Nưả Đêm Gọi Về
Cảm tác từ tấm lòng cuả
Thi Sĩ Thanh Hoàng: Tổ Ấm, Vườn Quê
Vườn quê, tổ ấm xa vời
Tha hương gợi nhớ, buồn
ơi! là buồn!
Bốn muà gió lộng vô
vàn
Ngàn thông vi vút
trăng ngàn ngẩn ngơ
Đường làng cánh bướm
bơ vơ
Sông Hương ngơ ngác
lao xao én về
Muà xuân thạch nhũ đam
mê
Trai tân gái lịch sơn
khê dập dìu
Thùy dương chen bóng
hàng cau
Rặng dưà xa tít hải âu
chập chờn
Đường qua xứ Nghệ bồn
chồn
Quanh co ngõ trúc nước
non xanh rờn
Vui chân theo nhịp
cung đàn
Điệu hò mái đẩy Lạng
Sơn bồi hồi
Thăm nàng Tô Thị xa
xôi
Giang sơn một giải ngậm
ngùi khổ đau
Trải bao thập kỷ xa
nhà
Con chim mất tổ xót xa
nỗi niềm
Tình thương còn ở
trong tim
Hồn thơ trăn trở nưả
đêm gọi về!
31.10.2010 Lu Hà
Nưả Tình Người
hoạ thơ Nguyễn Thành
Giang
Bâng khuâng một nưả
tình người
Mà sao vương vấn mãi
hoài thế nhân
Con đường muôn nẻo trần
gian
Nưả quen nưả lạ dấu
chân phong trần
Bóng dài trải nắng
chinh nhân
Nưả ngoài hiện thực nưả
còn trong mơ
Má hồng chúm chím hàng
cau
Thướt tha yểu điệu mặn
mà thủy tiên
Chưa quen mà vội sao
buồn
Sương rơi hàng liễu
trăng ngàn gió bay
Dòng đời tấp nập cuồng
say
Lỡ làng ánh mắt bờ mi
nưả vời
Bước qua những tháng
năm dài
Tơ chùng dây đứt một
thời đàn ai?...
11.12.2009 Lu Hà
Nước Non
Nước non như bóng với
hình
Non cao nước biếc mối
tình thâm sâu
Hỡi ai trong cõi mịt
mù
Khoảng không trống rỗng
âm u dương trần
Bỗng dưng ánh sáng toả
tràn
Mây bay vần vũ trăm
ngàn cơn mưa
Hành tinh sông núi la
đà
Muôn loài thụ tạo ta
bà hồi xuân
Núi ơi! Thế kỷ bần hàn
Mưa rơi đỉnh nuí thác
ngàn chảy xuôi
Giọt trời đẫm lệ tuôn
rơi
Ta bà đau khổ biển
khơi vơi đầy
Xa nhau nước vẫn bồi hồi
Tấm lòng của núi bao
giờ trả đây
Non ơi! Duyên nợ càng
dày
Tình ta non nướctháng
ngày đắm say
Suối ôm thân núi gió
bay
Ái ân dòng chảy xanh
cây hoa cười
Uốn quanh bờ suối bồi
hồi
Thắm tình non nước
muôn đời thủy chung
Nước ơi! Nước chảy
xuôi dòng
Thương non một bóng
đêm đông lạnh lùng
Muà thu lá rụng trên rừng
Lá bay xào xạc xé lòng
núi non
Nước xa có biết ai buồn
Tháng ngày mòn mỏi nhớ
mong nước về
Bao giờ nước trở lại
quê?
Thương đời viễn xứ tím
chiều quê hương
Tự do vùng vẫy đại
dương
Nước ơi! Còn nhớ tháng
ngày lầm than
Sinh ra trong cảnh bạo
tàn
Trời giông gió giật muôn
vàn khổ đau
Trái nghiêng núi ngả
cây gào
Chim muông sợ hãi mịt ờ
hàng thông
Núi ôm giọt nước vào
lòng
Mối tình non nước thủy
chung đời đời!
2008 Lu Hà
Oa Oa Khóc Hoài
Mẹ ơi! Con muốn lấy chồng
Xa xôi xứ sở mênh mông
biển hồ
Nam Hàn Đài Bắc Trung
Hoa
Chắt chiu dành dụm mẹ
cha dưỡng già...
Dập dìu sóng nước lô
nhô
Miễn sao kiếm được đô
la gửi về
Dặm trường muôn nẻo
sơn khê
Thân con nhục nhã ê chề
mẹ ơi!
Việt Nam tan nát mất rồi
Từ ngày ngạ quỷ đười
ươi lộng quyền
Công ty mai mối mọc
lên
Má mì mợ đỏ tuyên truyền
bao la
Công ơn đảng thật là
to
Bán buôn phụ nữ theo
đà chủ trương
Thênh thang kinh tế thị
trường
Mèo đen mèo trắng má hồng
phôi phai
Ở nơi chín suối tuyền
đài
Cô dâu Việt quốc ngậm
ngùi xót xa
Thương con trên cõi ta
bà
Chưa tròn tháng tuổi
oa oa khóc hoài...!
26.5.2011 Lu Hà
Oan Khiên Nhiệp Chướng
chuyển thể từ thơ Nguyễn
Bính
Hôm nay tôi bắt được
thư
Bàng hoàng ngơ ngẩn vẩn
nỗi niềm
Tháng ngâu giờ sửu
trăng liềm
Vợ tôi Dung đã im lìm
sinh con
Vượt qua biển cạn
vuông tròn
Sinh ra một mụn môi
son má hồng
Bâng khuâng lòng tự nhủ
lòng
Đào Hoa Oanh Yến nối
dòng trâm anh
Tên con chắc hẳn cũng
xinh
Thái Chân Ngọc Nữ cao
xanh ngậm ngùi
Rồi con lại khổ con ơi
!
Mẹ con đeo đẳng trọn đời
xướng ca
Nuôi con sao được tài
hoa
Má hồng mẹ đợi trăng
thu nắng vàng
Hôn con một cái là
xong
Gửi người thiên hạ bồng
bông nghẹn ngào
Thắt lưng nịt vú trái đào
Đẹp lòng du khách dạt
dào làng chơi
Còn cha lưu lạc quê
người
Mẹ con nghiêng ngả trận
cười thâu đêm
Du dương rượu ngọt êm
đềm
Mây mưa tầm tã đắm chìm
chiếu chăn
Miả mai con gái nghèo nàn
Mồ côi cha mẹ sống
nhăn giưã đời
Làm sao gọi được mẹ
ơi!
Phong trần bặm bụi
chia đôi tủi sầu
Phù du bèo bọt dật dờ
Đá vàng son sắt bến bờ
chảy xuôi
Cỏ bồng hoa lá héo
trôi
Ngọc trong vô khối thầm
thì chưá chan
Lâng lâng hồ điệp lan
man
Màn the môi thắm trắng
ngần làn da
Tào khang mưa gió mịt
mù
Làng chơi ôm ấp ngọt
ngào lưng ong
Con côi vật vã khóc
thương
Ở trong quán trọ thê
lương một người
Công cha nghiã mẹ là
gì?
Cù lao chín chữ hạt
rơi hạt còn
Chân bùn tay lấm ruộng
vườn
Hay hoa say đắm như hòn thủy ngân
Xướng ca phách ngọt
cung đàn
Oan khiên nhiệp chướng
phấn chan luạ là
Bao giờ con biết mặt
cha
Tứ tuần ngũ lục vẫn
chưa gọi già
Cha buồn tìm khách men
thu
Con mười sáu bảy mặn
mà đang xuân
Chàng chàng thiếp thiếp
ái ân
Con con bố bố ưá tràn
lệ ra
Lưá đôi dạo khúc tì bà
Áo xanh ướt đẫm bên lầu
Tầm Dương
Con thuyền lặng lẽ
xuôi dòng
Đắng cay quả báo thê
lương một đời
Tiền cha ít lắm con ơi
!
Nuôi thân chẳng đủ ăn
chơi tính trời
Giang hồ lang bạc một
thời
Vợ con lià bỏ xa rời
quê hương
Lơ thơ mái tóc pha
sương
Nhớ con cha mới đôi
dòng cầu mong
Khấu đầu trời Phật
đoái thương
Con tôi giữ nết hiền
lương dịu dàng
Sắc tài son phấn chớ
màng
Nổi danh Kiều nữ lỡ
làng tuổi xuân
Lấy chồng thi sĩ cha xin
Vưà nghèo vưà bạc cha
van con nhiều!
28.2.2010 Lu Hà
Phận Chẳng Chiều Duyên
hoạ thơ Ngọc Bích
Ngoài hiên thánh thót
hạt mưa
Giọt dài giọt vắn sầu
thơ càng nhiều
Ta nằm thông gió ngàn
reo
Mà lòng sao lạnh mưa
chiều lệ tuôn
Nghẹn ngào thổn thức
nguồn cơn
Đầm đià má lạnh mưa tuôn
giọt sầu
Lâu rồi hoa bướm còn
đâu
Đắng cay lạc nẻo u sầu
vành môi
Ngổn ngang trăm sự bời
bời
Nỗi lòng ta vẫn trái
côi thương chàng
Gió bay hồn lạc mê man
Sông tương hoài niệm
nước tràn khi xưa
Ô chao sầu muộn tan
chưa?
Ngoài hiên le lói tàn
mưa nắng mà
Lòng còn sao xuyến
ngươì ta
Thương cho duyên phận
chỉ là hoài yêu….
11.7.2009 Lu Hà
Qua Vùng Tịch Liêu
hoạ thơ Huệ Thu
Hồn về theo gió tìm
sương
Bóng trăng thềm cưả ôm
vòng lưng ong
Vi vu thoang thoảng
hơi rừng
Lần ra thảm cỏ tận
cùng về đâu?
Sông quê lá áo vườn
sâu
Cô đơn chảy mãi mang sầu
ra khơi
Heo may xào xạc đuà
vui
Hằng Nga thơ thẩn ngậm
ngùi làm thơ
Nghẹn ngào vương vấn sầu
đưa
Chuông chuà xao động
canh khuya im lìm
Xa bay hương nhụy sao
tìm
Hồn còn đọng lại nỗi
niềm xa xưa
Bốn phương dặm thẳm mây mờ
Hàng hiên rỏ lệ cơn
mưa não lòng
Ba thu quặn lại sầu
đong
Gói trong một cõi đoạn
trường mà thôi!
Hồn về theo gió đuà
vui
Đứng bên ngõ vắng lòng
ai não nùng
Trần gian buồn thảm hư
không
Sắc hương ảo vọng giưã
vùng cô liêu
Dấu mòn sỏi cũ lối sau
Xác xơ cỏ dại lá sầu
rưng rưng
Men theo chân núi bià
rừng
Mênh mông trời đất tận
cùng tìm đâu?
Rong rêu bám chặt chân
cầu
Dòng sông thầm lặng rầu
rầu buồn trôi
Bâng khuâng tìm lại niềm
vui
Vẫn là chốn ấy hoa cười
bướm mơ
Côn trùng rên rỉ mãi
giờ
Hoang vu lẫn bóng
chuông chuà sương tan
Đi đâu nào biết ai tìm
!
Xót đau cho mãi nỗi niềm
xa xưa
Hồn về người đã biết chưa?
Hàng me đẫm lệ giọt
mưa não nùng
Buồn vui năm đợi tháng
mong
Hững hờ lạnh lẽo như
dòng sông trôi
Canh khuya thổn thức
tàn rơi
Dầu hao le lói còn ai
thương cùng
Cũng là không có có
không
Hồn về ảo mộng qua
vùng tịch liêu!
18.1.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét