Cô Đừng Dấu Tôi
Chơi trò bịt mắt bắt dê
Cô không chịu nói nhưng tôi biết rồi
Xinh tươi yểu điệu một thời
Cô là phiên bản cuả người ngày xưa
Mắt huyền lóng lánh như sao
Cô là tiên nữ hay là Hằng Nga
Tại sao lại gọi Lu Lu?
Cái tên mẹ đặt hay là cuả cha?
Thuyền tình lướt sóng la đà
Mênh mông bể khổ sông sâu thảm sầu
Than ôi! tiền định kiếp nào?
Vầng trăng xẻ nưả má đào mờ phai
Đêm dài nhỏ lệ mưa rơi!
Sương sa lã chã trần ai nhạt nhoà
Xót xa cho giọt máu đào
Ở nơi sứ lạ đang muà tuyết bay
Chiều chiều tưạ cưả ngóng mây
Năm nay Tân Mão ngậm ngùi nhớ ai
Xin cô hãy nói một lời
Kiêu sa duyên dáng mỉm cười vì
sao?
Nếu cô chẳng chịu nói ra
Vấn vương tư lự bạc màu tóc
tôi...!
7.2.2011 Lu Hà
Cung Đàn Dang Dở
tặng thi sĩ Thanh Hoàng
Thương Anh tôi biết
nói sao
Hỡi người thi sĩ cộng
hoà Miền Nam
Nỗi đau thể xác âm thầm
Nỗi buồn trí não lương
tâm ngậm ngùi
Sinh ra chỉ biết yêu đời
Môi Em- Mái Tóc một thời
nỉ non
Nguyệt San năm ấy Sài
Gòn
Thời Nay đăng báo tiếng
đàn năm xưa
Hồn thơ biển gọi dạt
dào
Trái tim chiến sĩ nghẹn
ngào mưa thu
Bỗng đâu giặc giã can
qua
Bắc phương nổ súng ào
ào tiến quân
Miền Nam thảm hoạ điêu
tàn
Sài Gòn thất thủ cung
đàn đứt dây
Giam cầm bắt bớ tù đày
Bể đầu gối phải dập
vùi tấm thân
Nắng mưa rầu giãi
trăng ngàn
Hận thù ngùn ngụt oán
hờn loà mây
Đau thương di chứng
còn đây
Tám năm một vết sẹo
dài chảy xuôi
Hai lần bệnh viện Hoa
Kỳ
Mổ đi mổ lại thương
người lục niên
Bạn thơ có Võ Đình
Tiên
Động viên an ủi nỗi niềm
dở dang
Vui lên mà sống Thanh
Hoàng
Nưả đời còn lại tha
hương xứ người
Vần xoay thời tiết u
hoài
Vầng trăng xẻ nưả nổi
trôi bồng bềnh
Bạn bè chiến hữu xung
quanh
Lắng nghe tiếng hót
vàng anh vọng về....
Dặm đường muôn nẻo sơn
khê
Quê hương yêu dấu não
nề khổ đau
Ai gây ra cảnh xa nhà
Bao nhiêu oan trái
ngàn thu thảm sầu
Nỗi đau nhức nhối
trong đầu
Vết thương còn đó máu
đào từng rơi!
Bài thơ thăm hỏi xa
xôi
Vựợt không gian ảo
lòng người viễn phương!
20.4.2010 Lu Hà
Cuộc Đời Vô Nghiã
Đời như cơn gió thoảng
qua
Sương tan đầu ngõ cánh
hoa cuối muà
Bóng qua cưả sổ ác tà
Đè lên gối mộng ta bà
mà thôi
Tranh nhau phú qúy làm
gì
Ngược xuôi trăm nẻo kiếp
đời phù du
Nực cười hai chữ tự do
Mua quan bán tước bày
trò háo danh
Ngán cho lão tặc Chí
Minh
Bôn ba hải ngoại quên
mình hại dân
Nam mô đạo đức vô thần
Đấu tranh giai cấp vạn
lần hờn căm
Một bồ vô sản dao găm
Nồi da xáo thịt xé tâm
đồng bào
Bắc Nam một dải thương
sầu
Non sông gấm vóc nhạt
nhoà tàn canh
Trải bao thập kỷ xúc
sinh
Vành tang chế độ đầu
xanh khói mờ
Chết đi sống lai không
mồ
Một đời là mấy muà thu
lá vàng
Trình ình thân xác thối
trương
Tự hào dân Việt con rồng
thánh nhân
U mê thờ cúng linh thần
Tốn bao tiền cuả lòng
dân héo dần
Sống thì hung ác bạo
tàn
Chết đi chưa hết nợ nần
oan khiên
Một đời thưà thãi ai
khen
Ngu dân trị nước triền
miên hận thù...?
12.6.2009
Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét