Ở các trang báo mạng
điện tử hải ngoại chúng ta được tự do bàn nhiều về chuyện văn thơ, chính trị,
thời sự, cổ kim, Âu - Á và cả những lời qua tiếng lại cuả các tác giả bất đồng
chính kiến hay những tranh cãi cá nhân v.v.... Tôi cũng thường xuyên đàm đạo
với các bạn đủ mọi chuyện lớn nhỏ từ giết trâu mổ bò đao to búa lớn cuả chữ
nghĩa cho cái gọi là nhân quyền liêm sỉ và cả những chuyện đập mấy con ruồi
nhặng vo ve hòng làm bẩn bầu, khí quyển chung cuả văn đàn
Chúng ta muốn sống thì
phải thở, làm ô nhiễm môi trường bằng văn thơ nhằm đầu độc tâm hồn chúng ta thì
chỉ có những người đội lốt cộng sản, bọn tiểu nhân bất tài hèn mọn luôn ngụy
biện không có thiên tài xuất chúng về văn thơ mà chỉ có công lao tập thể xây
dựng nên hay bọn dân chủ cuội mới làm chuyện đó. Trước hết muốn cho tâm hồn ta
được bình tĩnh, thanh thản, khách quan để tìm hiểu về những chuyện thời sự,
chính trị, những đàn áp bất công v.v... Theo tôi chúng ta cần coi trọng nền văn
thơ lề trái ( là gọi theo ngôn ngữ độc tài chuyên chính) để thanh lọc, tẩy rưả
dần những nọc độc cuả nền văn thơ lề phải đã xâm nhập tâm hồn chúng ta. Mà tại
sao lại có cái sự phân biệt lạ lùng, ngớ ngẩn, quê kệch, đểu cáng quái đản như
vậy nhỉ về cái gọi là lề văn chương? Chúng tự nhận 700 cơ quan báo chí cuả đảng
là lề phải. Phải trái đúng sai thì tự nội dung văn chương quyết định chứ bất cứ
cái gì khác với cái đầu lợn, đầu gà đều bị quy kết là lề trái hết? Chúng ta
cũng chẳng lạ gì về bộ mặt thật cuả nhà nước xã nghiã Việt Nam. Tại sao họ lại
căm thù các trang báo lề trái như vậy? Bởi vì chính báo chí lề trái lại là báo
chí chính danh, là những cái máy để lọc những hơi thối mà họ đã cố tình tung ra
để đầu độc nô dân cuả họ ở VN?
Cái gọi là lề trái
nhưng chính nó lại là lương tâm, chính nghiã cuả thế giới văn minh. Còn cái gọi
là lề phải ở các nước cộng sản bá quyền thì lại là phản động, phản dân chủ,
phản dân tộc, biển lận, ngu tối nhất so với nền văn minh loài người. Nền báo
chí phản động này, hiện nay còn hiện hành ở 4 nước cộng sản thủ cựu còn xót lại
như Trung Cộng, Việt Nam, Bắc Hàn và Cu Ba.
Thưa các bạn văn thi
hữu và độc giả xa gần khắp năm châu bốn biển. Tôi chỉ là khách vãng lai giang
hồ độc kiếm thích lang thang qua các trang mạng hải ngoại để ngó xem thiên họ
sống ra sao, họ thích cái gì? họ quan tâm đến cái gì? bàn luận tranh cãi cái
gì? Thì ra họ nói nhiều nhất vẫn là tự do dân chủ, độc tài, đảng trị ở VN và
những đòi hỏi nền chính trị nhị nguyên luận, đa đảng. Cũng là do bởi cái nhân
duyên, ai biết đâu chỉ tình cờ xin uống ké vài ngụm nước mà trở nên thân hữu
với các bạn. Tôi mừng lắm từ nay tôi sẽ thường xuyên ghé thăm các bạn để hàn
huyên dốc bầu tâm sự về thời sự, văn chương thi phú để mở rộng cõi lòng mình
với giai huynh tứ hải năm châu lục
.
Hình như các bạn cũng
mến tôi ? Nhân dịp hôm nay là ngày chủ nhật rỗi rãi tôi muốn tâm sự với các bạn
về văn thơ.Tôi như một con sói già đơn độc ở nơi đất khách quê người. Sao laị
tự nhận là đơn độc? Tình cảm gia đình chẳng có gì đơn độc. Nhưng đơn độc về
ngôn ngữ tâm linh. Tôi lại mắc một chứng bệnh kinh niên, cái bệnh tương tư ấy
mà, tuy không đến nỗi nặng như cụ Tản Đà ngày xưa mà phaỉ vào rừng cầu hồn và
tìm Bạch Cốt Tinh. Tôi vẫn tỉnh như sáo, nhưng khổ nỗi vẫn phaỉ làm thơ thường
xuyên để giải bệnh ưu sầu, để tự cứu lấy mình thôi. Đúng bệnh này chỉ có thơ
mới chữa được. Cũng may cho tôi laị được ở nước ngoài, là cái phúc tổ cho 5 đời
nhà tôi rồi các bạn nhỉ. Nếu ở Việt Nam có lẽ người ta phaỉ đưa tôi đi Châu Qùy
thôi. Vì nghe nói ở Việt Nam muốn làm thơ phải đóng thuế hay bị phạt vạ mồm.
Thế còn may nếu viết lách quá chân tình ruột gan phơi bày ra tất cả, kể lể về
những nỗi oan ức, những đắng cay cuả đời mình và cuả xã hội có khi còn bị bỏ
tù, trù ám bí mật, hoặc một nhát dao đâm lén trộm đằng sau thế là xong. Ở đây
muốn viết gì thì viết để chưã bệnh si tình, thật sướng cho cái đời, sướng cái
thân tôi. Ở đây tâm hồn tư duy tha hồ mà dàn trải, chẳng thằng nào bắt bò và
thèm để ý đến cái thằng hay mơ mộng si tình như tôi.
Hôm nay tôi cũng muốn
nôm na vài lời cuả kẻ võ biền thô lỗ nhà quê, ở nơi thâm sơn cùng cốc ẩn dật
này. Cũng vì nhớ Việt Nam, nhớ tiếng Việt quá, nên tôi đã một hai lần đọc trang
Web của hội nhà văn Việt Nam. Tôi thấy một gã nào đó đã chết rồi, hắn khoe
khoang kể lể về cái tài làm thơ cuả hắn, gã Phạm Tiến Duật ấy mà. Không hiểu ý
qúy vị thế nào, chứ tuy tôi còn là kẻ còn đang mon men vào làng văn chương thơ
phú, nhưng tôi thấy thơ cuả hắn chẳng khác gì như ông Trạng Quỳnh ngày xưa bỏ
thơ ông ấy vào ống quyển với cào cào châu chấu cho các quan trường ngửi. Vì là
tự do ngôn luận nên tôi cứ tếu táo nói thẳng cái lòng mình. À cả cái ông trùm
cai thơ cộng sản nhà hắn là Xuân Diệu cũng vậy. Người ta khen ông ấy là hoàng
tử thơ tình, suốt đời phần lớn chỉ viết rặt có một chiêu thơ tình mà lại viết
trước năm 1945. Còn sau năm, ông ta viết cái quái gì? Khi tuổi đời ông đã chín
chắn là người thực sự trưởng thành? Tôi cố căng óc để tìm hiểu cái ý tứ thơ
tình, nhưng tôi tìm mãi không ra, không tìm thấy hình ảnh cuả một người con gái
bằng xương bằng thịt nào có thể tưởng tượng được ở trong thơ. Sao mà khổ vậy?
Tôi chỉ ngó thấy một bộ mặt cạo râu thoa phấn mờ mờ ảo aỏ như một gã đồng tính
luyến ái mà thôi . Thơ phú cứ ưỡn ẹo như thổ đực để ve vãn với ai? Thế mà giới
văn nghệ sĩ cộng sản cứ tấm tắc khen là những áng thơ tình trác tuyệt. Nhưng
chính Diệu lại tự phỉ nhổ những sáng tác cuả mình là tiểu tư sản, không có tính
đảng, tính giai cấp và tự hoả táng nó đi từ lâu rồi. Cộng sản đã phê phán Diệu
lại còn nâng bi Diệu thì không biết họ nâng Diệu ở cái đoạn nào? Thời gian nào?
Trước năm 1945 hay sau năm 1945? Nếu là sau năm 1945 thì Diệu không còn là thi
sĩ nưã theo đúng nghiã mà chỉ là một tên độc tài cai thơ cùng Tố Hữu, Chế Lan
Viên, Hoài Thanh chống nhân văn giai phẩm và chống lại nền văn chương lề trái
mà thôi. Nghiã là nền văn chương thơ phú đối nghịch, ngược lại với hiện thực
XHCH cuả cộng sản.
Theo tôi thơ Diệu, lời
lẽ chau chuốt thật nhưng chỉ là một trận đồ bát quái của ngôn từ, để che đậy
một sự rỗng tuyếch bên trong chẳng có gì. Nên cha con ông Duật- Diệu họ bốc
thơm bổ trợ cho nhau là phaỉ. Các bạn có thể cũng có người cho tôi đang ti toe
học làm thơ mà dám phê phán Diệu. Nhưng tôi cứ nói thẳng ra những lời tâm huyết
từ đáy lòng mình: tôi chỉ ngưỡng mộ các cụ Nguyễn Khuyến, Tản Đà, Nguyễn Bính,
Hồ Dzech v.v.. mà thôi.
Họ thật sự là những
nhà thơ và rất thơ cuả dân tộc .Tôi có thể bị coi là một gã nhà quê ngông cuồng
ở nước ngoài làm thơ chưã bệnh si tình, vô danh tiểu tốt có đáng gì đâu mà
thiên hạ phải bận tâm?
Đời thuở nhà ai, một
nhà thơ lại đi bàn về sinh đẻ có kế hoạch, tuyên truyền cho thanh niên nam nữ
hãy yêu thơ mình như Xuân Diệu: nên dùng bao cao xu để hạn chế sinh đẻ. Diệu
bảo nghe nói ở Tiệp Khắc, Ba Lan v.v… họ còn cho không bao cao xu. Rồi mong tên
mình được ghi vào Văn Miếu, tự coi mình là ông vua cuả thơ tình, các cặp vợ
chồng nên đọc thơ tôi trước khi đi ngủ v.v…Xuân Diệu cứ lải nhải khuyên nhủ
thanh niên nam nữ như vậy đó. Còn tôi tìm ra một công thức: Thơ Xuân Diệu + Bao
Cao Xu = Đầu Độc Tâm Hồn. Theo tôi số lượng sáng tác cuả Diệu còn ít mà phần
lớn là trước năm 1945, lúc đó tuổi đời sự từng trải về trường đời, trường tình
cuả Diệu có là cái gì đâu? Diệu- Duật vẻn vẹn chỉ có thơ tình và mấy bài vè về
Trường sơn mà laị coi là nhà thơ của thế kỷ 20, là Hoàng tử ái tình, là viện sỹ
hàn lâm, là con đaị bàng sơ sinh cuả thơ, vân vân và vân vân…
Diệu còn hạn chế rất
nhiều trong các thể loại, trong khi đó chính Xuân Diệu ra rả chê bai Hàn Mạc
Tử, công kích lên án Trần Dần và các nhà thơ chính danh cuả Tự Lực Văn Đoàn.
Chính Xuân Diệu cũng từng là thành viên và nhẫn tâm quay ngược lại sỉ nhục bạn
bè cuả mình. Tôi lên án Xuân Diệu liệu có đúng không? Hay tôi là kẻ hồ đồ, sinh
sau đẻ muộn chả biết gì?Hay tôi là một người ở hành tinh khác mà không hiểu gì
cái coĩ trần tục này mà tôi đang sống ?
Tôi cứ viết như vậy hy
vọng sẽ là cái máy lọc nhỏ trong hàng trăm nghìn những cái máy lọc khác, để lọc
lại bầu khí quyển mà cộng sản đã cố tình tung ra mồi chài đầu độc tâm hồn Việt.
Viết cho thoả mãn, giải thoát tâm hồn cho sướng cái tâm tư bị uất ức vì nền mạo
hoá xuyên tạc cuả ông Hồ Chí Mít là tên đầu sỏ. Tự do dân chủ là vậy chẳng ai
bỏ tù và bắt đóng thuế, phạt vạ mồm đâu mà sợ. Trong nhiều thập kỷ qua ta đã ăn
phải quả nhầm, ta đã mắc mưu đảng để để tôn vinh những kẻ hư danh sáo rỗng và
vùi dập lên án những thiên tài danh sĩ. Một tài năng như Hồ Dzech lại không
được trọng dụng, không được quyền sáng tác, nên Hồ Dzech một thời gian dài phải
sống vô nghiã vật lộn cho miếng ăn hàng ngày, nghĩ mà đau đớn thương tiếc vô
cùng. Nên ngày nay chúng ta không có nhiều sáng tác cuả anh. Gọi là nói có
sách, mách có chứng. Tôi muốn được thành thật chia sẻ với các bạn bài thơ lục
bát cuả tôi vì sao tôi phải làm thơ? Vì sao tôi nên tâm sự công khai về thơ phú
trên mạng Internet? Trước đây tôi hay tâm sự về nhân quyền, dân chủ và tự
do.Cái điều tôi muốn nói hôm nay là cái gọi là lề trái, lề phải mà cộng sản cố
tình phân biệt. Báo chí thơ văn cuả họ do nhà nước kiểm duyệt là lề phải. Ai đi
ra ngoài quỹ đạo kìm kẹp là lề trái. Họ bỉ ổi trâng tráo phân biệt như thế đấy.
23.6.2012 Lu Hà
Rạch Tim Trả Huyết Cho Đời
Vì sao ta phải làm
thơ?
Vì đời chỉ những u sầu
khổ đau
Thương chàng Lý Bạch
ngày xưa
Vì thơ mà phải gieo
đầu xuống sông
Nhớ Hàn Mạc Tử bi
thương
Sầu vương hoen lệ đêm
trường thở than
Nguyễn Du trằn trọc
canh tàn
Hồng nhan bạc mệnh
gian truân biển hồ
Chữ trinh chịu kiếp ả
đào
Bụi nào vẩn được ngàn
thu tủi hờn
Bao nhiêu tâm lực hao
mòn
Tuổi già chóng đến tâm
hồn thi văn
Nếu là quân tử chính
nhân
Mong đừng lưà dối
luờng gàn chúng sinh
Đừng chờ vào chữ quang
vinh
Vì thơ mà phải bán
mình quỷ vương
Tuyên truyền láo khoét
không xương
A dua bợ đỡ con đường
bất luân
Bẻ cong ngòi bút kiếm
ăn
Đỉnh cao danh vọng lụi
tàn vần thơ?
Trước giờ hấp hối thều
thào
Trối trăng thủ hạ đưa
vào kỷ nguyên
Khắc bia đẽo đá ghi
tên
Ngàn năm ô nhục lưu
truyền sử xanh!
2008 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét