Mộng Thành Mây Khói
cảm tác theo Tiểu Muội:
Lấy Chồng Việt Kiều
Trách ai công nghệ
thông tin
Văn minh tàn bạo se
duyên chỉ hồng
Chàng từ Mỹ Quốc long
đong
Nàng thì mộng tưởng
kén chồng giàu sang
Nỉ non con chuột dẫn
đường
Màn hình hồi hộp diụ
dàng ngẩn ngơ
Ngân hàng sẵn có đô la
Vay tiền trả góp sa đà
Việt Nam
Ngày lành tháng đẹp
trăm năm
Nhạc hoa tiệc cưới ôm
chầm giấc mơ
Mấy tuần trăng mật bơ
phờ
Phong bì các cưả lao
xao chui luồn
Ký tên nét dấu vàng
son
Đá vàng một nắm tần ngần
gửi trao
Đất trời Mỹ Quốc bao
la
Nợ nần chồng chất lao
đao cưả nhà
Canh khuya rỏ lệ âu sầu
Tiếng chì tiếng bấc Hằng
Nga hão huyền
Nhà băng hối thúc trả
tiền
Lãi con bụng mẹ ưu phiền
trời ơi!
Lạnh lùng tuyết lạnh
xa xôi
Định cư hội nhập ngậm
ngùi khổ đau
Đồng lương thất nghiệp
nôn nao
Căn phòng nho nhỏ nắng
mưa phũ phàng
Đêm nằm quay mặt vào
tường
Mộng thành mây khói
hãi hùng triền miên...!
14.7.2010 Lu Hà
Một Đoá Hoa Lòng
Kỷ niệm ngày phụ nữ
20.10.2010
Kể từ trời đất sinh ra
Ngân hà lấp lánh trăng
sao chan hoà
Chúng sinh trong cõi
ta bà
Bao la tình mẹ dạt dào
biển khơi
Mở lòng ta đón tháng
mười
Phượng tàn cúc nở bồi
hồi thương ai
Hai mươi đẹp lắm xuân
ơi!
Thướt tha yểu điệu áo
dài ngẩn ngơ
Việt Nam phụ nữ tháng
ba
Trời thu mồng tám mặn
mà nỉ non
Trái tim người đẹp sắt
son
Thuỷ chung màu áo cháu
con Lạc Hồng
Nỗi niềm yêu dấu trong
lòng
Chập chờn giấc mộng
canh trường làm thơ
Mấy vần thương mẹ nhớ
cô
Hoa tiên tặng chị má
đào cành xuân
Líu lo chim hót trên
ngàn
Lao xao lá rụng trong
vườn nhởn nhơ
Hoa lòng một đoá xin
trao
Hiu hiu gió thổi muà
mưa lại về
Dặm đường trăm nẻo sơn
khê
Bơ vơ cánh bướm tràn
trề ngày vui!
20.10.2010 Lu Hà
Một Đoá Hương Sen
tặng Huệ Thu
Hương sen trẻ mãi
không tàn
Đời người nữ sĩ muôn
vàn cung thương
Trắc bằng vằng vặc Trường
Giang
Nhớ chàng Lý Bạch thuyền
trăng xuôi dòng
Thương ai bươn bả dặm đường
Chờ ai vò võ non sông
tủi hờn
Lập ra thi quán Sài
Môn
Chiêu hiền hội ngộ văn
nhân nước nhà
Hồn thơ tứ xứ sơn hà
Năm châu bốn biển cả
la đà bốn phương
Gặp nhau tơ liễu cành
dương
Trai thanh gái lịch
minh thông ngọt ngào
Yến oanh thỏ thẻ anh
đào
Văn chương như nước rì
dào thơ bay
Trẻ già trai gái đều
say
Cung đàn nức nở lúc
cay lúc sầu
Kể từ ba mươi tháng tư
Theo dòng tỵ nạn bôn
ba xứ người
Tình chàng tan tác đôi
nơi
Lòng nàng héo hắt dạm
khơi muôn trùng
Anh đi góp gió mười
phương
Em yêu phiêu bạt tha
hương góc trời
Gọi nhau í ới xa vời
Tìm nhau trên mạng
chia lời nỉ non
Xa quê nhớ nước thuơng
nguồn
Đói nghèo cơ cực lầm
than bốn muà
Thuyền quyên yểu điệu
Huệ Thu
Sài Môn chủ quán muôn
nhà tình thân
Nhà thơ trí giả văn
nhân
Muôn nơi độc giả ghé
thăm luận bàn
Xa gần nô nức góp phần
Tiền tài kinh phí tinh
thần Văn Lang
Chủ chương gìn giữ văn
phong
Nêu cao truyền thống Lạc
Hồng tổ tiên
Quê nhà nương dưạ niềm
tin
Đấu tranh dân chủ đoá
sen hương lòng!
11.5.2009
Lu Hà
Một Mình Sầu Tư
hoạ thơ Hàn Thiên
Lương
Bâng khuâng giưã cảnh
u sầu
Hoàng hôn rủ bóng bạc
màu trần suy
Thẩn thơ sầu đọng những
gì
Thông đàn lạc điệu trời
thì đổ mưa!
Nỉ non sầu mộng ngẩn
ngơ
Hồn pha sương tuyết
trăng mờ khói xa
Nước non ngấn lệ sông
Hà
Quê hương yêu dấu tuổi
già mẹ mong
Thơ bay nhuộm khói
hương lòng
Theo về quê mẹ trôi
dòng trần gian
Trùng dương xa cách vạn
ngàn
Thương người thiếu phụ
lệ tràn vì ta
Trời sầu đất thảm kêu
la
Non xanh biển rộng tìm
đâu là nhà
Nhạc vàng văng vẳng gần
xa
Dạm đường cách trở bạc
màu gió sương
Mây xa núi ngự sông
hương
Cố đô cổ kính ai thường
nhớ không?
Thuyền xưa chiếc bách
long đong
Thân ta chiếc lá theo
dòng tử sinh
Hôm nay buồn cả trời
xanh
Bên song cưả sổ bất
bình non sông
Thân cô lữ khách dặm
trường
Bùi ngùi chén rượu mà
lòng nao nao
Quê hương ở tận phương
nao
Rừng chè đồi cọ gió
đưa ngạt ngào
Đồng xanh sông nước bến
bờ
Lao xao cá nhảy tuổi
thơ vui đuà
Đường làng bướm trắng
vờn hoa
La đà mặt nước cánh cò
lả lơi
Hò ơ! Nón trắng thuyền
trôi
Bóng cô thôn nữ một thời
thương yêu
Hàng tre rủ tóc đìu
hiu
Thuyền ai lẳng lặng ra
khơi vắng nhà
Cuốc cày mưa nắng sớm
khuya
Con ong cái kén chiều
tà nương dâu
Quê hương văng vẳng từ
xa
Dưng dưng rỏ lệ sầu tư
ngậm ngùi
Chập chờn le lói sương
rơi
Kià ai thơ thẩn lẻ loi
một mình
Lâng lâng một cõi
riêng mình
Hương vườn ngào ngạt
xuyên mành chỉ tơ
Lao xao tâm thức xô bờ
Trầm tư giây phút nỗi
đau càng đầy
Xa quê biền biệt tháng
ngày
Trần gian đằng đẵng
mây trời ngẩn ngơ
Cuối năm bên chén rượu
đào
Nghẹn ngào cố quốc cơ
cầu lưu vong.
25.7.2009 Lu Hà
Mưa Chẳng Tạnh Lòng
Kính viếng Giác linh
Thaỳ
Thích Huyền Quang
Bỗng nhiên trời đổ cơn
mưa
Theo trang Quảng Đức
làm thơ nhớ người
Vấn vương tâm dạ bồi hồi
Như bao Phật tử Thày
ơi nghiã tình
Trần gian quán trọ tàn
canh
Đêm trường pháp nạn sự
tình ai hay
Sau khi Thày đã đi rồi
Cầm cân nảy mực đạo đời
ai lo
Còn Thày Quảng Độ cũng
già
Bao nhiêu năm nưã chiều
tà sao đây?
Quê hương bao cảnh đoạ
đày
Tiếng kêu dậy đất oán
đầy núi sông
Đói nghèo xơ xác cánh
đồng
Đất đai chiếm dụng bất
công từng giờ
Tâm linh tín ngưỡng
xem thưà
Ki tô Phật giáo ép vào
quốc doanh
Chính quyền phán sử bất
minh
Đứng trên trăm họ nhân
danh giống nòi
Coi thường mạng sống
con người
Khảo tra khám xét làn
roi dạy đời
Ngục tù nhà đá khắp
nơi
Toàn dân nhẫn nhục cho
đời xót thay
Phận bèo mặt nước nổi
trôi
Sinh con chẳng biết
chơi vơi thế nào
Tâm thần lạc lõng bơ
vơ
Niềm tin chẳng biết đợi
chờ vào ai
Bát cơm manh áo lần hồi
Cầu bơ cầu bất bụi đời
dửng dưng
Quan liêu hành chánh
lưng chừng
Khinh người như rác tận
cùng đắng cay
Dương đông rồi lại
kích tây
Công an cạo trọc một bầy
xuất gia
Giáo điều lý tưởng ba
hoa
Ba voi nước sáo mập mờ
thặng dư
Trải bao thập kỷ mưá
thưà
Đấu tranh giai cấp mịt
mù u mê
Phương Tây tư bản đề
huề
Thiên đường xã hội
chính là ở đây
Cứ theo chủ nghiã xa
xôi
Trái tim với cái dạ
dày cách nhau
Trái tim còn biết
thương đau
Dạ dày cộng sản dồi
dào đô la
Vô thần tâm địa quanh
co
Trước sau bất nhất đủ
trò dối gian
Tôn thờ sùng bái cá
nhân
Người khinh kẻ trọng bạo
tàn công an
Chủ trrương giáo dục bất
nhân
Quốc gia vô đạo mất dần
lương nhân
Dùi cui súng đạn trị
dân
Xóm làng thôn xã trăng
tàn ngói rơi
Cơn mưa sầm sập đất trời
Mưa lòng còn nát cõi đời
chúng sinh
Hôm nay sông núi thất
kinh
Việt nam Phật giáo thất
thanh bàng hoàng
Quốc doanh cộng sản tấn
công
Chính danh thống nhất
nuôi lòng muôn dân
Thế thời tiến thoái lưỡng
nan
Cổ nhân hãy lấy bạoTần
mà coi
Sáng mưa chiều nắng độc
tài
Bất nhân bá đạo lâu
dài mãi sao?
Phải chăng tạm bợ ngày
giờ
Kéo dài chèo néo câu
giờ việt gian
Duỉ may theo đống tro
tàn
Xa bay cao chạy tập
đoàn đảng ta
Mưu mô cộng sản tính
xa
Chỉ thương dân nước thật
thà khổ đau
Cứu đời Phật giáo truyền
thưà
Huyền Quang thương xót
ta bà chúng sinh
Tâm linh Thày vẫn hiển
minh
Chỉ đường dẫn lối
quang vinh giống nòi
Muôn dân dưới ngọn Phật
kỳ
Việt Nam thống nhất
lòng người cậy trông
Phương xa nặng một tấm
lòng
Đọc trang tiểu sử theo
dòng sông thương
Thuận buồm bát nhã vấn
vương
Bờ mê bến giác con đường
Huyền Quang!
2008 Lu Hà
Muà Xuân Mỹ Hạnh
cảm tác qua thơ và ảnh
Mơ màng nữ sĩ kià ai?
Hẳn cô Mỹ Hạnh bồi hồi
thả thơ
Thơ theo làn gió vi vu
Như bong bóng nước vẩn
vơ xuân chiều
Thướt tha thể nữ yêu
kiều
Bốn phương phẳng lặng
mến yêu dạt dào
Dõi theo một dải xanh
lơ
Mày cong kính trắng
sương mờ xa xôi
Phất phơ tà áo hồng
bay
Bờ vai chuỗi hạt nụ cười
đắm say
Trần gian khối kẻ ngất
ngây
Nhìn cô mà cả cõi trời
thiên thu
Đêm nằm mơ thấy Hằng
Nga
Bóng cô Mỹ Hạnh chìm
vào mông mênh
Sông Hà sóng nước mây
xanh
Một đàn vịt lội vây
quanh trắng ngần
Nhạt nhoà tiên nữ xa gần
Tìm sao cho thấy nồng
nàn hồn thơ!
15.7.2010 Lu Hà
Mũm Mĩm Mượt Mà
Cảm tác từ ảnh cuả
Iamusa
Cô em mũm mĩm mượt mà
Tóc vàng óng ánh la đà
trần ai
Hỏi rằng: anh vẫn tơ
hoài
Yêu em như thuở trăng
đoài trái non
Mỉm cười ong bướm trên
ngàn
Hoa tươi nũng nịu nàng
xuân bồi hồi
Tình anh dào dạt biển
khơi
Phù du bèo bọt nổi
trôi luân hồi
Làm sao giữ trọn như lời
Trần căn duyên phận ngậm
ngùi thở than
Hồng nhan bạc mệnh trần
gian
Tu mi nam tử trầm luân
sông hồ
Kiếp này dù chẳng được
nhau
Ân tình để lại ngàn
thu vương sầu
Mắt huyền biêng biếc
như mơ
Nôn nao yểu điệu ngẩn
ngơ thế trần
Sexy mươn mướt toàn
thân
Nưả Tây nưả Việt muôn
vàn đắm say
Người ta thường gọi Mỹ
lai
Hẹn em bên gốc cây sồi
kiếp sau!
26.4.2011 Lu Hà
Muối Mặn Gừng Cay
Thế gian muối mặn gừng
cay
Bọt bèo trôi nổi trả
vay cho đời
Lô nhô sóng vỗ dập vùi
Thôn quê nghèo đói về
nơi thị thành
Bơ vơ giưã chốn kinh
thành
Gánh gồng xuôi ngược
trời xanh chỉ đường
Nhân duyên thân gái đoạn
trường
Vô tình gặp laị người
thương kiếp nào
Thế là từ đó đến giờ
Mẹ con sớm tối hương
thờ chồng cha
Cháu ơi, bố đã đi xa
Giọt mưa rầu rĩ nóc
nhà mái tranh
Con côi ký thác gửi
anh
Tình huynh nghiã đệ học
hành sớm khuya
Thói đời đen bạc xót
xa
Gian nan vất vả phân
chia tranh dành
Trời cao thấu tỏ nội
tình
Họ hàng lấn áp sao
đành để yên
Từ xa mới có lòng
khuyên
Tâm trong vằng vặc tổ
tiên bao đời
Anh em bát nước vơi đầy
Gà cùng một mẹ chớ
hoài đá nhau
Sân si bám giữ khư khư
Thiệt hơn toan tính đời
mau chóng già
Tâm lành hỷ sả buông
tha
Gừng cay muối mặn thiết
tha cuộc đời!
2008 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét