói bạo tàn
thẳng tay
Tự do dân chủ đắng cay
Ước mơ khao khát đoạ
đày trầm luân
Rêu rao yêu nước
thương dân
Độc tài đảng trị chết
dần tâm can
Bao muà phượng nở cúc
tàn
Mà tôi vẫn cứ chưá
chan nỗi niềm...!
12 tháng 5 năm 2008 Lu
Hà
Nỗi Sầu Thiên Thu
Lu Lu Nguyễn đấy phải không?
Xinh tươi yểu điệu vấn vương mãi hoài
Vóc hình bồ liễu mảnh mai
Tình thương cảm thấy ngậm ngùi xót
xa
Mong cô ăn uống thật nhiều
Lên cân đầy đặn má đào càng xinh
Một lời khuyên nhủ chân tình
Mong cô tiếp nhận lòng thành cuả
tôi
Hãy nghe tôi nói đôi lời
Cuả người từng trải cõi đời khổ
đau
Phong trần dầu dãi nắng mưa
Vầng dương qua cưả tuổi già đi mau
Xin cô hãy sớm hiểu cho
Chúng sinh quán trọ ta bà nghỉ
chân
Bao nhiêu trách móc giận hờn
Qua đi như đám sương tàn mà thôi
Thời gian lạnh lẽo buồn trôi
Khăng khăng cố chấp làm gì hở cô?
Rằng cô chẳng chịu nói ra
Lòng tôi chan chưá nỗi sầu thiên
thu...!
7.2.2011 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét