Chữ văn hoá người ta vẫn
thường viết và nói với nhau hàng ngày. Chúng ta luôn nghe người ta khen chê
nhau như người này sống có văn hoá, kẻ kia thiếu văn hoá. Nhưng văn hoá là gì?
Nếu định nghiã một khái niệm có ý nghiã rộng và trìu tượng như thế này thì dài
dòng và mênh mông vô cùng. Theo tôi chỉ cần nên hiểu một cách đơn giản là
phương thức tạo ra vẻ đẹp tinh thần thể xác riêng cuả một người hay cuả cả một
dân tộc, hay rộng hơn cả một loài người. Ta tạm chia ra ba thời kỳ : Cổ, trung,
đại. Người
nào thì văn hoá ấy, có vẻ đẹp riêng khi y ăn nói, đi đứng, viết văn
hoặc làm thơ v. v... Mỗi người có một phong cách thể hiện riêng cái văn hoá cuả
mình hay cuả cả cộng đồng dân tộc mà mình quen sống như vậy từ thuở nhỏ.
Người có văn hoá không
nhất thiết phải học cao, nhiều bằng cấp và lắm chữ nghiã. Người ít học cũng
không phải là không có văn hoá, sự biết tôn trọng người khác biết giữ gìn lời
ăn tiếng nói cũng chính là tự tôn trọng mình. Họ mới chính là người có văn hoá.
Trong một cuộc khẩu
chiến giưã tôi là tác giả một bài báo và các nick nặc danh phản hồi. Tôi đơn cử
một nickname là Butta. Người này làm như có vẻ bàng quan trung gian đạo mạo.
Nhưng chính y cũng đang lao vào xoáy cuả chuyện đuôi co tôm cá. Y nghêu ngao:“
Chuột chê khỉ mày hôi. Khỉ mới bảo rằng cả họ mày thơm“. Rồi y bảo mấy ông già
cãi nhau như đánh ghen, toàn là người có học cả, toàn những từ ngữ phế thải cũng
mang ra dùng.
Mới nghe thì tưởng y là
người trung gian thông hiểu .Nhưng chính y chưa hẳn là vai trung gian giả bộ
ngô nghê hay cũng là ngưá mồm mới vào đây, thật vô duyên quá. Nếu y không phải
là đồng bọn với một dây nick nặc danh, nếu y không có ý thức chống đối căm thù
tôi thì y vào đây làm gì? Mấy câu văn và cả thơ ví von cuả y chẳng có ý nghiã
gì trong chuyện khuyên can mấy ông già cả.
Mấy ông già này đều dưới
tên nặc danh, toàn giọng lưỡi cung cách cuả thành phần trung kiên nhất cuả đảng
cộng sản. Cũng có thể là những ngưòi giả danh tỵ nạn cộng sản. Nói như Butta
nói càng chứng minh y có văn hoá hay không có văn hoá. Cái tâm khi y viết ra
nói ra mới là quan trọng. Tuy y giả vờ hay thực bụng phê phán từ ngữ phế thải.
Coi như là phân tro rác rưởi không đáng dùng trong văn chương.Hình như y chẳng
hiểu gì mục đích nội dung những bài tôi viết ra? Nó cũng là văn chương cả đấy,
nó cũng là tiểu luận diễn giải, nó cũng là ký sự ,bút sự đấy. Nó cũng là truyện
lạ đó đây trên diễn đàn văn học đấy. Nếu đọc kỹ suy nghĩ đôi chút nó chẳng giống
cãi nhau tí nào cả. Nó cũng đáng để cho các cháu thanh thiếu niên Việt Nam đọc
để hiểu về cõi đời dung tục, trần thế đầy bụi bặm mà các cháu đang phải sống.
Nó chẳng phải là thiên đường, chẳng đơn giản chút nào cả như cha ông chú bác
các cháu thanh thiếu niên ở Việt Nam theo đuổi. Tai sao ta cấm đoán các cháu đọc?
Hãy để cho trí tuệ các cháu được mở mang rộng ra?
Có thể y, Butta chẳng
hiểu gì bản chất cuả câu chuyện tại sao người ta tấn công tôi? Y không hiểu ý đồ
người khác cố tình lăn xả vào chống đối tôi một cách điên cuồng vì mục đích gì?
Có thể bản thân cá nhân họ cũng bất ổn, bấn loạn, bức xúc, tức tối khi đọc văn
thơ cuả tôi. Nên họ mới cố tình dây dưa khà kiạ với tác giả. Họ muốn bảo vệ
chính họ. Họ có thể họ là con cháu những nhân vật trong thơ tôi. Hoặc là những
tín đồ cuả đạo sùng bái cá nhân, sùng bái thần tượng Hồ Chí Minh?
Vì sao họ phải điên cuồng
chống đống tôi như một con thiêu thân? Họ tìm đồng đồng minh chiến hữu, họ biện
luận văn thơ tôi như thằng dở hơi nên chẳng ai muốn dây vào.Coi như là không
dây với hủi. Chỉ có họ là đại diện, là anh hùng, là kẻ ngang sức ngang tài với
tôi mới đủ sức răn đe chỉ giáo cho tôi? Họ tự tin trí tuệ cuả họ rất cao thâm.
Họ được vũ trang bằng chủ nghiã Mác Lê Nin bách chiến bách thắng? Họ không tin
họ dở hơi, hâm hấp mà chính tôi mới hâm hấp dở hơi, điên khùng khi kể tội hoang
dâm vô luân bất tín cuả ông Hồ. Họ tự tin chính họ mới có đức nhân, mới có liêm
sỉ để làm người, nhân phẩm siêu phàm theo gương bác Hồ vĩ đại.. Họ cố tình cản
tôi đừng làm thơ viết văn nưã .
Tôi là người làm thơ
viết văn cho thiên hạ đọc và chính Butta vào đây mục đích cũng chỉ để thưởng thức
văn thơ đấy thôi.Đây không phải là chuyện cãi nhau cuả mấy ông già, đây là một
cuộc đấu tranh ý thức hệ. Lãnh tụ tối cao Mao Trạch Đông cuả Đảng cộng sản
trung quốc là người chủ xướng cách mạng văn hoá lại là người vô văn hoá nhất:"
Trí thức không bằng cục phân " là một câu nói tầm bậy cuả bọn du thủ du thực
đá cá lăn dưa dưới chân cầu ông Lãnh . Ông ta đã dùng cả cục phân để sỉ nhục cả
một tầng lớp trí thức, trong khi đó lại hô hào cách mạng văn hoá văn hoá. Mao
trạch Đông muốn xoá bỏ cà một nền văn hoá cổ truyền, nền văn minh Trung Hoa để
theo nền văn hoá cuả quỷ Satan vô thần vật chất
Đây không phải là chuyện
cãi nhau đánh ghen cuả mấy ông già đâu? Cũng có người với tấm lòng ưu ái bao
dung, có ý thức động viên nhắn nhủ tôi. Tôi cũng cảm khích lại và công khai viết
thư cám ơn.Tôi là một tác giả cuả hàng loạt bài thơ bài văn. Còn họ là độc giả
họ vào đây để thưởng thức thơ. Họ không làm ra bài thơ bài văn nào để phục vụ độc
giả thì thôi, lại còn cố ý phá bĩnh nói những câu hàm hồ vu cáo tác giả. Mà tôi
có quen biết oán thù gì với họ đâu ? Họ có lời miả mai bóng gió diễu cợt tôi để
tôi đừng viết nưã. Hay ý thức tư tưởng cuả họ đối nghịch với những đièu tôi viết
ra. Họ vu cho tôi mang bệnh vĩ đại, vĩ cuồng, chỉ nghĩ đến hư danh tiếng tăm là
nhà thơ, muốn cho mình được nổi tiếng, muốn mình là thiên tài v.v… Họ bảo tôi
viết văn làm thơ không hay phạm thượng quá nhiều v. v...
Thuốc đắng dã tật, sự
thật mất lòng. Người nông dân chân lấm tay bùn, hút thuốc lào, chửi bậy nói tục
đánh rắm rong nhưng tâm điạ họ lưong thảo . Tôi lại coi họ có văn hoá nhân bản
hơn những những kẻ lúc nào cũng bệ vệ bảnh bao chải chuốt, ăn nói nhỏ nhẹ, lời
lẽ văn hoa dễ thương nhưng chuyện la cà các vùng quê để dùng tiền săn gái chưa
đủ tuổi vị thành niên. Cái tâm mới là quan trọng có thực là người có văn hoá
không? Những từ ngữ phế thải nếu dùng đúng lúc trong văn chương, kể cả trong diễn
giải tranh biện thì ý nghiã thanh cao cuả nó cũng vô cùng. Tất nhiên những cuộc
tranh biện ý thức hệ bình thường ta cũng không nên dùng , chỉ trong trường hợp
đặc biệt khẩn cấp, bất dắc dĩ mà thôi. Để nhấn mạnh tầm quan trọng cuả vấn đề
thiết tưởng cũng không có gì là chê trách. Cái quan trọng dùng đúng lúc đúng
lúc đúng chỗ, đúng ngưòi, đúng cảnh, đúng đối tượng thì giá trị cuả nó cũng rất
cao hơn cả những lời hoa mỹ sạch sẽ đấy.
Tôi không chỉ lên án
ông Hồ mà cả tên ác ôn cai thầu văn hoá văn nghệ cuả ông ta là Tố Hữu, bàn tay
y đã đẫm máu và tội ác trong vụ án oan nhân văn giai phẩm trước đây.
Thơ Ông Cóc
Ông là con cóc lạ trần
gian
Loài vật sinh ra có bốn
chân
Ông có hay không loài
cóc nhái
Suốt đời chỉ biết nhảy
bằng chân
Tôi biết rằng ông kẻ bất
nhân
Mặt trời gian dối buốt
tim dân
Giọt thơ lai láng hồn
non nước
Vãi cả ra quần bậc trí
nhân
Vỗ ngực tự khen chỉ có
ông
U mê tăm tối vẫn kiêu
căng
Mật gan nhựa độc sâu
tâm địa
Răng nghiến thành thơ
cóc sấm vang
Nam Á nổi cơn giông
cách mạng
Cánh đồng tắm máu tưới
muôn dân
Mỗi khi cóc đỏ nuôi
thù hận
Mưa lại sầu thương thảm
thế trần
Con cóc một thu thành
đế vương
Bầm ơi! Năn nỉ khắp
non sông
Mạ non tay cấy ôi tình
mẹ
Mủ cóc tuôn ra nát tấm
lòng
Con cóc đỏ lòng thật
thế ư
Thương bầm thiên hạ có
bao nhiêu?
Thì ra mẹ đẻ quên nòi
giống
Thơ cóc tuyên truyền
thích nói điêu
Tình thương giai cấp
máu chan nhoà
Dễ từ lỗ nẻ mà chui ra
Đói ăn đại hạn tìm sâu
bọ
Nghiến răng con cóc
báo trời mưa...
Cóc vẫn thường khoe
năm bước dài
Bắt đầu nguyên thủy
thuở xa xôi
Trải qua nô lệ rồi
phong kiến
Tư bản nhảy lên đến
cõi trời
Cộng sản thiên đường
cóc mộng mơ
Trần gian hưởng thụ cuả
dư thưà
Ếch ương cóc nhái muà
thơ lớn
Tố Hữu vờn chơi những
bóng ma
Thơ cóc ngày xưa rất
thịnh hành
Bước từ Việt Bắc chốn
rừng xanh
Thong dong tám thước
tha hồ rộng
Sắt máu đường đi cóc
hoá tinh
Mấy thập kỷ qua chuyện
đã rồi
Vần thơ mưa máu cóc
phun coi
Điên đầu rửa não bao
con cháu
Thơ cóc tôn vinh nhục
thế này
Con cóc nghiến răng động
sấm vang
Cơn giông cách mạng nước
tuôn dòng
Trôi bao hồn trẻ theo
dòng xoáy
Thân xác phơi đầy ngập
núi sông
Nhắm mắt bám chân con
cóc hoài
Nhảy qua năm bước chạy
theo dài
Dư thưà một bước đòi
thiêu cháy
Quá độ thiên đường ai
có hay?...
Nực cười con cóc cũng
làm thơ
Ú ớ tự khen đáng mấy
xu
Trái tim máu mủ từ gan
mật
Nhục nhã ngàn năm uế xứ
mù.
24.8.2008 Lu Hà
Thơ Cuả Tôi Và Sự Đấu
Tố
Tôi đọc qua là rõ thủ
đoạn cuả ông. Ông cố ý làm cho tôi cụt hứng, nhụt chí đi và đừng sáng tác nưã.
Vì sao? Có thể lắm, ông là công an phụ trách mảng thông tin văn hoá cuả bộ công
an cộng sản. Ông thấy thơ tôi cứ phao phao thẳng ruột ngưạ phê phán xã hội còn
mạnh mồm hơn cả, nhân văn giai phẩm ngày xưa. Ở Việt Nam chưa biết chừng ông sẽ
bắt tôi, bỏ tù hoặc một phát đạn bí mật bắn vào sau gáy cho câm mẹ cái mồm nó
đi là xong như bạn gọi nó là“ Cái ÓT“. Ông bóng gió bảo tôi, có ai nhìn thấy
gáy mình đâu, nhưng vẫn có cái gương để soi. Ra cái điều mặt tôi bẩn lắm, thơ
tôi xấu xa bẩn thỉu nghèo nàn lắm. Nội dung trong thơ chẳng có cái quái gì chỉ
toàn than thân trách phận , chê đời, oán trách nhân thế.Thơ không biết ca ngợi
ông A, bà B, không biết ca ngợi chế độ ưu việt xã hội chủ nghiã và ông Hồ Chí
Minh.
. Đối với ông thơ này
không đáng một đồng xu rỉ. Bởi vì não trạng cuả ông đã bão hoà với dung dich
hormonnen cuả cuả văn chương hiện thực xã hội chủ nghiã. Hoặc không cộng sản
thì ông cũng có chưá dung dịch tiểu nhân bần tiện một nét tâm lý cuả kẻ hạ nhân
xu thời đón gió. Ông nguyền ruả tôi người có tâm hồn thi phú và bảo tôi cứ hay
họa lại thơ cuả người khác, làm nhu vậy là có ý chèn ép là kẻ bụng dạ cuả kẻ tiểu
nhân, là con cáo khốn nạn cuả thi ca , nó muốn nhờ đó để tôn xưng mình lên
đây…Nên cần có cái gương để soi như mấy câi nhí nhố ông đã viết ra. Theo tôi
chính ông nên hồi tỉnh hãy tự soi mặt mình bằng những cái gương đấu tranh cho
dân chủ tự do bị chết oan uổng hoặc bị cầm cố bệnh tật mà chết dần chết mòn.
Ông bảo sốngg như Hữu
Loan là ngu, làm liên lụy đến cả vợ con. Sống một đời như vậy không bằng ông,
không hơn con chó hoang dại. Tiếc thay tôi không phải là một nhà đấu tranh dân
chủ, và cũng chẳng ở trong một cái tổ chức quái gì hết để chống đối đảng và nhà
nước độc tài cuả ông. Tôi về Việt Nam giúp dân để làm gì? Tôi có phải là nhà
chính trị đâu? Tổ Quốc Việt Nam cuả tôi là một viên ngọc quý nhưng tôi chót
đánh rơi nó rồi. Tôi bằng lòng với tổ quốc thứ hai cuả tôi , chỉ là một viên đá
bình thường nhưng nó là cuả tôi, nó yêu thương bảo vệ tôi, nó không hăm doạ
ghét bỏ tôi. Tôi đã tức tưởi ra đi khi mất viên ngọc quý thì lại tìm thấy viên
đá khác bình thường trên lục điạ châu Âu này.Tôi chỉ là một ngã thi sĩ giang hồ
ngông cuồng thích tự do tâm hồn phiêu diêu bốn bể mà thôi. Hay chính ông cũng hẹp
hòi mà bảo tôi cuồng ngôn, vĩ ngôn, điên loạn dám so sánh mình với các thi sĩ cổ
kim ngày xưa. Tôi so sánh để làm cái quái gì vì người ta có ý miả mai tôi không
khiêm tốn, cứ hay gửi thơ lên mạng để khoe khoang. Tôi sẽ được cái gì khi tôi
làm thơ cho đời? Chả có gì hết, thơ tôi sẽ không in ra để bán lấy tiền. Tôi cũng
chả kiếm chác lợi lộc điạ vị quyền lực gì cho cái sở thích cuả mình. Thơ tôi với
ông không hay đâu, ông đừng mất công đọc tốn phí thời gian làm gì?
Là một người Việt Nam
ông thưà biết tính nết người Việt Nam hay nói đến chữ khiêm tốn, học hỏi, đạo đức,
nhân cách, liêm sỉ. Theo ông phải khiêm tốn như ông Hồ Chí Minh chẳng hạn? Thế
thằng nhà báo Trần Dân Tiên là ai? Một kẻ vô danh vô thực từ cái lỗ nẻ nào mà tự
dưng chui ra thế để viềt cuốn ca ngợi ông Hồ " Vưà đi đường vưà kể chuyện"?
Thơ phú nó chỉ là những
tình cảm bột phát cuả một trái tim tâm hồn nó có là cái gì cao siêu huyền bí, đặc
quyền, đặc lợi gì đâu mà phải tốn công lời qua tiếng lại gièm pha nhau như thế?
Ông nói rất đúng tôi là kẻ cuồng ngôn. Là thi sĩ mang tiếng cuồng ngôn hoặc gán
cho cái bệnh vĩ cuồng, vĩ đại không hợp với lỗ tai cuả ông lại là điều may mắn
cho tôi. Vì người chê bai tôi lại là ông .Ông cố ý loại tôi ra khỏi cuộc chơi,
loại ra khỏi tấm lòng bao dung bi thương cuả nhân quần. Ông biến thơ như là một
tham vọng, danh vọng, khát vọng thèm muốn cuả cõi đời trần tục. Ông muốn tôi bị
cô lập, bị tẩy chay. Ông cầu mong mọi ngưòi phỉ báng, đấu tố tôi như nhân văn
giai phẩm ngày xưa. Ông bảo tôi là kẻ coi thường thiên hạ, là một ngã lộng ngôn
,vĩ ngôn ,kiêu căng như mèo khen mèo dài đuôi. Thơ cuả tôi chỉ là một thứ cỏ
hoang dại, không phải là những bông hoa tư tưởng nằm trong lòng đảng. Càng
không được vũ trang bằng chủ thuyết Mác Lê Nin khoa học bách chiến bách thắng.
Thơ cuả tôi chỉ là thứ cỏ tầm thường cho trâu bò ăn trải dài trên những cánh đồng
nhầy nhuạ đầy máu và nước mắt.
Đúng vậy, thơ văn cuả
tôi viết ra chỉ để cho những tâm hồn nghèo khổ, những trái tim đã bị tê dại về
những đau thương tang tóc trên đường đời. Thơ cuả tôi là máu thịt cuả cổ nhân
xa xưa bị gạt ra khỏi lề đường cuả phồn hoa quyền quý.Thơ cuả tôi không đáng để
cho các vị học giả trí thức cao thâm , quyền cao chức trọng trong bộ máy nhà nước
độc tài cộng sản đọc. Thơ tôi không phải để cho những bàn tay khuân vàng thước
ngọc, cầm cân nảy mực tô vẽ cho nền văn hoá chế độ cộng sản và xã hội phi nhân
bản, đầy dã thú phải bận tâm. Thơ cuả tôi là con mèo hoang ,khoe khoang, cái
đuôi dài cuả sự đau khổ bất công và thê lương cuả nhân quần xã hội. Thi sĩ
ngông cuồng, cuồng ngôn, là điều đáng mừng. Biết bao người đã phải mượn rượu để
ngông cuồng nói ra nỗi lòng mình bị cấm kỵ, bị phỉ báng, hạ nhục, bị đày đoạ
khinh thường mà khi tỉnh táo lại không dám nói vì sợ cường quyền. Lý Bạch, Đỗ
Phủ, Lý Thương Ẩn ngày xưa vẫn bị người đời xỉ nhục, thơ làm ra chê bai không kẻ
xem đấy sao? Hàn Mạc Tử còn bị Xuân Diệu xỉ nhục là một ngả kiêu căng ngạo mạn,
thơ làm ra nội dung nghèo nàn có cái quái gì đâu mà đọc. Thơ thế mà cũng làm.
Thơ tôi không hay đâu, nhưng ai có quyền cấm tôi nói chuyện về thơ, có quyền viết
đôi dòng về các bậc Thày cổ kim cuả tôi. Tôi không so sánh với tiền nhân. Sự tự
tôn vinh mình chính là liều thuốc độc giết dần mòn tâm hồn cảm xúc cuả tôi.
Nhưng rụt dè thái quá vì cái gọi là " Khiêm Tốn " cũng sẽ làm cho kẻ
sĩ bạc nhược. Cái máu giang hồ thi sĩ sẽ vì đó mà xanh xao vàng vọt. Nam nhi
mà, cũng có cái kiêu cuả kẻ dũng, không lẽ cứ tự ti biển thủ như kẻ tiểu nhân
mãi sao? Nhưng sự miả mai cuả ông lại có tác dụng ngược lại làm tôi nhờ đó mà
phấn chấn lên…Tự nhiên ông làm tôi có hứng lên mà viết ra bài thơ. Mục đích cuả
ông là muốn tiêu huỷ đè nát cảm xúc cuả tôi, bằng cách thoá mạ kiểu đấu tố.
Nhưng ông nhầm to rồi tôi là một kẻ tự do là công dân cuả một cường quốc kinh tế
vào bậc nhất thế giới chứ có phải là con cừu ở một tiểu nhưọc quốc đâu? Cách
làm cuả ông lại có kết quả ngược lại cảm xúc thi phú cuả tôi lại càng trào dâng
bát ngát. Vậy ông có tức đến mức mà hộc máu mồm ra không?
Thơ Kể Chuyện Đời
Hồn thơ như suối chảy
trên nguồn
Ai oán làm sao hỡi thế
nhân
Giọt chữ chưá chan ra
biển cả
Mênh mông đằm thắm với
nhân quần
Giọt nước thương đau
sôi bọt trắng
Như bao ân oán cõi trần
gian
Bất công đày đoạ tuôn
ra máu
Thơ kể ai nghe chuyện
bất nhân
Ta nhớ ngày xưa tuổi ấu
thơ
Sinh trong nước mắt đẫm
trời mưa
Thê lương đói khổ đòn
giai cấp
Đấu tố làng quê dấu
xác xơ
Bà bế cháu đi xin sữa
lạ
Nhà nhà túng thiếu nỗi
cô đơn
Thành phần cốt cán
càng hung tợn
Vườn trống nhà không
đói thiếu ăn
Bài hát đầu tiên lãnh
tụ ca
Suốt ngày mê mải tắm hồ
ao
Ngây thơ khăn đỏ hồn
tươi trẻ
Năm tháng dài theo với
ước mơ...
Xã hội nhà trường dạy
lọc lưà
Hung hăng chiến tuyến
nhuộm tinh cầu
Tang thương đất nước
vòng bom lửa
Khốn khổ thương đau cả
bốn muà
Tội lỗi ai gây lụy cả
ta
Bơ vơ chìm nổi cõi ta
bà
Mấy năm sốt rét ho ra
máu
Như cánh tro tàn bay lửng
lơ
Nhìn cánh tro tàn lơ lửng
bay
Đời trai tàn lụi nhé từ
đây
Nhẹ tin theo bước bầy
lang sói
Giải phóng miền Nam được
cái gì?....
Miền Nam đâu phải
trong đầy đoạ
Mảnh đất tự do ngọc viễn
đông
Lấn chiếm xâm lăng
thành kẻ cướp
Bất công vô lý nổi trời
giông
Thây người trôi nổi
sóng dạt bờ
Từ đó đến nay mất tự
do
Giải phóng hoá thành
quân cưỡng chiếm
Tráo từ đổi nghiã lũ
điêu ngoa
Ta viết bài thơ cho những
ai
Đoạn trường sao thể vẫn
còn dài
Cùng nhau vạch mặt
quân gian tặc
Tâm địa hiểm sâu hận
ngất trời !
2008 Lu Hà
Thương Khóc Cho Đời
Chẳng biết hát hò chẳng
muá may
Làm thơ ai oán khóc
cho đời
Chẳng may sinh phải thời
tao loạn
Cóc nhái nhảy lên để dạy
người
Bao nhiêu oan trái kiếp
lưu đày
Đất nước điêu tàn đắm
biển khơi
Quê mẹ xa xưa thành chốn
lạ
Về thăm nước mắt lại
vơi đầy
Vẫn sông vẫn nước bến
đò xưa
Đứng laị thời gian tiếc
ngẩn ngơ
Cái buổi thiếu thời
bao kỷ niệm
Giờ đây xơ xác bóng
hoang vu
Chẳng thấy vui gì chỉ
khổ đau
Về quê phố xá mải nhìn
sau
An ninh chưa chắc toàn
thân mạng
Một nhát sau lưng chuyện
bất ngờ
Giờ chẳng ghét nhau chỉ
nhớ thôi
Một thời trai trẻ căm
thù ai?
Sinh ra bú mớm nuôi
lòng hận
Chúng dạy giết người
hoa máu tươi?....
Thiên đường như cõi mộng
tương lai
Giai cấp đấu tranh kẻ
vẽ vời
Tẩy não nhuộm hồn em
bé nhỏ
Lớn lên đâm chém mới
thành người
Thi đua dũng sỹ được
nêu tên
Khắp chốn xa gần ngập
giấy khen
Âm phủ trần gian tràn
tước hiệu
Anh hùng quét rác vẫn
đua chen?
Ta chỉ có thơ để khóc
than
Chẳng mong cho được chữ
văn nhân
Thế mà có kẻ cười như
mếu
Thơ của người ta nhận
vĩ nhân
Tài năng chẳng có cứ
trơ ra
Dối trá gian manh cả với
thơ
Thơ phú làm gì cho nhục
nhã
Ngàn thu tiếng xấu vẫn
còn lưu...!
2008 Lu Hà
Thơ Khóc Thương Đời
Thơ nối từ hai câu cuả
Nam Trần
"Vần thơ gói trọn
bao tâm sự,
Ngày tháng trôi đi lệ
ướt nhoà"
Sông tương tầm tã bến
sầu tư
Mặc khách si tình gội
gió mưa...
Hỡi kẻ phong trần rằng
có biết
Tâm viên ý mã chốn lao
đao
Ngán cho duyên phận do
trời định
Tủi hận năm canh bạc
má đào
Cộng sản căm thù thơ với
phú
Tòm tem đạo luật cấm
làm thơ
Làm đơn chờ đợi thằng
cha nó
Lọm khọm thân già chẳng
dám mơ....
Trí tuệ sinh như cỏ bốn
muà
Kim cô Lê Mác khoá
trên đầu
Ngán cho số kiếp dân
nô lệ
Làm thơ trái phép phải
ngồi tù?
Rõ thối trò cười luật
rừng hoang
Kià bầy khỉ đó phóng
văn chương
Mắm tôm riềng mẻ cay
mùi tỏi
Thịt chó giả cầy vẽ chủ
trương
Thơ khóc thương đời cảnh
nhiễu nhương
Việt Nam xuống dốc cảnh
thê lương
Ngu dân độc trị theo
truyền thống
Đại Hán lạc loài giống
Bắc phương.
8.12.2011 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét