Dũng vẫn Là Đây
Thơ tếu cùng thi sĩ Đỗ
Quy Bái
Trai tơ sánh với gái
già
Dẻo dai bền chắc Dũng
ta với nàng
Đừng lo duyên phận dở
dang
Trăm năm se tóc lỡ
làng từng đêm
Ngày thì là chị tối em
Nưả đêm gà gáy êm đềm
có nhau
Rau dưa mắm muối quả
cà
Xu hào củ chuối thế
nào cũng xong
Ái ân duyên thắm chỉ hồng
Cơi trầu cối giã thì
ông cõng bà
Lang thang khắp chốn
sơn hà
Canh chầu trống điểm bạc
đầu thủy chung
Thương nàng móm mém
không răng
Một chàng quân tử trai
hùng là đây...!
15.8.2009 Lu Hà
Đường Xa Ngàn Trùng
kính tặng thi lão Hà
Thượng Nhân
Khẳng khiu thắp ngọn nến
quan
Không gian ảm đạm quỷ
thần mon men
Canh khuya khí lạnh vô
vàn
Nỗi niềm thương nhớ
Thượng Nhân u sầu
Chân chì tuổi hạc chín
ba
Quê hương mây thảm nhạt
nhoà sương rơi
Vào ra tưạ cưả đứng
coi
Hoàng hôn Mỹ Quốc ngậm
ngùi châu sa
Đùng đùng một thuở can
qua
Giang sơn định mệnh cơ
đồ biến suy
Dép râu mũ cối vu hồi
Miền Nam quê mẹ biển khơi
bão bùng
Heo may lá rụng thu
vàng
Kẻ đi người ở dạm trường
chia ly
Phiêu diêu hồn lạc xa
xôi
Đêm nay có biết tìm về
bên cha ?
Linh sàng leo lắt đèn
hoa
Chập chờn ảo mộng đường
xa ngàn trùng...
13.8.2010 Lu Hà
Em Người Hà Lội
Cảm tác từ ý trào
phúng cuả Nguyễn Khôi
Em là con gái nhà quê
Leo trèo mấy nẻo sơn
khê dạm trường
Vượt bao khổ ải biên
cương
Thập phương tứ xứ
Thăng Long lấn vào
Nói thì ngọng líu ngọng
lô
Trai lơ đĩ bượm thành
đô lập lờ
Ôsin cửu vạn tứ muà
Vô tư em cứ miễn sao
tuôn tràn
Mượt mà má thắm môi
son
Băng qua đèn đỏ rào
ngăn chắn tường
Ăn xong vứt lá ra đường
Đại gia em chọn má hồng
ngẩn ngơ
Nhà lầu động chưá lao
xao
Gặp chàng sếp đỏ dạt
dào hoa niên
Bụng mang dạ chưả là
hên
Miễn sao nhập khẩu đời
lên thiên đàng
Dựng lều cắm quán ngang
tàng
Thối hôi nồng nặc phố
phường mặc bay
Cò mồi đất cát em say
Xập xình chứng khoán
cao tay thặng thưà
Bon chen cho được ô dù
Nhất thân nhì biết muà
câu trúng cầu
Gian manh lọc lõi từng
giờ
Em người Hà Lội vẩn vơ
cá vàng
Trai thanh gái lịch dở
dang
Kẻ còn người mất lỡ
làng vì ai?
Thủ đô Hà Nội mất rồi
Còn đâu tiếng nói u
hoài ngàn thu!
5.11.2010 Lu Hà
Em Thơm Như Mít Chín
Cây
thơ vui
Em như quả mít trên
cây
Mũm ma mũm mĩm đắm say
lòng người
Đồng bào ta ở muôn nơi
Mỗi tuần nín thở bồi hồi
nhớ em
Nhớ ai như thể nhớ
chim
Quan quan thiên hạ
trái tim tiểu kiều
Ngọt ngào tha thiết
thư cưu
Đất lành chim đậu yêu
chiều ngẩn ngơ
Em vui nhí nhảnh pha
trò
Hương thơm ngào ngạt
má đào lâng lâng
Muốn hôn muốn bế muốn
bồng
Nâng niu đôi cánh bên
dòng suối reo
Trương trình từ thiện
dân nghèo
Quê hương nghe gọi
trong veo tiếng cười
Lâng lâng biển cả xa
xôi
Áo dài em mặc chơi vơi
nhân tình
Mỏng manh ơi hỡi cô
mình
Càng tôn vẻ đẹp càng
xinh mặn mà
Sớm chiều yểu điệu thướt
tha
Mong sao giữ mãi một
màu thiên thai
Chưa ăn tôi đã say rồi
Mít chưa đóng cọc mà
mùi thoảng bay!
23.8.2011 Lu Hà
Gà Mái Đẻ Non
hoạ thơ tếu với thi sĩ
Đỗ quý Bái
Bao năm giữ cái thoi
vàng
Cuả khôn người khó
thênh thang đổi đời
Mấy khi nắng cực hở trời
Tân hôn hoa trúc động
rồi biết đâu?
Mẹ cha thất đảo đau đầu
Mào gà vỏ lựu thay màu
chẳng mua...
Ba ba thương cái cổ
ruà
Lang quân em quyết thắng
thua phen này
Tìm người hoạ sĩ khéo
tay
Tím vàng xanh đỏ giấy
thay hồng điều
Phấn son cho thật yêu
kiều
Nưả đêm gà qáy chàng
yêu cái gì?
Thẹn thò rền dứ tí ti
Cuả chồng công vợ chạy
đi đằng nào?
Nhẹ nhàng thư thả
phong lưu
Quan san muôn dặm ở
đâu mặc trời
Đêm tàn rượụ nhạt than
ôi!
Phong trần trăm ngả chốn
nơi ngỡ ngàng
Cô dâu lo ngại bẽ bàng
Nỉ non bè bạn tìm
phương cứu đời...
Nhạc nương trí rộng
mây trời
Vội vàng thủy hoả muá
may bài đầu:
Nam nhi rõ mặt mày râu
Mà sao con lại như
trâu thế này?
Khéo khôn kẻo chúng bạn
cười
Vợ ngoan lỡ phải hạng
người vũ phu...
Rể ta nhảy mái mịt mù
Cưạ non tiết đỏ chẳng
bù ngày xưa…
Cục te cục tác quả to
No dồn đói góp sao
chưa tỏ tường?
Hung hăng bài học can
trường
Vẻ vang hai họ đẹp
lòng tổ tiên
Gái ta dăm tháng tự
nhiên
Bụng mang dạ chưả lời
nguyền sắt son
Ấy rằng gà mái đẻ non
Bởi chàng trống cưạ
lên cơn sa đà
Lôi thôi rơm lưả hương
hoa
Chẳng thương chẳng giữ
phận gà mái tơ
Sinh ai quý tử khôi
ngô
Giỏ nào quai ấy so đo
nỗi gì?
Tráng men đúc cốt lạc
loài
Cuả chồng công vợ gà
nòi chẳng ngoa...
17.7.2009 Lu Hà
Gái Giang Hồ
hoạ thơ Hồ Bảo Thanh
Đêm say gian dối oan
trình
Xóm nghèo xơ xác lặng
thinh ai về?
Xót đau tuổi trẻ tái
tê
Hoa ôi cỏ uá chán chề
làn da
Còn đâu ân ái đêm qua
Sương rơi cành lá chiều
đà thương bao
Một đời son phấn ngạt
ngào
Rũ tàn hương nhụy gày
hao tối ngày
Luân hồi kiếp quả qua
tay
Ngàn khuya thơ thẩn
xương gày xót xa
Ba chìm bảy nổi muôn nhà
Còn ai xót đến vượt
qua thảm trường…
29.8.2009 Lu Hà
Gánh Hát
Góp vui cùng Bác Đỗ
Quý Bái
Trai tơ dám phải lòng
bà
Quan công là nghé thì
ra thá gì
Anh hùng như tướng
Trương Phi
Cả ba giáp trận lắm
khi chật tàu
Dập dìu lấp ló cánh gà
Nạ dòng đú đởn vẫn là
xưa nay
Mua vui lắm kẻ khóc cười
Mưa ngâu lã chã ngậm
ngùi tủi thân
Cũng vì muốn có cơm ăn
Đôi mươi sánh với ngũ
tuần thì sao ?
Miễn sao vở diễn ra
trò
Tiền thâu bỏ túi về
nhà tí teo...
Sượng sùng tuồng diễn
gánh chèo
Câu ca tiếng hát mây
đèo chơi vơi
Cuộc đời nghệ sĩ mấy
mươi
Trống chầu thôi thúc
qua thời nỉ non!
14.8.2009 Lu Hà
Giấc Mộng Thương Hoài
hoạ thơ Nguyễn Phan Ngọc An
Canh khuya giấc mộng u
hoài
Bao la sương khói Mẹ
ơi, đường dài
Hồn con giưã chốn chơi
vơi
Bơ vơ lạc lối thiên thai cõi trời
Mẹ con gặp lại nơi đây
Bao năm xa cách trần
ai cõi người
Hàn huyên mừng tủi bồi
hồi
Vì sao nông nỗi cảnh đời
thê thương
Lần nào tiễn Mẹ lên đường
Hoàng hôn đom đóm vấn
vương nấm mồ
Cô đơn lạnh lẽo mơ hồ
Nén hương nhang khói
sương mờ đồng hoang
Mong chờ khổ ải trùng
dương
Nưả vòng trái đất tha
hương xứ người
Giọt mưa thánh thót
hiên tây
Tâm tư buồn tủi non trời
mây xa
Âm u sương phủ quê nhà
Nhớ thương mà khóc sớm
chiều ngẩn ngơ
Trùng trùng điệp điệp
thiên nga
Hành tinh mỏi cánh tâm
tư bơ phờ
Hồn bay trong gió
hoang vu
Sông hà nước chảy qua
cầu khổ đau
Gió đưa cành trúc la
đà
Gốc hoè tỉnh giấc nam
kha Mẹ về!
25.2.2010 Lu Hà
Giấc Mộng U Hoài
Kính tặng Thi Lão Hà
Thượng Nhân
Bông sen rực rỡ cánh
vàng
Trái tim đỏ thắm tình
thương nhân loài
Thượng Nhân dang dở cuộc
đời
Bàn cờ thế cuộc giống
nòi lầm than.
Ra đi trăng núi sương
ngàn
Biển khơi lồng lộng
muôn vàn sầu tư
Hải Âu cánh trắng bơ
vơ
Thuyền trôi theo lái bến
bờ tử sinh.
Chín ba bạc mái đầu
xanh
Phong trần cổ lụy chiến
chinh một thời.
Thương nhau chỉ biết
thở dài
Ba chìm bảy nổi cõi
người phù du.
Niềm tin thiên Chuá
bao la
Ngôi hai thỉnh nguyện
âu sầu chưá chan
Gia đình bạn hữu xa gần
Góc trời Mỹ Quốc trăm
ngàn xót xa !
Âm dương đôi ngả mịt
mù
Tình cha nghiã mẹ biết
đâu mà về
Dạm trường muôn nẻo
sơn khê
Gió bay thoang thoảng
não nề lao xao!
Mênh mông sóng vỗ rì
rào
Giấc mơ hồn gọi nghẹn
ngào canh khuya
Sông Hương bến Ngự Nam
Giao
Bồng bềnh sáu nhịp lệ
trào hồn mơ
Sài Gòn Chợ Lớn cố đô
Kinh thành thất thủ nhạt
nhoà mưa rơi
Ngổn ngang xác chết
thân phơi
Vành tang khói trắng tả
tơi rụng rời !
Tỉnh ra giấc mộng u
hoài
Xót thân lữ khách ngậm
ngùi nhớ con
Tim già máu ửng sắt
son
Chuông reo văng vẳng
giang sơn vọng hoài!
14.8.2010 Lu Hà
Giang Sơn Đợi Chờ
cảm tác theo Võ Đình
Tiên: Sao Anh Bỏ Cuộc
Hỡi anh người bạn năm
nào
Vẩn vơ bãi đá Nam Hà
thuở xưa
Hai viên đại uý quốc
gia
Tuổi còn rất trẻ hồn
đà theo mây
Bơ vơ lạc cõi luân hồi
Oán hờn ngùn ngụt lòng
người hiểm sâu
Xót xa khóc những vần
thơ
Võ Đình Tiên đó bây giờ
còn đây
Trầm luân bao nỗi đắng
cay
Bạn cùng cải tạo Nguyễn
Thời Lê Trang
Khi tôi đập đá bên đường
Gặp anh thất thểu thê
lương não nùng
Anh khoe có một gói đường
Tặng tôi uống nước khỏi
lòng sầu tư
Bàng hoàng nhát buá hư
vô
Rơi choàng người bạn
nhạt nhoà bờ mi
Anh mang trọng bệnh
trong người
Đi thăm bệnh sá ngậm
ngùi sương rơi
Hôm nay sét đánh ngang
tai
Tin anh nằm xuống trọn
đời thiên thu
Vợ con cha mẹ biết đâu
:
Rằng anh chết đói bo
bo quặn lòng
Sao anh bỏ cuộc giưã
chừng?
Ra đi vội vã quê hương
điêu tàn
Ván cờ thế cuộc trên
bàn
Sinh tồn hoại diệt
giang sơn đợi chờ !
23.8.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét