Tôi thích văn thơ từ thuở nhỏ, nhưng tôi mơ mộng nhiều về
môn toán lý hoá. Tiếc thay sống dưới chế độ cộng sản khi người ta coi sự học
hành là quyền lợi danh vọng được ưu tiên cho những người thuộc thành phần giai
cấp cốt cán và con cháu những người mà họ cho là có công với cách mạng. Nên tôi
không có may mắn cho tư duy trí tuệ thiên bẩm tự nhiên được cất cánh bay cao
theo con đường cử nghiệp hay khoa học.
Tôi phải trải qua một cuộc sống chật vật về kinh tế và tôi
chỉ chăm chăm lo toan cho miếng ăn hàng ngày. Thời gian sống lưu vong bất hợp
pháp ở Cộng hoà dân chủ Đức là thời kỳ kinh hoàng cuả đời tôi. Vì tôi không phải
là thuyền nhân vượt biển hay tỵ nạn gì cả. Tôi luôn luôn phải dở thủ đoạn mưu kế
để khỏi phải về Việt Nam. Chuyện đó cũng đã làm cho tôi mất nhiều thời gian và
mệt mỏi lắm rồi còn thú gì với văn chương thơ phú nưã. Trải qua bao sóng gió trầm
luân, những kinh nhiệm từng trải, những xót xa yêu thương vùi dập cuả quá khứ,
những hoài mộng vấn vương đã tạo cái cớ để cho tôi bình tâm suy ngẫm mà tự học
về cách thức làm thơ hay viết văn.
Nay đời sống định cư đã ổn định, có máy tính, có thể lên mạng
truy tìm những bài cổ thi bất hủ, có nhiều điều kiện để đọc thơ Lý Bạch, Đỗ Phủ,
Nguyễn Du, Nguyễn Trãi … Tôi thích lắm, vì biết rõ mình là người có khả năng dồi
dào chất chưá từ lâu . Ở hải ngoại cũng lắm anh tài, mỗi người mỗi vẻ thi nhau
sáng tác. Tâm hồn thi sĩ được tự do bay bổng, cũng là cái may ở trong cái rủi
cuả thân phận người Việt chúng ta khi phải sống tha hương nơi đất khách quê người.
Rõ ràng so sánh giưã hai dòng văn học hải ngoại và quốc nội
thì ở hải ngoại chất lượng nghệ thuật, nội dung, thi hứng cảm xúc đã đạt đến thời
kỳ vàng son cuả thời kỳ thơ mới 1930 đến 1945. Thơ đường luật, thơ lục bát, thơ
song thất lục bát và thơ mới, thơ cách tân lại trở về cội nguồn muôn thuở cuả
dân tộc. Người ta làm thơ, hoạ thơ lại cuả nhau, tư duy trí tuệ, thẩm mỹ nhờ đó
mà thăng hoa đâm chồi nảy lộc. Nếu không có khối người lưu vong hải ngoại làm
thơ viết văn thì nền văn học Việt Nam không biết sẽ suy đồi tàn tạ như thế nào?
Giới văn thi sĩ thì nhiều như vô kể, nhưng về giới bình luận
mới xuất hiện thêm bà Thụy Khuê và ông Paul Nguyễn Hoàng Đức, viết lách tỏ ra rất
chững chạc là điều rất đáng mừng.
Tôi không phải là nhà văn, nhà báo hay nhà thơ chuyên nghiệp.
Chẳng phải là giáo sư, tiến sĩ văn chương gì cả. Nhưng trời phú cho tôi có một
trí nhớ kỳ lạ từ nhỏ nên được cái đọc đâu nhớ đấy. Tôi chẳng cần nhất thiết phải
qua một cái trường dạy viết nào để mài đũng quần tôi cũng có đủ kiến thức để đấu
đá tranh luận với đời về cái gọi là trường văn trận bút.
Tôi có đọc qua mấy bài viết cuả các văn nô bồi bút kể cả một
vài vị gọi giáo sư tiến sĩ đầu ngành về văn chương ở quốc nội sao thấy chán
quá. Tiến sĩ giáo sư quái gì mà viết văn lắm rằng thì là mà thế? Thôi kệ họ, họ
thích khen ai tôn thờ ai là việc cuả họ. Họ thích ông Hồ Chí Mít, Tố Hữu, Chế
Lan Viên, Xuân Diệu, Phạm Tiến Duật, Trịnh Công Sơn v. v...là việc riêng cuả cá
nhân họ, cuả chế độ họ. Nhưng lịch sử văn chương, tư duy thẩm mỹ, nghệ thuật có
chấp nhận hay không còn là chuyện khác, là vấn đề sớm muộn cuả thời gian. Tôi
không phải là con mèo có ý ngo ngoe bóng gió khoe cái đuôi cuả mình. Tôi cũng
như các bạn, tôi muốn học làm văn thi sĩ, tôi muốn được hồi tưởng bày tỏ những
cảm xúc hoài vọng, nhớ thương lẩn quất đâu đó trong trái tim tôi và tâm hồn
tôi.
Ở lưá tuổi ngũ thập nhi tri thiên mệnh. Lại được may mắn ở
nước ngoài tôi có nhiều thời gian yên tĩnh, để học hỏi suy tư về thơ. Tôi nhớ lại
những người phụ nữ mà tôi đã từng mong đợi yêu thương. Có thể là tình yêu tự
nguyện từ hai phiá, có thể là tình yêu đơn phương từ một phiá, hoặc chưa hẳn
đơn phương vì ý trời chưa thuận mà thôi. Trùm thơ tình thứ mười là mô tả về một
nguời phụ nữ hiện vẫn còn sống ở Việt Nam. Tôi xa tổ quốc đã lâu, ngôn ngữ giao
tế hàng ngày cuả tôi không phải tiếng Việt. Có thể trong phát âm lâu ngày ít
khi dùng đến tiếng quê nhà mà ảnh hưởng đến văn phong và phạm nhiều lổi chính tả
chăng? Ví dụ như " suy nghĩ " tôi hay viết lầm sang" xuy nghĩ
" hoặc " nghiệp chướng " tôi lại gõ thành " nhiệp chướng
" v.v.... Nhưng nếu cứ hẹp hòi vặn vẹo bắt bẻ từng cái vảy củ hành, từng
cái lông củ từ ra để thổi phồng nhược điểm lên, rồi thi nhau mượn gió bẻ măng
theo cái đầu gà nhỏ nhen ti tiện kèn cưạ kiểu cộng sản sẽ làm tôi mất vui đi. Họ
không có ý xây dựng mà cố tình quên đi cái mạch cái luồng thơ luôn chan chưá
tràn trề trong tâm hồn vô tư hào phóng bao dung cuả tôi.
Thật ra tôi chẳng qua một trường lớp dạy viết văn và làm
thơ nào. Như trên đã nói tôi nói rất thích về các môn khoa học tự nhiên nhưng số
mệnh lại không cho tôi được học hành đến nơi đến chốn, đến tận cùng cuả ham muốn
tột bậc, lại bị cái đảng hèn mọn viện lý do này lý do khác cản trở bước đường cử
nghiệp cuả tôi chỉ vì lòng đố kỵ ghen ghét. Gia đình tôi cũng từng đổ máu cho
cách mạng đấy chứ có phải như người dân bắc thường nói: Nhà nó có người xỏ giầy
nhầm, theo tây đánh ta hoặc theo ta đánh tây đâu ? Nên tôi ức lắm không lẽ đời
mình sinh ra lại kém may mắn như vậy? Ít ra thì mình cũng phải có mặt trên văn
đàn. Nếu có theo con đường khoa học giỏi lắm cũng chỉ là cái nghề để kiếm tiền,
để có cơm nhai nuôi cái xác mà thôi. Dù cho có giỏi được như ông Ngô Bảo Châu
thì cũng phèng la trống mõ reo hò một trận để tung hô, rồi dần dần lại đi vào
quên lãng. Nhưng thơ văn thì hàng ngày vẫn có người nhắc đến tên ta, dù có in
thành sách hay chẳng in ấn quái gì. Cái mạng Internet này tự nó đã là thư viện
thơ văn khổng lồ rôi. Người ta chỉ cần gõ lên google hai chữ "Lu Hà "
hay " Lục Bát" hay "Song Thất Lục Bát " v. v... là có thơ
văn cuả tôi ngay rồi. Xin thú thực đến bây giờ tôi vẫn chưa biết cách đưa thơ
văn vào google. Nhưng thiên hạ vẫn khối bạn bè có lòng với tôi và họ tự đưa
lên.
Nên tôi quyết tâm tự học làm thơ, viết văn để tri ân với đời
và chứng minh rằng mình sinh ra không phải là loại người thưà thãi, chỉ chăm
chăm vì miếng ăn và những thoả mãn vật chất tầm thường. Cộng sản dù mong muốn
mình ngu đi, hèn đi, tầm thường đi, an phận thủ thường với cái công việc cu li
nhưng tâm hồn mình có cu li quái đâu. Ngược lại khối thằng là thủ tướng, bộ trưởng,
tiến sĩ lý luận Mác gì đó nhưng tâm hồn trí tuệ trình độ lại thấp lùn hơn cả cu
li. Họ dốt quá, đến một mẩu văn ngắn cũng không tự viết nổi. Nói năng thì nhí
nhố linh tinh như trẻ con mà đòi làm chủ tịch nước, tổng bí thư đảng, chủ tịch
hội đồng lú lẫn kia. Tôi nói như vậy có
sai không?
Bản tính tôi, bẩm sinh lại là loại người đa cảm, thích suy
tư nên tôi đã hướng cái khả năng trời phú này vào việc mày mò học tập để viết
văn làm thơ, vưà lợi lạc cho mình và làm đẹp cho cả cuộc đời. Tôi nói cái lợi lạc
về thú vui tinh thần, thú vui nuôi dưỡng bộ não, giữ gìn phong độ và tuổi trẻ bền
lâu chứ còn cái chuyện vật chất thì ăn nhằm gì, miễn sao ngày no đủ ba bữa là
được rồi các bạn ạ.
Thiên hạ bây giờ họ đam mê về buôn bán, kinh doanh, trấn lột
ăn cướp cũng gọi là doanh nghiệp, họ thi nhau làm đêm làm ngày, tranh thủ làm
thêm giờ để có nhà cao cưả rộng, ô tô sang trọng thì mặc xác thiên hạ, tôi
không thèm để ý đến. Tôi dửng dưng với những chuyện củ hành củ tỏi trong cuộc sống
xã hội thường ngày. Tóm lại tôi là loại người vô tư. Thế nhưng với những vô lý
bất công hàng ngày vẫn sảy ra ở quê nhà thì tôi lại không thể vô tư được, tôi
có những trăn trở bực dọc và tôi đã ném những cái trăn trở bực dọc đó ra thành
văn và thơ.
Tôi không phải là chiến sĩ đấu tranh cho dân chủ tự do
nhân quyền, tôi chả ở trong cái tổ chức chống cộng nào hết. Tôi không chính trị
chính em. Đơn giản tôi chỉ thích văn chương thơ phú và là con người có tâm dạ
hiền lương chứ không phải loại lá trái lá phải tiền hậu bất nhất thế thôi.
Tôi tôn trọng tình yêu và lẽ phải dù họ là bất cứ ai. Tôi
không nuôi dưỡng khái niệm về giai cấp, tôi chỉ có khái niệm về chính và tà,
thiện và ác .
Diễn đàn này là trường văn trận bút, để tự rèn luyện cho
mình, mang lại nhiều niềm vui cho độc giả, nhất là các cháu thanh thiếu niên quốc
nội và hải ngoại. Những ai có tấm lòng giữ gìn bản sắc văn phong cuả dân tôc .
Tôi nghĩ rằng: mình cũng chẳng cần phải làm vương làm tướng gì, cũng chẳng cần
phải ông nọ bà kia có vai vế bằng cấp quái gì trong xã hội. Nhưng cái việc viết
lách từ những việc rất cụ thể này là mang lại lợi lạc cho mọi người rồi. Một loại
người như mình sinh ra cũng đáng sống lắm chứ và sống rất đẹp. Dù cho kết cục
thì ai cũng phải chui vào lò thiêu, hay 6 tấm ván và vùi xuống lỗ là xong
Tôi tin là có linh hồn trường cửu tồn tại vĩnh viễn, nếu
kiếp này mình ham thơ phú và làm đẹp cho đời, biết đâu đấy mình lại tự gieo cho
mình một cái nhân tốt để kiếp sau mình sẽ đầu thai lại và sống khá hơn?. Thuyết
khỉ tổ cuả Mác rõ ràng đã phá sản, thuyết nhân quả luân hồi cuả nhà Phật lại được
chứng minh bằng những định luật khoa học. Thuyết tiến hoá cuả Darwin còn nhiều
hạn chế, thuyết di truyền cuả Mendel lại chiếm ghế thượng phong. Tôi tin vào
vào luật trời, thiên hạ vạn vật đồng nhất thể. Còn mọi hiến pháp, pháp luật, thể
chế v. v... chỉ là luật nhân tạo có tính quy uớc. Con người có thiên tính, cái
thiện sẽ thắng cái ác khi mà thoả mãn vật chất đến tận cùng thì loài người có
xu hướng từ vật đến nhân và từ nhân đến thiên và từ thiên trở về chính Đạo.
Băn Khoăn
Có người bản xứ hỏi tôi
Vì sao lưu lạc nổi trôi mãi hoài
Thói quen tục lệ giống loài
Mà sao lại chẳng nguôi ngoai dặm trường
Tấm lòng cố quốc quê hương
Thương thân lê gót tha phương xứ người
Bần thần chẳng nói nên lời
Âm thầm tủi hận cuộc đời bể dâu
Ngoảnh đi lén dấu giọt sầu
Non sông nước Việt cơ cầu lầm than
Ăn chia đong đếm bình quân
Thắt lưng buộc bụng vắt dần tàn hơi
Đời như con kiến củ khoai
Khinh người như rác hiền tài cục phân
Đấu tranh giai cấp dối gian
Tương lai chẳng có bần hàn rau dưa
Học hành năm tháng dư thưà
Ưu tiên con cháu ông bà cửa quan
Thêm màu liệt sĩ cháu ngoan
Tuyên truyền nhồi sọ dã man giống nòi
Buồn phiền lướt sóng ra khơi
Đất lành chim đậu chân trời tự do
Phong trần kiêu bạc khỏi lo
Năm châu bốn biển cam go chẳng lùi…!
2008 Lu Hà
Để kết thúc bài viết là bài thơ tả về tâm trạng cuả tôi cũng
như hàng triệu người Việt Nam
15.6.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét