Theo Dấu Chân Xưa
hoạ thơ Hồ Bảo Thanh
Lối xưa chân cứng đá
mòn
Theo dòng nước chảy
tâm hồn Tố Như
Trăm năm kể chuyện
ngàn thu
Trăng soi đầu ngõ bóng
luà cưả sau
Thăm quê lòng dạ nao
nao
Bên mồ khói nhạt thi
hào nằm đây
Xanh xao cỏ mọc thu
gày
Hơi sương rỏ lệ hàng
cây ngậm ngùi
Người đi thế kỷ xa vời
Đạm Tiên tủi hận Kiều
Nhi bán mình
Thương thay một kiếp
phong tình
Vì Cha mà phải thác ghềnh
lao đao
Nguyễn Du! Ơi hỡi Nguyễn
Du
Tiên Điền nợ gánh
phong ba bụi trần
Thi văn đài các tha
nhân
Ngàn năm lục bát gian
gian luận bàn…
9.11.2009 Lu Hà
Thơ Để Cho Em
hoạ thơ Luân Hoán
Ngọc ngà mát dịu làn
da
Cho anh ngây ngất làm
thơ say mình
Mảnh hồn lạc cõi mây
xanh
Bâng khuâng ôm cả thâm
tình ngàn sau
Yêu em, anh mới làm
thơ
Phải đâu một chút vu
vơ giưã đường
Ngạt ngào thoang thoảng
dạ hương
Sương thu còn đọng thịt
xương ân tình
Nỉ non oanh yến hoàng
anh
Theo dòng lục bát
thanh bình người ơi!
Trần căn trong cõi
luân hồi
Nhân duyên đưa lối tìm
nơi hẹn hò
Lao xao cành trúc la
đà
Thuyền quyên yểu điệu
chiều tà bướm hoa
Vi vu dòng nước trong
veo
Ngẩn ngơ như thể lạc
vào thủy cung
Xa nhau để lại nhớ
nhung
Bóng ai trong cõi bụi
hồng tâm linh
Lang thang thương kẻ
si tình
Hồn bay tìm nụ hoa
xinh tím chiều
Cảm ơn nhân thế có thơ
Để anh thêu dệt giấc
mơ yêu chiều
Trăm năm còn lại nương
dâu
Ngàn năm ai oán vần
thơ cho người
3.1.2010 Lu Hà
Thương Em Người Vợ Hiền
theo tâm tình Thanh
Hoàng:" Thương "
Thương em từ thuở xa
xưa
Miệng ăn cơm búng lưỡi
lưà cá xương
Trung Du đồi cọ quê
hương
Bình Ca bến nước trọn
giòng thủy chung
Ai gây sóng gió bão
bùng
Mưa tuôn giọt lệ vua
Hùng ngàn thu
Chôn nhau cắt rốn u sầu
Gánh gồng cha mẹ lên
tàu vào Nam
Xa quê em mới lên năm
Tử sinh cốt nhục tình
thâm giống nòi
Ngăn sông ách Nước tai
trời
Nhịp cầu Bến Hải sương
rơi lạnh lùng
Miền Nam nâng giấc mộng
vàng
Bỗng đâu gió chướng
hãi hùng tuổi xuân
Bắc phương ào ạt tiến
quân
Bảy lăm thê thảm giang
san ngậm ngùi
Thương em khó nhọc
thăm nuôi
Trại tù cải tạo cuộc đời
lầm than
Em tôi má lúm hương
ngàn
Động Hồ sóng dậy lệ
tràn bờ mi
Sớm chiều tần tảo đôi
vai
Tằm tơ mái tóc rối bời
ssớm hôm
Khó khăn chịu đựng âm
thầm
Bưã no bưã đói tím bầm
ruột gan
Ra đi cùng với chồng
con
Đất lành chim đậu trăng
tròn bình yên
Thương em người vợ thảo
hiền
Chịu bao cay đắng nỗi
niềm tha hương
Ta bà chìm nổi não
nùng
Hai lần di tản tận
cùng hành tinh
Chim ca yêu khoảng trời
xanh
Sông Thao dào dạt quê
mình nỉ non
Cửu long cuồn cuộn
sóng cồn
Biển Đông lồng lộn
muôn vàn xót xa
Thương em rám nắng má
đào
Lo toan bươn trải mặn
mà chồng con
Thương em đôi mắt chưá
chan
Năm canh trằn trọc vết
hằn triền miên
Đoá hồng lưu luyến hồn
nhiên
Tuổi vàng trăng ngọc
suối tiên rạt rào
Theo anh chìm nổi ba
đào
Chân trời góc biển nghẹn
ngào vần thơ
Thương con kén nhỏ ươm
tơ
Miệt mài dệt vải canh
khuya thuở nào
Thương con sáo nhỏ bên
bờ
Bắc Ninh quan họ ca
trù sông thương
Tiếng đàn tích tịch
tình tang
Khoan thai nhẹ bước
đài trang dịu dàng
Hàng Nga lầu ngọc gác
vàng
Sao bằng trần thế vì
chồng vì con.
17.5.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét