Ai Qua Vị Hoàng
Nơi nào như đất ấy
không?
Phố phường tiếp giáp bờ
sông một luồng
Nhà kia đạp đổ gia đường
Chua ngoa vợ chửi mắng
chồng xơi xơi
Người đâu keo cú như
giơi
Chuột nhai cứt sắt nhả
hơi bạc đồng
Tham lam nghiệp chướng
chất chồng
Lưu manh trộm cắp Vị
Hoàng nổi danh
Bắc Nam tấp nập tốc
hành
Dọc đường miệng thế cũng
đành chịu thôi
Ai qua Nam Định ta
chơi
Giữ mình cho sạch kẻo
rơi bụi trần
Thuần phong mỹ tục
muôn vàn
Tiền nào mua được nhân
văn ngàn đời
Sống sao cho đáng giống
người
Đừng như đất ấy đười
ươi bầy đàn
cảm tác khi đọc thơ Trần
Tế Xương: Đất Vị Hoàng
22.11.2012 Lu Hà
Chúng Nó Chúc Nhau
Lắng nghe chúng nó
chúc nhau
Sống lâu trăm tuổi bạc
đầu trắng râu
Mừng bao nhiêu đưá giã
trầu
Phen này chợ cối đủ
màu đỏ đen
Khói nhang năm mới lắm
tiền
Trăm nghìn vạn mớ chôn
lèn ở đâu?
Vịt gà bới lộn nhà cầu
Đồng rơi đồng rụng ruồi
bâu bạc ngàn
Chúng cầu nhau chóng
thăng quan
Buôn danh bán tước phẩm
hàn giàu sang
Bon chen mũ áo vẻ vang
Đua tranh võng lọng biển
vàng thẻ son
Xôn xao rừng biển nước
non
Chúng còn chúc tụng
đông con đầy chuồng
Sinh năm đẻ bảy chật
đường
Vuông tròn thưà thãi
phố phường thảnh thơi
Còn ta xin có mấy lời
Chúc cho thiên hạ khắp
nơi trong đời
Sống sao cho giống con
người
Vua quan sĩ thứ đười
ươi từng bầy...
cảm tác thơ Trần tế
Xương: Chúc Tết
29.11.2012 Lu Hà
Vui Với Tuổi Già
Thơ tếu tặng thi sĩ Đỗ Quý Bái
Tuổi già vui với hồn
thơ
Xa gần tếu táo nở hoa
cho đời
Bạn bè tri kỷ ham cười
Cháu con toạ hưởng an
vui cưả nhà
Hơn đời một giấc ngủ
trưa
Ngược xuôi rồi cũng
say xưa cuối trời...
Suối vàng cuả chẳng
theo người
Còn thơ để lại cho đời
cười vui
Phong lưu trí tuệ khôi
hài
Tránh bao bệnh tật khoẻ
người bác ơi!
Bán nhà mua lấy cuộc
vui
Bán vườn đổi lấy trận
cười phá gia
Cửu Long sóng nước dạt
dào
Anh hùng tao ngộ má
đào ngẩn ngơ
Bây giờ bác Bái làm
thơ
Tiền thì không mất cuả
nào đi đâu?
Bạc Liêu công tử chạy
xa
Tao đàn văn nghệ Huệ
Thu cũng cười
Năm châu bốn biển chân
trời
Bạn bè lên mạng tìm
người tri âm
Xa nhà đã mấy chục năm
Văn chương ngôn ngữ Việt
Nam đèo bồng
Ngợi ca dòng máu văn
lang
Hồng bàng quốc tổ Hùng
vương giống nòi
Tuổi cao trí lực dẻo
dai
Vui cùng bạn hữu khôi
hài làm thơ
Tấm gương rước đuốc dựng
cờ
Cùng bao thi sĩ cơ đồ
Việt Nam
Đường thi lục bát muôn
năm
Thất ngôn tứ tuyệt con
tằm kéo tơ
Chiều chiều chén rượu
ngâm thơ
Trăng vàng cổ độ con
đò tình quê
Hữu Loan ưá lệ thảm
thê
Bưã cơm chén nước ê chề
người ơi!
Còn nay bác ở Hoa Kỳ
Rượu thì không thiếu
thơ thời chưá chan
Bồ hòn ngậm đắng vô
vàn
Đời ngưòi viễn xứ tấm
thân não nề
Cháu con hải ngoại lắng
nghe
Việt Nam quê mẹ hẹn về
sang năm
Ba tư năm vẫn âm thầm
Sang năm rồi lại sang
năm hẹn hoài
Hồn thơ nưả khóc nưả
cười
Khóc nhiều cười ít kiếp
đời xa hương
Trong cười cũng có đau
thương
Nụ cười chưa trọn ngỡ
ngàng chảy xuôi
Bọt bèo chia sẻ buồn
vui
Tuổi già các cụ mấy
người như ta?
18.7.2009 Lu Hà
Vẫn Vui
hoạ thơ Hà Thượng Nhân
Tình thương như gió
thoảng êm
Ru cho em ngủ say thêm
giấc nồng
Thuyền quyên trong chốn
bụi hồng
Anh hùng hoạn lộ cũng
không sá gì
Uổng công bao nỗi lâm
ly
Đường xa muôn dặm còn
gì nưã đâu?
Lá bay gió táp qua cầu
Sương rơi mưa rụng gịọt
sầu thành vui!
8.11.2009 Lu Hà
Vấn Vương Bên Mồ
Cẩn bái cố Thi Sĩ Hà
Thượng Nhân
Bàng hoàng tin bác ra
đi
Đất trời ảm đạm bồi hồi
nhớ thương
Giai huynh tứ hải bốn
phương
Bạn bè văn hữu guê
hương ngọt bùi
Họ hàng con cháu sụt
sùi
Sương rơi lã chã ngậm
ngùi hoàng hôn
Đêm rằm trái chín
trăng tròn
Thoát lià khỏi gốc
linh hồn về đâu?
Trùng dương dào dạt
bao la
Đường lên cõi Chuá hay
là Tây Thiên
Than ôi! Thế tục ưu
phiền
Non sông ta vẫn triền
miên u sầu
Cuộc đời chinh chiến
phôi pha
Trán nhăn tư lự xót xa
anh hùng
Bốn vùng chiến thuật vẫy
vùng
Bàn cờ thế cuộc thê
lương não nùng
Cảm thông một nén hương
lòng
Tình người viễn xứ vấn
vương bên mồ!
12.11.2011 Lu Hà
Vay Trả Trả Vay
hoạ thơ Nguyễn Thành
Giang
Chia tay bếp lưả củi
rơm
Kinh thành là chốn
chén cơm bụi đời
Lang thang theo đám
mây trời
Sớm khuya mưa gió dập
vùi chiếu chăn
Khi xa rồi lại khi gần
Bon chen hiểm ác tấm
thân giang hồ
Nhân tình thế thái
gian lao
Lưu manh anh chị cứ
trèo lên cao
Phồn hoa rượu ngọt lao
đao
Ngẫm thân phù thể mà
đau thế này
Phải chăng kiếp trước
vơi đầy
Trả vay, vay trả nên đời
trầm luân?
13.12.2009 Lu Hà
Vội Vàng Hỏi Thăm
Sáng nay ngồi dậy nhớ cô
Hỏi người thục nữ bây giờ ở đâu?
Tấm hình chụp đã từ lâu
Thời gian nào xoá nét màu dung
nhan
Ngẩn ngơ sợi chỉ tơ trần
Càng yêu vẻ ngọc miên man vì tình
Đêm qua khắp chốn giang thành
Chinh nhân dặm thẳm biển xanh góc
trời
Sao cô chẳng nói một nhời
Mân mê dải tóc mỉm cười mãi thôi
Phương xa nhắn gửi đôi lời
Canh dần năm Hổ đêm say mưa ngàn
Bâng khuâng mộng ảo vô vàn
Nhớ cô tôi mới bất thần làm thơ
Lần theo bến nước vi vu
Cúc tùng bạch diệp trăng mơ non
ngàn
Gặp cô như thể Thái Chân
Động tiên tận hưởng bướm xuân tưng
bừng
Lối mòn in dấu cỏ rừng
Vết chân sỏi đá lá vàng còn đây
Nghìn năm cổ thạch vơi đầy
Vạn năm tiền sử qua đi ngỡ ngàng!
24.1.2010 Lu Hà
Vườn Nhà Ân Nghiã
tặng Nguyễn trung Huấn
Ớt đỏ thêm trái bầu
tươi
Vườn nhà ong bướm mỉm
cười thiết tha
Vợ ta tuổi vẫn chưa
già
Thương nhau đuối sức mặn
mà nỉ non
Nắng mưa dầu dãi nguồn
cơn
Phòng the ấm áp trào
tuôn sáp nồng
Bồ đào mỹ tỉu say cuồng
Đê mê Trung Huấn trên
giường ngẩn ngơ
Hết thời ảo mộng trăng
mơ
Ruợu ngon tuý lúy hồn
thơ dập dìu
Phu nhân ngán cảnh đìu
hiu
Ớt bầu chan chưá to
bìu ông ơi!
Bạc đầu ông lão nhà
tôi
Sớm khuya tưới tắm lả
lơi bí bầu
Tháng năm đằng đẵng u
sầu
Điền viên ông lão nhạt
màu ái ân
Tào khang đâu dễ lụi
tàn
Ớt bầu sẵn có muôn vàn
yêu thương...!
30.9.2011 Lu Hà
Vượt Qua Biển Nhớ
hoạ thơ Tuyền Linh
Nhớ ai tím cả đất trời
Nôn nao lòng dạ người
ơi có buồn
Người về trong buổi
hoàng hôn
Tiếng gà nháo nhác bần
thần trăng lên
Bồn chồn bào ảnh ruột
gan
Xôn xao dào dạt theo hồn
trăng mơ
Phải chăng hình bóng
em yêu
Gió mây phảng phất yêu
kiều từ xa…
Ngước lên sáng tối tò
vò
Giăng tơ nhện trắng nằm
co hỡi trời
Bấm tay mấy độ thu rồi
Trên con đường vắng tiễn
người ra đi
Cuối đò cập bến luân hồi
Con thuyền định mệnh
ngậm ngùi đau thương
Cho hay trong cõi vô
thường
Vượt qua biển nhớ giai
không Di Đà
28.11.2009 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét