Thật ra tôi
chưa từng chat hay gửi Email hay mạn đàm gì với anh Ngô Kỷ. Anh Ngô Kỷ cũng chẳng
quen biết tôi là ai? Nhưng tôi cứ nhớ anh đấy, lại còn làm thơ gửi tặng anh
nhân mùa Thiên Chúa giáng sinh.
Nhớ Anh Ngô
Kỷ Nhân Mùa Giáng Sinh
Đội ơn Chúa
có anh Ngô Kỷ
Một khắc
tinh diệt ký sinh trùng
Việt gian hải
ngoại hãi hùng
Lạc Hồng nòi
giống thủy chung trọn lòng
Ba mươi tám
năm ròng khắc khổ
Vẫn kiên trì
chống lũ lưu manh
Tay sai cộng
sản tranh giành
Sài lang ác
độc xú danh lạc loài
Mắng Vũ Ánh
mồi chài viết báo
Chửi Trúc Hồ
lếu láo gian ngoan
Việt Tân Hồng
Thuận lăng loàn
Văn công hộ
lý công an Ba Đình
Lũ chúng nó
yêu tinh ngạ qủy
Vẫn trước
sau qụy lụy giặc Tàu
Hung hăng cẩu
tặc ngựa trâu
Đặc công tuyên
vận trắng râu bạc đầu
Khổ nhục kế
ve sầu lột xác
Giả quốc gia
phét lác ba hoa
Hát hò xưng
tụng cộng hòa
Đỏ lòng xanh
vỏ nhập nhòa trắng đen
Bản chất
chúng bon chen theo cộng
Mộng vinh
hoa sung sướng cái đời
Chui luồn tà
lọt bám đuôi
Lòng lang dạ
thú tanh hôi máu người
Hút máu mủ mồ
hôi nước mắt
Ngửa tay xin
bòn rút đồng tiền
Ngón đòn tâm
lý thôi miên
Giả vờ chống
cộng bao phen lọc lừa
Xin chữ ký a
dua đàn đúm
Cứu Việt
Khang túm tụm chia ăn
Trò hề nhân
đạo dã man
Nhân quyền
nhân phẩm lệ chan đôi hàng
Tội ác chúng
bẽ bàng nhân thế
May có anh
Ngô Kỷ vạch ra
Lương tâm nhức
nhối trước tòa
Quê hương
tang tóc sơn hà lầm than
17.12.2013
Lu Hà
Thưa anh! Nếu
quả muốn thực lòng thay đổi chế độ cộng sản để cứu nguy cho dân tộc khỏi bị diệt
vong, diệt chủng bởi bàn tay Tàu Cộng; Người trí thức văn thi sĩ tự coi mình là
kẻ sĩ không phải là cố trau chuốt gọt giũa cho mình có được một bài văn hay không
sai lỗi chính tả, tràng giang đại hải nói về ngày tận số của cộng sản và tương
lai huy hoàng sẽ đến với dân tộc bằng trích dẫn mấy lời nhận định của các ông
giáo sư ngoại quốc này nọ để ngầm ý phô trương cho cái tài văn chương uyên bác
của mình. Mà phải đấu tranh trực diện ngay trong Facebook này với từng tên Cam,
tên dư luận viên, chuyên gia bút chiến, bọn Chí Phèo thị Nở bị nhồi sọ ngu lâu,
vạch mặt nạ bọn tay sai việt gian thâm độc văn công, hộ lý, ca sĩ , nhạc sĩ trá
hình không khoan nhượng kiêng nể lịch sự nhã nhặn làm gì với bọn ma quái mất dạy
này.
Tôi không
nói mình phải dùng lời lẽ của bọn du thủ du thực hàm hồ vô học, đá cá lăn dưa
dưới chân cầu ông Lãnh. Còn chuyện văn chương chính danh tràng giang đại hải nói
về lòng yêu nước, triết học, chính trị, tôn giáo, nghệ thuật gì gì đó, mình
cũng có thể viết được đàng hoàng mạch lạc khúc triết như ai chứ có thua kém thớ
lợ, thể loại thủ pháp gì đâu? Đó là chuyện khác. Còn bây giờ vào Facebook hay ở
cộng đồng người Việt phải vứt bỏ tấm áo đạo mạo xuống, phải xông xáo tả xung hữu
đột vạch mặt bọn việt gian như anh Ngô Kỷ tôi mới khoái. Đừng vì chữ đoàn kết
mà đánh lận con đen không dám nói thẳng cả nể vì tình thân quen biết, nhiều người
người cũng căm ghét cộng sản căm ghét cái ác nhưng trong lòng họ còn chứa chất
đầy tham vọng cá nhân, họ thường tự hỏi họ sẽ được cái gì? Như cô Trần Khải
Thanh Thủy một chiến sĩ chống cộng, đòi nhân quyền dân chủ nổi tiếng trong nước
và hải ngoại lại bảo: Em không cần tiếng mà cần có miếng, văn chương em viết ra
để dự thi anh có nghe thấy công báo kết quả chưa hay bác Chính Nguyên loại bỏ
bài của em rồi?
Tôi mới nói đùa: Không lẽ văn chương chống cộng của cô Thủy hay quá, xuất sắc quá vượt cả các vị trong ban giám khảo nên họ loại bài của cô đi? Không đằng nào tôi nghĩ không có chuyện đó đâu vì trước hết phải qua vòng sơ khảo gồm nhiều văn sĩ đọc sau đó mới qua vòng trung khảo gồm những vị có khả năng văn chương uyên bác thật sự, kiến thức của họ không thể tầm thường được, phần lớn là những vị đại lão tiền bối ngày xưa từng phục vụ dưới hai thời đệ nhất đệ nhị cộng hòa
Tôi mới nói đùa: Không lẽ văn chương chống cộng của cô Thủy hay quá, xuất sắc quá vượt cả các vị trong ban giám khảo nên họ loại bài của cô đi? Không đằng nào tôi nghĩ không có chuyện đó đâu vì trước hết phải qua vòng sơ khảo gồm nhiều văn sĩ đọc sau đó mới qua vòng trung khảo gồm những vị có khả năng văn chương uyên bác thật sự, kiến thức của họ không thể tầm thường được, phần lớn là những vị đại lão tiền bối ngày xưa từng phục vụ dưới hai thời đệ nhất đệ nhị cộng hòa
Người Việt
Nam ta có tính ù lỳ khôn vặt, ham danh hão thích nở mặt nở mày mà lao vào chỗ
chết như con thiêu thân, dễ bị lợi dụng phỉnh phờ bằng lời lẽ ngọt ngào hợp ý
mình, nghe lọt lỗ tai, dĩ hoà vi qúy sợ bóng sợ gió, ai trái ý mình thì vằn mắt
lên hậm hực cay cú. Vì vậy muốn cho họ tỉnh ngộ phải bốp chát cụ thể chi tiết,
nói có sách mách có chứng, chỉ cho họ biết sẽ bị diệt vong, họ bị thiệt thòi
quá nhiều cụ thể cái này và như thề này…. Chứ không thể u ơ văn chương bóng bẩy
hoa lá cành, triết lý dài dòng mãi được. Tất nhiên cũng có những người cùng
trình độ hay nhóm a dua ăn theo sẽ thích mình cái thứ văn chương tao nhã hoa
hoè hoa sói, nhưng để làm gì nếu tuyệt đại đa số 90 triệu đồng bào mình không đọc
và chả ai có thì giờ đâu mà nghiền ngâm ngâm nga cho cái ý tưởng hay ho mênh
mông của mình? Những tờ truyền đơn ngắn gọn rành mạch khúc triết của cô Nguyên
Phương Uyên hay anh Đinh Nguyên Kha còn có giá trị thiết thực bằng vạn những
bài văn hay của những học giả hay những nhà văn gò lưng ra viết tiểu luận, xã
luận, tâm bút. Không phải là vì tôi thích làm thơ nên để cao giá trị thực dụng
của những bài thơ hay những bài vè chế nhạo phê phán xã hội cộng sản đâu.
Tất nhiên
văn chương hay cũng đáng để đọc, để nghiên cứu tham khảo cho giới trí thức mở
mang đầu óc trí tuệ. Nhưng vận mạng dân tộc nằm trong tay 90 triệu dân kia. Thức
tỉnh 90 triệu dân bằng cách nào cũng đều qúy cả: văn chương, thơ phú, câu ca,
bài vè, bản nhạc, kể cả chửi bậy văng tục đúng chỗ đúng người cũng được, miễn
là anh thức tỉnh sôi sục xuống đường đả đảo cộng sản Tàu, cộng sản Việt là mừng
cho họ.
Tôi cũng đứng
tuổi rồi, chả ham hố gì đâu mà ganh đua hơn kém với đời mà có tham vọng khoe
khoang học thức, kiến thức để tấp tểnh hy vọng tham gia nội các khi cộng sản đổ
hay hy vọng cộng sản bắt tay với mình để kiếm chác thủ lợi trong tương lai. Mà
vờ vĩnh khệnh khạng đứng gữa trung gian lịch lãm uyên bác đẹp lòng cả hai bên đồng
bào hải ngoại hay cộng sản quốc nội gì đó. Chỉ nghĩ mình sinh ra ở Việt Nam, cảm
cái cái đức linh khí ông bà cha mẹ đã sinh ra cái thằng tôi mà viết lách được
gì thì cứ viết để trả nợ ân tình mà thôi. Sau này có chết đi dù cho chỉ là một
nấm mồ vô chủ tôi cũng cam lòng. Nhưng tôi không tin vợ con mình lại nỡ bỏ rơi
tôi hiu hắt ngoài nghĩa điạ mà không có được một vài khóm hoa hay nén nhang thắp
cho tôi khỏi tủi lòng?
Tôi không muốn
là một chính khách Sa Lông, một đảng viên dân chủ tự do gì đó hay đứng trong tổ
chức chống cộng để quang phục lại quê hương. Tôi hay viết văn làm thơ trào
phúng nhạo báng Cam, nhạo báng cs là vì lương tâm của một người Việt Nam đúng
nghĩa. Tôi không thể ngồi yên mà hưởng nhàn tản vui thú vật chất.
Tôi rất
thích tính khí của Anh Ngô Kỷ qua mấy băng clip. Tôi rất cảm phục ngưỡng mộ anh
về tài hùng biện khi trả lời các câu hỏi lắt léo của thiên hạ. Kể cả lúc anh
nóng lên, giọng nói oang oang là hình ảnh mà tôi lại thấy đẹp nhất ngưỡng mộ nhất
vì lúc đó mới chính là cao điểm con người thực của anh. Tất nhiên anh cứ nóng
tính như vậy tổn hại cho sức khoẻ lắm, máu xông lên não, anh nên học tập thiền
như các vị đại sư trong chùa anh Kỷ nhé. Cái tính nóng của anh dưới con mắt của
tôi là một vẻ đẹp anh hùng trượng phu nghĩa khí, nhưng nó cũng lại chính là điểm
yếu nhất của anh. Người không ưa anh, không hiểu anh hay kẻ thù của anh sẽ lợi
dụng để hạ bệ anh bôi nhọ anh cho rằng vì nóng mà anh mất khôn ngoan đi, họ
không thèm đếm xỉa đến trạng huống tình cảm cái tâm nhân hậu cao cả của anh.
Mong rằng
anh sẽ nghe lời khuyên của tôi cố gắng học cách tĩnh tâm như con nhà Phật mà biết
tự kiềm chế mình đôi chút. Còn nhìn về tổng quan anh là một con người hoàn hảo.
Tôi không vui lắm khi anh cứ dùng mãi cứ từ homeless để nói về mình. Trái lại với
tôi anh là người giàu có nhất thiên hạ vể tâm hồn trí tuệ phong phú. Anh đã hy
sinh tất cả không màng đến quyền lợi vật chất, nhà cửa, vợ con nghề nghiệp để
theo đuổi mục tiêu chống cộng, vạch mặt việt gian. Với cái tài của anh tôi nghĩ
anh thừa sức để là một đại gia, nếu như không có cộng sản dày xéo quê hương.
Gọi là cây
nhà lá vườn kẻ nông phu này xin có mấy bài thơ muốn được chia sẻ cùng anh và bạn
đọc.
Đôi Dòng Tâm
Sự Với Với Phương Uyên
Anh đã khóc
khi em dùng máu
Viết những
dòng đau tự tim gan
Xé lòng nát
ruột nhân dân
Chống quân
xâm lược dã man bạo tàn
Bầy dã thú gỉa
nhân gỉa nghĩa
Vì miếng ăn
sa đọa lương tâm
Núi non sông
nước Việt Nam
Hiến dâng
ngoại quốc mưu thâm gìa Hồ
Lũ chúng nó
côn đồ phản quốc
Bắt giam em
truy bức nhục hình
Kỷ nguyên bừng
sáng bình minh
Làm sao che
nổi hành tinh nhân quyền
Cả thế giới
ưu phiền thổn thức
Dáng thanh
tao đứng trước quan tòa
Tinh khôi áo
trắng nhạt nhòa
Hồn thiêng
sông núi chan hòa nắng mưa
Tóc xanh ngắt
trăng chưa đầy tháng
Bởi vì sao
cay đắng ngậm ngùi
Lạc Hồng hiển
hách chôn vùi
Cam tâm nô lệ
lủi chui ươn hèn
Bao khát vọng
tổ tiên thúc giục
Một nghìn
năm tủi nhục hắc nô
Cờ lau tạo dựng
cơ đồ
Công lao
khai khẩn máu trào lệ rơi!
Lũ chuột gián
lạc loài đủ loại
Bầy đười ươi
cơ hội gỉa đò
Chống Tàu diệt
cộng hô hào
Chút danh hư
vị ngẩn ngơ vịt giời
Hãy chống giặc
bằng lời tâm huyết
Từ trái tim
tha thiết thương người
Xót đau thảm
họa giống nòi
Nguy cơ diệt
chủng mảnh đời lầm than
Em có phải thiên
thần xứ giả
Thổi bùng
lên ngọn lửa chói chang
Xé màn đêm tối
phũ phàng
Thiên đàng
tù ngục bẽ bàng xác xơ
Thơ tâm sự mực
trào ngòi bút
Bằng não cân
ray rứt nghĩ suy
Gửi người
chiến sĩ biên thùy
Giang sơn đại
họa lâm nguy hiểm nghèo
Cơn sóng dội
thủy triều bão táp
Không chỉ bằng
bút pháp văn hay
Truyền đơn
khẩu hiệu từng ngày
Khoan sâu
não trạng dở ngây dở khùng
Hỡi những kẻ
lừng khừng do dự
Vì bát cơm
manh áo gạo tiền
Viết thuê chửi
mướn tà quyền
Chí Phèo thị
Nở bon chen uế xù
Phải vực dậy
xứ mù bạc nhược
Mũ che tai
phờ phạc khiêm nhường
Kiêu binh
sâu bọ nhiễu nhương
Mạo danh bòn
rút tiền lương kiều bào
Phải vạch mặt
lươn sò cú cáo
Gỉa hội đoàn
láo nháo bút nô
Dập dìu hải
ngoại nhào vô
Tranh ăn kèn
cựa ma cô dạn dày
Chúng nhạo
báng thơ ngây khờ dại
Là sinh viên
đại học cao xa
Bỗng dưng nhẹ
dạ sa đà
Trăm đô chống
lại đảng ta vững bền
Nghe xúi giục
người bên Miên-Thái
Nhận đô la
hăng hái thanh niên
Vu oan gía họa
bạc tiền
Mỉa mai
xuyên tạc thường xuyên báo đài
Đời xuân trẻ
mộng hoài phía trước
Là sinh viên
đại học cao xa
Đấu tranh chống
lại nước nhà
Độc tài khát
máu ba Tàu chống lưng
Đảng cướp đoạt
sơn hà kiểm soát
Chính phủ bầy
khỉ đột dựng ra
Lưỡi lê giáo
mác ác tà
Bắt dân quỳ
mọp Mafia luật rừng.
Tòa án chuột
hãi hùng hoảng loạn
Chỉ còn
chiêu tăng án cho em
Răn đe xử
kín cho êm
Sự sinh sinh
sự đổ thêm lửa dầu?
Anh quên mất
ngày Hồ sinh nhật
Viết bài thơ
chua chát tặng em
Mong em chân
cứng đá mềm
Khát khao cuộc
sống nỗi niềm toàn dân!
19.5.2013 Lu
Hà
Hãy Tự Cứu
Mình Đồng Bào Ơi!
cảm tác theo
thơ Nguyễn Phhương Uyên: Ơi Đồng Bào Việt Quốc!!!
Đất nước đã
không còn bom đạn
Cớ làm sao lận
đận mãi hoài
Tự hào ngộ
nhận bi hài
Đói nghèo bệnh
tật kéo dài tang thương
Bọn cơ hội bất
lương đục khoét
Núp bóng cờ
vơ vét của dân
Kiêu binh đảng
cướp dã man
Xứ quân đầu
tỉnh bán dần tài nguyên
Dân tộc Việt
triền miên ảo vọng
Phận con lừa
mơ mộng hoàng kim
Giang sơn tổ
quốc đắm chìm
Hằn sâu vết
sẹo trái tim phũ phàng
Hồi tưởng lại
bẽ bàng hùng vĩ
Triệu nấm mồ
tê tái xót đau
Trợn trừng
xác chết nhìn nhau
Biển đông
máu đổ giặc Tàu nhiễu nhương
Lũ chúng nó
nhún nhường cam chịu
Bầy viết
thuê cặm cụi khom lưng
Trị an theo
lối luật rừng
Mạng dân như
ngóe hãi hùng thảm thê
Đường kách mệnh
sơn khê vực thẳm
Xóm làng quê
ảm đạm hoang tàn
Từng đoàn
hành khất dân oan
Oán hờn ngùn
ngụt qủy thần khóc than
Hồn Việt quốc
chứa chan muôn thuở
Có còn không
hay vỡ tan rồi?
Tha hương lạc
lối chân trời
Phiêu diêu bốn
bể rã rời tả tơi
Giặc Tàu đến
giống nòi tận diệt
Chết dần mòn
tha thiết với ai?
Chí Minh ngạ
qủy tuyền đài
Đảng còn
nhang khói đêm dài máu chan
Hãy đứng dậy
toàn dân Hồng Lạc
Thế hưng
vong phục quốc cứu đời
Tự do dân chủ
sáng ngời
Trái tim rộng
mở nhân loài năm châu
Hãy tỉnh mộng
đánh Tàu cứu nước
Trừ Việt
gian bán nước hại nòi
Trẻ gìa trai
gái muôn nơi
Hồn thiêng
sông núi ngàn đời của ta!
20.5.2013 Lu
Hà
Mới đây trên
mạng tung tin về hiện tượng ông Lê Hiếu Đằng bỏ đảng trong khi đang thoi thóp
trên giường bệnh. Phải chăng chính ông Đ
ằng và các đồng chí của ông ra chiêu bỏ
đảng đòi lập
đảng mới để cứu đảng? Lợi dụng sức tàn lực cạn để cứu búa liềm? Một đòn tâm lý
đánh động tình thương của những con cừu thơ dại trước bầy sói dữ? Giúp cho loài
sói có cơ hội mới phanh thây xé xác đàn cừu. Chuyện ông ta bỏ đảng là chuyện
riêng của cá nhân ông ta chứ dính dáng gì đến nhân dân Việt Nam?
Chúng Nó Lại
Diễn Trò
Luật gia nghề
ngỗng ra sao?
Văn chương
ba láp bọ cào thở than
Cuối đời đồng
chí lường gàn
Kém chi
Hoàng Cái việt gian lạc loài
Bàn tay đẫm
máu trần ai
Mậu thân sáu
tám tuyền đài nào tha
Hồ Ngọc Nhuận,
cũng ranh ma
Mưu mô đảng
mới sơn hà đảo điên
Ung thư chế
độ triền miên
Nằm trên giường
bệnh bon chen lợi quyền
Vịt vờ ủng hộ
Phương Uyên
Lưu manh
đàng điếm là tên Hiếu Đằng
Con đường
kách mệnh bẽ bàng
Búa liềm chủ
nghĩa kinh hoàng tháng năm
Nửa già thế
kỷ nhẫn tâm
Ba Tàu qụy lụy
Việt Nam lụi tàn
Mẹ cha cái
giống chó săn
Cùng đường
bán nước gian ngoan đủ điều
Thân nhục kế,
miệng cú diều
Xàng xê xang
xí con tiều múa may
Đảng viên bè
lũ cáo cầy
Rủ nhau bỏ đảng
chúng bầy đảng chơi
Trước sau
thì vẫn gà nòi
Nhổ lông trụi
cánh khó coi thế mày?
Tự do dân chủ
kiểu này
Dở ngô dở ngọng
vần xoay đủ trò
Dao găm thủ
sẵn một bồ
Nam mô Các
Mác cờ đào tã bay
Trúc Hồ cũng
lắm mẹo hay
Hát hò sân
khấu giả ngây giả đần
Việt Tân
cũng khéo cù lần
Đồng bào Hải
Ngoại lệ chan đôi hàng.
14.12.2013
Lu Hà
Cám ơn Hồ Đểu
( nickname ) đã post mấy bài hát này lên để cho tôi nghe. Đây là lần đầu vô
tình vào trang Facebook mới biết được. Chưa cần đọc kỹ phần nội dung nghiên cứu
từng câu từng chữ tôi chỉ nghe lướt qua một lượt đã đủ lý lẽ để nói rằng: Đây
là thứ nhạc cóc nhái giả cầy bưng bô lén lút ca ngợi cộng sản của bọn việt gian
nhạc sĩ cò mồi. Đáp lời sông núi quái gì? Một ngày Việt Nam trong thế giới đại
đồng tinh cầu nhuộm đỏ là điều chúng mơ ước. Không bài hát nào nói lên nỗi đau
thương mất mát và nói lên tội ác của Hồ và đảng cộng. Chúng đổ cho số phận an
bài người Việt Nam phải làm thân trâu chó lưu vong trừ bài quốc ca Việt Nam Cộng
Hoà là có ý thức trách nhiệm nghĩa vụ tự hào dân tộc mà thôi. Lời bài hát rất
hùng tráng cụ thể rành mạch vô cùng:
" Tiếng
gọi công dân
Này Công Dân
ơi! Đứng lên đáp lời sông núi.
Đồng lòng
cùng đi hy sinh tiếc gì thân sống.
Vì tương lai
Quốc Dân, cùng xông pha khói tên,
Làm sao cho
núi sông từ nay luôn vững bền.
Dù cho thây
phơi trên gươm giáo,
Thù nước, lấy
máu đào đem báo.
Nòi giống
lúc biến phải cần giải nguy,
Người Công
Dân luôn vững bền tâm trí.
Hùng tráng
quyết chiến đấu làm cho khắp nơi
Vang tiếng
người nước Nam cho đến muôn đời!
Công Dân ơi!
Mau hiến thân dưới cờ!
Công Dân ơi!
Mau làm cho cõi bờ
Thoát cơn
tàn phá, vẻ vang nòi giống
Xứng danh
nghìn năm giòng giống Lạc Hồng"
Bài này viết
theo thể thơ mới loại nối vần từ dạng thơ 8 chữ, 10 chữ mà ra như:
núi- sông;
tên- bền; giáo- báo v. v... nên nhịp điệu trầm bổng du dương, nghe dạt dào tình
cảm lại rất khí phách. Trừ bài này ra còn mấy bài khác của anh chàng Trúc Hồ
hay ai đó, theo tôi nên ném vào sọt rác nghe mà buồn nôn thối lắm chứ có hay ho
quái gì? Lời nhạc chung chung theo kiểu gãi ghẻ, chẳng có ấn tượng cảm xúc quái
gi? Suy nghĩ một tý thì chúng đang ngầm đánh bóng cho quân đội nhân dân và mộng
mơ ngày chủ nghĩa cộng sản tráng lệ toàn cầu. Tuy rằng chúng không có gan nói
toạc móng heo ra. Giống như tên Trịnh Công Sơn mơ mộng ngày quân đội cộng sản Bắc
Việt vào Nam tắm máu đồng bào bằng cái mỹ từ:" Mưa Hồng".
Ngày nay
Trúc Hồ theo chân họ Trịnh kêu gọi xóa bỏ hận thù ôm chân cộng sản, cầu xin
tình thương, cam tâm nô lệ cho giặc Tàu. Chúng gọi hành động ô nhục bỉ ổi khốn
nạn đó là hòa chung dòng máu Lạc Hồng, hoà giải dân tộc, vì con cháu cộng sản
bây giờ du học văn minh tiến bộ lắm. Cộng sản đã dần dần yêu nước thương dân,
đã thức thời lắm. Chỉ có người quốc gia cố chấp thù lâu nhớ dai không tin lòng
tốt sự lương hảo của cộng sản. Hãy nên theo gương ông Nguyễn Cao Kỳ mà về việt Nam
đầu tư góp tiền của mà kiến quốc. Kiên trì đấu tranh bất bạo động, há miệng chờ
sung nhờ Hoa Kỳ về đấu tranh vận động cộng sản, đồng bào hải ngoại hãy quyên
góp nhiều tiền vào để cô Hồng Thuận sẽ giữ hộ cho về để giúp đở người nghèo
thương phế binh, các cô gái bị bán ra nước ngoài, làm nô lệ tình dục trong các
đồng chứa, trẻ em mồ côi, người già không nơi nương tựa v.v... Cứ góp thật nhiều
tiền vào chàng Trúc Hồ và nàng Hồng Thuiận sẽ chuyển về Việt Nam phân phối đều.
Tôi đã xem
băng clip nghe Trúc Hồ nói đại để: Giải thể cộng sản là một sai lầm, trái lại
phải xin nhiều chữ ký hơn nữa để đe doạ tổng thống Mỹ, ép tổng thống Mỹ nhượng
bộ với cộng sản khuyên ngăn cộng sản để cùng phát triển mang lại hạnh phúc ấm
no, phải giúp đỡ chính phủ Mỹ hiểu nhà nước cộng sản thêm và coi bọn Trúc Hồ đã
vận động lừa đảo được hàng vạn chữ ký và được coi như lòng dân ý trời, là nhịp
cầu nối giữa hai nước Việt - Mỹ.
Trời ơi là
trời! Chàng Trúc Hồ mong muốn sẽ được phổng cu, nổi danh và nàng Hồng Thuận
thêm mượt bướm vẻ vang. Chắc họ sẽ cảm thấy vinh dự hãnh diện lắm, đươc đồng
bào ghi nhớ lập tượng đài công trạng, âm nhạc CD ra đều đều mọi người ai cũng
vui vẻ cả ,các hội đoàn ôm nhau nhảy múa hát ca mừng ngày trở lại quê hương.
Cộng sản sẽ
thức tỉnh nhân nhượng tiến bộ. Phải tin và nghe lời Chúa hãy yêu kẻ thù của ta
như yêu chính cái thân ta vậy. Hãy cam chịu khổ nhục đi để cho kẻ thù của ta
sung sướng hạnh phúc thì ta mới là người tốt. Hãy noi gương Trúc Hồ và Hồng Thuận
mà xàng xê xang xí, nhí nhố ba lăng nhăng là yêu nước đấy.
Xin lỗi anh
Ngô Kỷ là k ẻ sĩ không phải là thằng ngu mà không biết nóng giận chửi đổng vì
những cơn nóng giận trào ra từ trái tim mình: Mẹ tiên sư lũ đểu toàn làm nhạc xỏ
lá mà đám ca sĩ vịt giời mũi dãi dầm dề rưng rưng long lanh ánh mắt gân cổ lên
mà hát với hò mới lạ. Một lũ đầu gà óc bã đậu, chả trách mất nước là phải. Ai ủng
hộ Hồ Chí Minh trong cải cách ruộng đất cày bừa cả lên đầu địa chủ, phú nông tưởng
rằng được cộng sản chia phần tài sản cướp đ ược và đất đai? Lũ dân đen tham lam
ngu xuẩn. Ai ủng hộ mặt trận giải phóng miền Nam? Lũ học sinh sinh viên trí thức
ngu xuẩn đần độn như bọn Trịnh công Sơn, Huỳnh tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng v. v...
Ngày nay
ngay tại Hoa Kỳ hậu phương dân chủ tự do nhân quyền thì ai ủng hộ nghị quyết
36, văn hoá vận, văn công vận trò hát hò âm nhạc xỏ xiên lươn lẹo nhập nhằng trắng
đen, lường gạt xin chữ ký, moi tiền quyên góp của đồng bào để ăn chơi đàn đúm
trác táng? Tụi Trúc Hồ, Hồng Thuận v. v...chứ còn ai nữa. Đáng thương thay cho
những con cừu tỵ nạn! đáng thương thay, đáng thương thay!
Công Dân Nước
Việt Ta Ơi!
cảm tác từ
quốc ca: Tiếng Gọi Công Dân
Này công dân
nước Việt ta ơi!
Hãy đứng lên
kiên quyết mọi thời
Vì tổ quốc
giang sơn gấm vóc
Dù hy sinh
máu lệ tuôn rơi!
Nắm tay nhau
đáp lời sông núi
Dòng máu đào
bao quản hiểm nguy
Dù phơi thây
ngút ngàn gươm giáo
Chiến đấu
ngoan cường há thịnh suy
Vang tiếng
thét quân thù khiếp sợ
Chống xâm
lăng nội tặc căm hờn
Diệt việt
gian trong ngoài bán nước
Ngọn cờ hồng
cộng sản vùi chôn
Thề theo bước
Trưng Vương Ấu Triệu
Hãy vững tin
sự nghiệp nước nhà
Tương lai rực
rỡ ngàn sao sáng
Lãnh thổ này
là của chúng ta
Đường vinh
quang vẻ vang nòi giống
Nền cộng hòa
chói lọi tổ tiên
Tự do bác ái
tình hương xóm
Giống Lạc Hồng
gai góc vững bền
Tiếng quốc
ca tràn đầy khí phách
Nhịp quân
hành mãi mãi không thôi
Tinh thần
trách nhiệm lòng thanh thản
Hồn núi sông
linh khí vạn đời!
15.12.2013
Lu Hà
Cám ơn Anh
Ngô Kỷ. Tôi cũng đã tốn không biết bao nhiêu thời gian để nghiên cứu từng bản
nhạc của tên nhạc sĩ việt gian hãm tài Trịnh Công Sơn. Tưởng rằng sẽ không còn
thằng nhạc sĩ mất dạy vô học tối tăm nào nữa làm nhạc Chí Phèo cho cộng sản.
Bây giờ tự nhiên lại lòi ra cái anh chàng Trúc Hồ dở ngô dở ngọng nào đó bắt đầu
từ bài " Đáp Lời Sông Núi "để bóng gió ca ngợi quân đội nhân dân u mê
của đảng cộng. Lu Hà này chắc lại mất nhiều thời gian để truy tìm từng bản nhạc
của anh cu Trúc Hồ này đây, để xem tài cán và ý nghĩa từng bản nhạc loại cóc
nhái rẻ rách này hay ho như thế nào đây?
Văn hóa, văn
nghệ, văn chương dù hay dở xấu tốt là tài sản chung của nhân loại, khi một tác
phẩm còn đang thai nghén bước đường hình thành thì nó hoàn toàn là của tác giả
sáng tác ra nó. Nhưng khi nó đã ra đời, một bản văn, một bài thơ, một bản nhạc
nó đều là của chung nhân loại. Nó sẽ được thiên hạ mổ xẻ chiêm ngưỡng phận tích
đánh giá, định giá bởi những trình độ kiến thức khác nhau. Những bản nhạc, những
bài hát tuy được các fun hâm mộ Chí Phèo thị Nở, ngu dốt tối tăm coi là thần tượng
thiên tài gì đó. Như Trịnh công Sơn từng đưọc coi là thiên tài đó sao? Kể cả
trí thông minh của dân xứ đảo hàng nghìn năm hoang dã như Nhật Bản cũng coi bài
Diễm Xưa như dân ca mà vội ngộ nhận coi anh cu Trịnh là một nhân tài của âm nhạc?
Xin lỗi anh
Ngô KỶ. Tại làm sao tôi cứ gọi ông Trihị Công Sơn là cu Trịnh phải chăng tôi là
người đứng tuổi không đứng đắn lôm côm ba láp, hỗn hào? Thưa anh! Tôi nghĩ trên
đời này không ai hiểu tâm địa tài năng bản chất của Trịnh Công Sơn hơn tôi và
anh. Nhưng anh thiên về văn nói hùng biện, còn tôi thư thả bình tĩnh tra cứu cặn
kẽ từng bản nhạc của y. Tôi mới phát hiện ra trí tuệ của y kém phát triển, ngôn
ngữ lời ăn tiếng nói loạn xị tăm tối như đứa trẻ con 13, 14 tuổi, từng bản nhạc
của y như đã tự tát vào mặt y dưới con mắt của tôi. Nên suốt đời y chỉ là thằng
cu Trịnh, bản chất thì gian ngoan xảo quyệt chui luồn tà lọt. Có nghiên cứu kỹ
từng bản nhạc của y như tôi mới hiểu rõ bộ mặt thật của một tên việt gian nhạc
sĩ hãm tài này. Tất nhiên nhạc này viết cho tụi Chí Phèo thị Nở nó nghe, tụi
này do kỹ thuật nhân giống trồng người của Hồ Chí Minh mà trở thành số đông anh
Ngô Kỷ ạ.
Nhưng thời
gian sẽ chọn lọc, con người càng ngày càng thông minh hơn họ sẽ coi đó chỉ là
thứ rẻ rách, làm ô uế cho 4 nghìn năm văn hiến của Việt Nam ta. Cho nên đừng lấy
thịt đè người, lấy số đông đầu gà óc bã đậu ra để dọa nhau.
Nhạt Nhòa
Dollar
cảm tác nhạc
Trúc Hồ: Đáp Lời Sông Núi
Lời sông núi
tổ tiên dân tộc
Xui chúng
mày phản quốc hại dân?
Trò hề quân
đội việt gian
Hy sinh cho
đảng giang san lụi tàn
Triệu khối
óc tim gan thối rữa
Mác Lê Nin
chủ nghĩa hư vô
Lý Trần Lê Lợi
mịt mờ
Nga Xô Trung
Cộng Mao Hồ phởn phơ
Xin hiến trọn
dư đồ lãnh thổ
Rừng biển
này cây cỏ tang thương
Xung phong
dưới ngọn cờ hồng
Hành tinh
nhuộm đỏ quê hương loài người
Các đồng chí
tanh hôi dã thú
Vì lợi quyền
cáo cú đảng ta
Trúc Hồ qùy
xuống ngợi ca
Bà Trưng Bà
Triệu sơn hà của ai?
Bốn ngàn năm
hình hài xứ xở
Đến bây giờ
mới có vận may
Công Sơn Tố
Hữu một bầy
Xàng xê xang
xế đọa đầy tâm can
Những bản nhạc
lường gàn trí trá
Cánh tay dài
chó má điêu ngoa
Đặc công văn
hóa ma tà
Tung tăng nhảy
nhót nhạt nhòa đô la
Xin chữ ký
ba hoa thỉnh nguyện
Hàng vạn người
xao xuyến thiết tha
Việt Khang
đau khổ quê nhà
Phổng phao Hồng
Thuận ngọc ngà tấm thân
Tiền quyên
góp vừa ăn vừa uống
Lên diễn đàn
tận hưởng niềm vui
Chí Phèo thị
Nở ngậm ngùi
Đấu tranh
dân chủ dập vùi biển khơi
15.12.2013
Lu Hà
Một Cặp Tấu Hề
Văn công lộ
diện Trúc Hồ
Tấu hề Hồng
Thuận vịt vờ hát ru
Việt Khang
thong thả ngồi tù
Bốn năm gông
mọt vi vu đó mà
Hai năm quản
chế nằm nhà
Việt gian
sâu bọ sơn hà đảo điên
Đi xin chữ
ký moi tiền
Thương dân
yêu nước thôi miên đồng bào
Hội đoàn chống
cộng xôn xao
Răn đe tổng
thống mẹo nào hay hơn?
Cáo cầy thủ
hạ lon ton
Tự do dân chủ
luồn trôn giặc Tàu
Đô la quyên
góp nhiệm màu
Cánh tay của
đảng bí bầu ầu ơ
Đàn cừu vong
quốc lơ mơ
Say xưa nhảy
nhót mịt mờ trắng đen
Loanh quanh
cũng chỉ vì tiền
Thiên đàng
chủ nghĩa lợi quyền ăn chia
Asia sắp chầu
rìa
Bởi ông Ngô
Kỷ râu ria cạo rồi…
15.12.2013
Lu Hà
Tội Trạng
Con Cua Càng
Con cua tám
cẳng hai càng
Mai nó đỏ gạch
do thằng Chí Minh
Trúc Hồ Đỗ
Phủ hiến mình
Hoàng Trung
Nam Lộc Trúc Sinh Tự Cường
Thành Nhân
Việt Dzũng xù lông
Lon ton
Khanh Tuấn ra công sủa hoài
Âm mưu cộng
sản cấy gài
Văn công
tuyên vận lạc loài việt gian
Đồng bào hải
ngoại chứa chan
Tình thương
dân nước nồng nàn thiết tha
Kìa bầy chó
sói ma tà
Xàng xê xang
xí nhạt nhòa quốc gia
Đàn cừu lớn
bé trẻ gìa
Nhân quyền
dân chủ râu ria xồm xoàm
Hoa Kỳ tổng
thống nhẫn tâm
Rửng rưng quốc
hội chẳng tham thú gì?
Đàn gà quang
quác như ri
Van xin chữ
ký thầm thì nhỏ to
Việt Tân Hồng
Thuận lẳng lơ
Trò hề chính
trị ngẩn ngơ bò vàng
Hát hò ca sĩ
bẽ bàng
Lung linh
ánh mắt mơ màng viển vông
Uớc mơ sao
thấy thiên đường
Ngày về trở
lại quê hương xa mù.
16.12.2013
Lu Hà
Kiêu Binh Ngạ
Qủy Tanh Hôi
cảm tác nhạc
Trúc Hồ: Đáp Lời Sông Núi
Đáp lời sông
núi khó coi
Mẹ cha chúng
nó nực cười việt gian
Ngợi ca quân
đội nhân dân
Kiêu binh cộng
phỉ sát nhân lạc loài
Oán hờn ngùn
ngụt trần ai
Đau thương
tang tóc canh dài lệ chan
Tò te con
cháu Lý- Trần
Lâm nguy tổ
quốc cù lần xướng ca
Trúc Hồ Hồng
Thuận la cà
Van xin chữ
ký đô la đầy hòm
Kìa bầy cẩu
tặc chồm hôm
Việt Tân chấm
mút om xòm xóm thôn
Quyết tâm bảo
vệ giang sơn
Theo chân
Tàu Cộng bán trôn nuôi mồm
Văn công khố
rách áo ôm
Loăng quăng
sân khấu thối thơm để đời
Đồng bào hải
ngoại than ôi!
Thương đàn cừu
dại tả tơi rã rời
Nai lưng đổ
giọt mồ hôi
Bảo nhau
quyên góp thịt xôi giá hời
Tình yêu tổ
quốc giống nòi
Bà Trưng bà
Triệu biển khơi trập trùng
Quê hương gắn
bó thủy chung
Vi trùng chấy
rận hiểm hung cộng đồng
16.12.2013
Lu Hà
Thật là cảm
động thấm thía sâu sắc ý nghĩa tình quê hương đồng bào tổ quốc dân tộc vô cùng
khi nghe buổi hội luận trên paltalk ngày 12.12.2013 của các anh, nhất là Ngô Kỷ.
Bài thơ viết tặng vợ của anh chiến binh quân lực miền Nam cộng hoà rất hay cũng
là ngang ngửa với bài thơ Đồi Tím Hoa Sim của Hữu Loan. Cả hai đều viết theo thể
tự do, nhưng anh chiến sĩ cộng hoà này còn chú ý nhiều về cách gieo vần ở những
chữ cuối cùng theo nguyên tắc đổi thanh. Rất tiếc bài thơ chỉ nghe tác giả tự
ngâm thôi, nên tôi chưa có cơ hội được biết rõ nội dung để cảm tác thành thơ lục
bát, song thất lục bát hoặc thể thơ mới 7 chữ. Nếu có thể được anh chiến binh
gìa nào đó là bạn của Ng ô Kỷ cho đăng bài thơ lên mạng. Xin đa tạ!
Cuối cùng
xin chúc anh Ngô Kỷ bằng một bài thơ cảm tác từ thơ chúc t ết của Cụ Phan Bội
Châu:
Kính Bái Anh
Linh Cụ Phan Bội Châu
cảm tác bài
thơ “ Chúc Tết Thanh Niên “
Tám mươi sáu
năm trường ròng rã
Hồn linh
thiêng cao cả tầng mây
Lòng người
viễn xứ đắng cay
Đọc lời chúc
tết cỏ cây sụt sùi
Linh hồn Cụ
ngậm ngùi sóng vỗ
Phan Bội
Châu một thuở anh hào
Gió xuân nảy
lộc cành đào
Chứa chan
tình nghĩa dạt dào biển đông
Tiếng gà gáy
nỗi lòng của Cụ
Gợi thương
đau tuyết phủ đầu xanh
Kính thưa
các chị các anh!
Quê hương
rên riết sao đành làm ngơ?
Cháu buồn lắm
vần thơ cảm tác
Còn mấy ai
gánh vác giang sơn
Ngày nay cộng
sản bán buôn
Dư đồ xé nát
lệ tuôn đôi hàng
Chủ nghĩa
Mác thiên đàng lừa lọc
Hồ Chí Minh
phản quốc hại dân
Ba Đình kỳ vọng
xác thân
Đất đai đảng
chiếm bần hàn dân đen
Hỡi các bạn
thanh niên trí thức
Giặc Tàu
đang xâm lược nước ta
Lạc Hồng con
cháu sa đà
Giống nòi kiệt
quệ cảnh nhà lầm than
Hãy đứng dậy
bền gan quyết chí
Diệt nội thù
sĩ khí trào dâng
Vẳng nghe tiếng
sóng Bạch Đằng
Thiên thu vó
ngựa xóm làng bình an
Bầy lang sói
công an mật vụ
Lũ văn công
chó má hát hò
Mợ Đàm cho tới
Trúc Hồ
Lẳng lơ Hồng
Thuận vịt vờ Việt Tân
16.12.2013
Lu Hà
Nguyên tác:
Dậy! Dậy! Dậy!
Bên án một
tiếng gà vừa gáy,
Chim trên
cây liền ngỏ ý chào mừng.
Xuân ơi
xuân, xuân có biết hay chăng?
Thẹn cùng
sông, buồn cùng núi, tủi cùng trăng.
Hai mươi năm
lẻ đã từng bao chua với xót,
Trời đất may
còn thân sống sót,
Tháng ngày
khuây khỏa lũ đầu xanh.
Thưa các cô,
các chị, lại các anh:
Đời đã mới,
người càng nên đổi mới.
Mở mắt thấy
rõ ràng tân vận hội,
Xúm vai vào
xốc vác cựu giang sơn.
Đi cho êm, đứng
cho vững, trụ cho gan
Dây thành bại
quyết ghe phen liên hiệp lại.
Ai hữu chí từ
nay xin gắng gỏi,
Xếp bút
nghiên mà tu dưỡng lấy tinh thần.
Đừng ham
chơi, đừng ham mặc, ham ăn,
Dựng gan óc
lên để đánh tan sắt lửa.
Xối máu nóng
rửa vết nhơ nô lệ,
Mới thế này
là mới hỡi chư quân!
Chữ rằng: Nhật
nhật tân, hựu nhật tân...
Huế, 1927
Bài "
Chúc tết thanh niên" của cụ Phan Bội Châu
Anh Ngô Kỷ hơn tuổi tôi nhưng tôi coi như cùng chà cùng lứa. Tôi bàng hoàng ngạc nhiên ngay từ năm 1988 anh đã là một người thông thái, sự hiểu biết của anh sâu sắc thâm thúy quá. Tôi bây giờ vừa tròn 60 tuổi may ra mới có được những kiến thức mà anh đã có từ năm 1988.
Anh Ngô Kỷ hơn tuổi tôi nhưng tôi coi như cùng chà cùng lứa. Tôi bàng hoàng ngạc nhiên ngay từ năm 1988 anh đã là một người thông thái, sự hiểu biết của anh sâu sắc thâm thúy quá. Tôi bây giờ vừa tròn 60 tuổi may ra mới có được những kiến thức mà anh đã có từ năm 1988.
Tôi cảm thấy
sự suy tư của anh Ngô Kỷ này như từ máu thịt của tôi vậy? Có lẽ trên đời này
không có ai là bạn tâm linh của tôi được như Ngô Kỷ. Tôi hiểu Ngô Kỷ như hiểu từ
chính mình vậy.
Ngay đến bây
giờ Ngô Kỷ cũng chẳng biết tôi là ai? Không biết có bao giờ anh đã đọc qua văn
thơ của tôi không?
Nói tôi với
Ngô Kỷ như Bá Nha và Tử Kỷ thì quá sớm. Nhưng mọi lập luận khấu khí của Ngô Kỷ
sao mà giống tôi một cách lạ lùng vậy như tuôn trào ra từ một huyết mạch tâm
can.
Tôi chưa dám nói giữa tôi và Ngô Kỷ đều là những người thông minh nhân hậu một đóa sen của tâm hồn Việt Nam được phủ bởi một lớp vỏ sù sì gai góc ương ngạnh khác người .
Tôi chưa dám nói giữa tôi và Ngô Kỷ đều là những người thông minh nhân hậu một đóa sen của tâm hồn Việt Nam được phủ bởi một lớp vỏ sù sì gai góc ương ngạnh khác người .
Anh Ngô Kỷ
là người miền Nam, còn tôi là người miền Bắc, tôi từng đi lính cụ Hồ hơn 3 năm
thì giải ngũ, chẳng đánh đấm giết hại ai. Lính mở đường Trường Sơn mang quân
hàm trung sĩ thôi chứ chẳng sĩ quan sĩ quách gì cả.
Tôi đọc sách
không nhiều như Ngô Kỷ, suốt cả đời tôi chỉ loay hoay vật lộn xoay xở với bát
cơm manh áo, chẳng chính trị chính em gì hết. Trong khi Ngô Kỷ tung hoành trên
chính trường Mỹ và cộng động thì tôi còn ngoi ngóp ở cộng hòa dân chủ Đức chỉ
chăm chăm dở mọi mưu mô thủ đoạn để mình được ở lại Đức và sợ bị đuổi về Việt
Nam thôi vì tôi sợ khổ, sợ mất tự do. Mãi đến khi sang lứa tuổi ngũ thập nhi
tri thiên mệnh tôi mới chính thức viết thơ văn và để tâm đến các vấn đề chính
trị thời cuộc. Tôi hay làm thơ tình cũng chan chứa tình người dàn dụa nước mắt
như ai và cả những lời thơ đốp chát cục
cằn thô lỗ lắm bài từ ngữ cũng chua cay tưởng như chợ búa mất lịch sự để mắng mỏ
cộng sản và những tên đầu trâu mặt ngựa từ Hồ Chí Minh đến bọn dư luận viên tôm
tép. Tôi viết từ lòng mình từ cảm xúc thật sự từ trái tim mà ra như lời ông
Phùng Quán:
“ …Yêu ai cứ bảo là yêu
“ …Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét.
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêụ …“
17.12.2013 Lu Hà
17.12.2013 Lu Hà
Đôi Điều Về
Ngô Kỷ:
Ý Kiến của bạn
Trung Hieu Pham:
Ngô kỷ đặc
biệt có một giọng nói cương quyết và bạo lưc qúa, tôi vẩn thường xuyên theo sát
anh trên các diển đàn. Nếu anh chịu khó sửa đổi bớt nóng giận đối với mấy thằng
đón gió trở cờ, nói năng tế nhị đối chút thì anh rất parfait.Dầu sao tôi vẩn cảm
kích và khâm phục anh.
Ý Kiến Lu
Hà:
Hãy cứ để
Ngô Kỷ tự nhiên theo đúng bản tính của anh Ngô Kỷ. Nóng tính trước bất công vô
lý là một nét đẹp riêng của con người Ngô Kỷ. Chỉ nên khuyên nóng tính sẽ hại
cho sức khoẻ của anh. Trước một sự kiện vô lý, bất công, một thủ đoạn công
khích bôi nhọ thâm hiểm mà Ngô Kỷ cứ lỳ ra thì mới là đáng ghét. Ngưòi mưu mô
thủ đoạn nham hiểm luôn luôn mỉm cười nhã nhặn hào hoa trước những điều vô lý để
chờ thời cơ phản công lại theo kiểu quân tử Tàu 10 năm trả thù vẫn chưa muộn.
Ngô Kỷ phản
kháng lại bọn ma qủy chứ có phản kháng với cộng đồng đâu mà đòi hỏi anh phải sửa
đổi tính cách cho đẹp lòng cá nhân ai? M ỗi người sinh ra có một tính cách riêng
do nhiều lý do thì suốt đời anh cứ sống như vậy. Cái quan trọng là cái tâm của
anh. Cái tính nóng của Ngô Kỷ với tôi lại là nét đẹp đáng ngưỡng mộ nhất, nhưng
với người khác thì lại là cái đáng ghét nhất. Anh Ngô Kỷ cứ tự nhiên mà sống
như anh đã từng sống và nay anh đã hơn 60 tuổi rồi, anh chả cần thay đổi gì cho
đẹp lòng ai. Cái tôi cần là cái tâm, cái lòng thành của anh với đồng bào và tổ
quốc.
Tôi không
ích kỷ hẹp hòi khi nghe anh nói những lời chói tai, nhưng xét cho cùng những lời
chói tai thô tục đó là vì quê hương đất nước vì sự ngay thẳng công bằng chính
trực tôi lại thông cảm hoan nghênh. Nóng tính cũng được nhưng nóng đúng lúc,
đúng người, đúng sự việc hoàn cảnh. Cái vô lý mà anh không biết nóng thì mới là
đáng ghét. Tôi sẽ đặt câu hỏi vì sao anh không nóng? Anh là ai, người hay ma
quái? Anh đấu tranh cộng sản vì lẽ gì?
Giống như
người da đen ta không thể bảo họ phải thay màu da đi như da vàng da trắng như
chúng tôi. Ngô Kỷ có tính nóng hoàn toàn do bản chất ngay thẳng và anh quá
thông minh, người ta không theo kịp lại cứ hay hỏi quanh co dấp dính thớ lợ lèo
lá để hòng lừa Ngô Kỷ xập bẫy, hy vọng Ngô Kỷ trả lời hớ hênh để túm gáy hạ nhục
Ngô Kỷ. Luôn rình mò những sơ hở hay những điều tủn mủn nhỏ nhặn để nhiêu khê
suy luận bóp méo để hạ nhục anh. Tại sao Ngô Kỷ cứ luôn mồm nói: Người ta bảo
tôi là thằng homeless. Tôi nghe mà ứa nước mắt ra, tôi hiểu hết và thương anh
vô cùng có thể anh đang sống rất nghèo bằng số tiền trợ cấp xã hội ít ỏi. Họ
không thông cảm anh đã hy sinh tất cả vì mục đích sống của anh là vạch mặt việt
gian họ lại mang cái điều đó ra để xỉ nhục làm ô uế danh dự nhân phẩm của anh,
hòng hy vọng được nhiều người coi thường
khinh bỉ anh trai tráng khoẻ mạnh lưng dài vai rộng chả làm ăn gì, ăn bám xã hội.
Theo tôi Ngô
Kỷ không ăn bám xã hội, công lao của anh lớn vô cùng, xã hội phải có trách nhiệm
bù đắp lại cho anh.
Như ở Đức là
nhà nước dựa theo nguyên tắc phân phối:“Leben auf Leben.“ Dịch ra tiếng Việt
đơn giản chỉ là: Cuộc sống dựa theo cuộc sống.
Ngay từ hồi
nhỏ khi tôi mới lên 5 tuổi lững thững theo bà nội ra vườn hái na. Tôi thấy những
cành hoa trầm gửi sống trên thân cây na, mới ngạc nhiên hỏi bà:
- Bà ơi hoa
gì mà lạ thế?
- Hoa trầm gửi
- Hoa trầm gửi
sống trên cây na, có phải là bóc lột ăn bám cây na không hả bà?
Bà cười: Bố
anh lắm, bé tí tẹo mà còn biết lý luận với cả bà. Hoa trầm gửi nào bóc lột cây
na mà đây là nguyên lý của muôn loài thụ tạo cháu ạ. Hoa trầm gửi tuy dựa vào
cây na để sống không tự hút nước phân bón để sống nhưng nó có khả năng cho những
bông trầm gửi thanh tao thơm ngát vườn, trong khi đó cây na lại không có khả
năng làm việc đó.
Cho nên ai
đó đặt câu hỏi lươn lẹo, hay cố tình tìm những yếu điểm của anh để hòng hạ nhuc
Ngô Kỷ làm cho anh buồn mất hết nghĩa khí can đảm đi mà thụt vòi lại am phận hủ
thường. Ngô Kỷ biết được nên anh ấy nổi cáu lên thôi vì tốn thời gian giải
thích. Nguời chả bao giờ nóng tính lúc nào cũng nhũn như con chi chi, bỗng dưng
người đó sôi máu lên thì ta mới có thể nói nóng quá mất khôn. Còn Ngô Kỷ bản
tính như vậy rồi, cái nóng tính là cực điểm của anh theo tôi là sự khôn ngoan
khi hiểu ra mưu mô lắt léo của kẻ bần tiện . Thà rằng cứ để Ngô Kỷ nói toạc
móng heo ra, nhưng không để bụng còn kẻ không nói gì cứ để bụng lại mỉm cười
nhã nhặn mới là nguy hiểm.
Hiểu được
con người Ngô Kỷ không phải đơn giản đâu, ngay những người sống cùng thành phố
luôn tiếp xúc với Ngô Kỷ vẫn chưa tin Ngô Kỷ cho là ba xạo. Còn tôi ở xa thế,
chả bao giờ gặp anh, Ngô Kỷ chưa biết tôi là ai? Nhưng tôi lại hiểu con người
Ngô Kỷ rất sâu sắc, tôi không nóng tính hầm hập như Ngô Kỷ, với bọn ma quái tôi
lạnh lùng và không thèm trả lời ai trên mạng Facebook dù cho chúng đặt câu hỏi
đánh giá nhận xét này nọ, chúng láo quá mất dạy với tôi thì tôi làm thơ trào
phúng nhạo báng. Chúng chỉ có khả năng viết bậy về tôi khi tôi gửi thơ văn về
trang ai đó tôi quen trên mạng còn gửi vào trang của tôi là tôi xoá toẹt đi .
Có thể tôi
không phải là nhà đấu tranh dân chủ chuyên nghiệp, tôi chỉ là người có tâm hồn
thơ văn thuần túy mà thôi. Thơ văn mắng chửi cộng sản hay bọn Cam dư luận viên
bút chiến gì đó xuất phát từ trái tim tôi. Tôi không phải là nhà đấu tranh trên
chính trường tự do dân chủ trong các cộng đồng người Việt. Cũng có người bạn
tôi rất qúy trên Facebook nhưng anh ta có ưa Ngô Kỷ đâu và cho Ngô Kỷ là thằng
ba xạo theo nhận xét của vài người thân sống cạnh Ngô Kỷ? Anh ta bảo, mong rằng
không vì thế mà mất tình nghĩa anh em bạn bè.
Tôi trả lời
rằng: Tôi có suy tư nhận thức của tôi, anh có suy tư nhận thức của anh. Mỗi người
hiểu Ngô Kỷ theo cách thức của mình. Có thể sau khi chúng ta chết đi hết cà, lớp
con cháu chúng ta 100 năm sau có xem những băng clip về cộng động hải ngoại
chúng mới hiểu ra Ngô Kỷ là ai, tại sao anh có lối ăn nói bượm bạo dể làm mất
lòng người? Nhưng Ngô Kỷ là một người rất thông minh, ngay thẳng cương trực vô
cùng, có tấm lòng với quê hương Tổ Quốc thật sự, và chính vì vậy mà anh phải chịu
một cái giá bạc đãi của cuộc đời, nghèo khổ đầy chông gai hiểm họa.
Chỉ thương cho nhạc sĩ Việt Khang trở thành món hàng béo bở cho tụi Trúc Hồ và Hồng Thuận.
Chỉ thương cho nhạc sĩ Việt Khang trở thành món hàng béo bở cho tụi Trúc Hồ và Hồng Thuận.
Cũng ái ngại
cho tâm hồn nghệ sĩ của Trúc Hồ bị ghẻ lỡ dần dần. Anh hùng khó qua ải mỹ nhân,
cuối
cùng thành
anh hùng rơm. Đáng ti ếc thay, đáng tiếc thay, tưởng có tài hoá thành bất tài!
Tôi Đã Khóc
Tôi Đã Khóc
tặng Nhạc Sĩ
Việt Khang
Tôi đã khóc
khi nghe tiếng hát
Lời non sông
thảm thiết bi thương
Việt Nam ơi!
Giặc Tàu xâu xé
Hàng triệu
người dời bỏ cố hương
Đảng cộng sản
kià bầy thú dữ
Thời gian
trôi quá nưả đời rồi
Hãy vùng dậy
chống quân xâm lược
Chống kẻ thù
nhu nhược lạc loài
Tổ quốc giờ
đây đau thống thiết
Khóc linh hồn
lạc lõng bơ vơ
Cỏ mọc xác
xơ xương vạn cốt
Rừng Trường
Sơn vực thẳm âm vu
Xin hỏi tại
sao chúng đánh tôi
Chỉ vì tôi
muốn sống làm người
Nước tự do
không còn đại Hán
Đã bao đời lệ
đổ mưa rơi!
Hỡi anh người
nhạc sĩ yêu thương
Lời cuả anh
vang vọng bốn phương
Thế giới văn
minh đầy cảm phục
Bởi lòng người
trỗi dậy trào dâng !
12.1.2012 Lu
Hà
Anh Hùng Việt Khang Đoàn Văn Vươn
Anh Hùng Việt Khang Đoàn Văn Vươn
Người nhạc
sĩ đầu xanh trai trẻ
Sau bảy lăm
anh mới chào đời
Việt Khang
lòng dạ sáng ngời
Tiếng kêu thảng
thốt đất trời sầu vương
Lời ca thật bi thương thống thiết
Anh là ai? Tổ quốc tôi đâu?
Ngàn năm nô lệ giặc Tàu
Sử xanh bất khuất đỏ màu máu trôi
Vờ yêu nước để rồi bán nước
Nhân danh ai, dân tộc, giống nòi
Tiếp tay lũ quỷ lạc loài
Nga Sô đại Hán đười ươi bá quyền
Hèn với giặc tham tiền hám của
Bóc lột dân sa đoạ nhân tâm
Tranh nhau xâu xé Việt Nam
Lợi quyền phe nhóm như tằm ăn dâu
Lời anh hát hoàn cầu rúng động
Hịch cứu nguy vang vọng bốn phương
Đồng
bào hải ngoại hiệp lòng
Ký tên thỉnh nguyện máu hồng chảy xuôi
Hãy đứng dậy triệu người dân Việt
Phá gông xiềng đoàn kết vùng lên
Con giun quằn quại triền miên
Giang sơn bờ cõi tổ tiên bao đời
Đã quá nửa một thời lỡ bước
Tổ quốc tôi biển bạc rừng vàng
Triệu nhà bệnh tật vành tang
Tham quan ô lại giàu sang phú tài
Kià sâu bọ lang sài độc ác
Hồ Chí Minh thất đức bố già
Hồng chuyên con cháu yêu ma
Toàn dân làm chủ mịt mù tương lai
Quyền tư hữu vào tay lãnh chúa
Các sứ quân đảng bộ tranh ăn
Dân phòng bộ đội công an
Nếm mùi hoa cải bầy đàn nổi điên...
Nhà anh Vươn tang điền lệ đổ
Cảnh tan hoang trẻ nhỏ khóc than
Cướp ngày phơi rõ mặt gian
Gu gồ tậm tịt cù lần bí thư...
Cả đầm cá uá rầu cỏ héo
Đại tá Ca chĩ đạo đàn em
Cái chòi canh cá phá êm
Côn trùng gạch ngói từng đêm rợn rùng
Mấy tấn cá tôm rong vét sạch
Cả nồi niêu chiếu rách đốt luôn
Đầu trâu mặt ngưạ du côn
Canh chừng nhà báo chui luồn đó đây...
3.3.2012 Lu Hà
Chói Lọi Ngàn Thu
Chói Lọi Ngàn Thu
tặng anh hùng dân tộc Đoàn Văn Vương
Chuyện kể lại anh hùng dân tộc
Đoàn Văn Vương thảm khốc bi thương
Đấu tranh đạn nổ cánh đồng
Hận thù tranh chấp thê lương giống nòi
Đảng cộng sản lạc loài bức hiếp
Điạ phú hào tới tấp làm càn
Xua bầy quân đội công an
Sai nha tự phát chó săn từng đàn...
Lệnh cưỡng chế âm hồn ngạ quỷ
Đất thu hồi chia lại cho nhau
Họ hàng thân thích đầu trâu
Liên minh huyện xã bí thư cáo cầy
Nước tù đọng đắng cay chồng vợ
Hai anh em năng nổ khai hoang
Qui - Vương hơn chục năm ròng
Bỗng dưng mất trắng bất công thế này
Tưởng hứa hẹn tháng ngày lao khổ
Đầy cá tôm rộng mở tương lai
Nào ngờ một sáng ban mai
Hợp đồng tác chiến mìn gài đạn bay...
Miền duyên hải kỹ sư nông nghiệp
Chàng trai tài sáng rạng Vinh Quang
Tiên Lãng chói lọi kiên cường
Be bờ chắn sóng góp công cứu làng...
Quan trên ngó thèm thuồng nhỏ dãi
Quyền toàn dân làm chủ đất đai
Thằng dân củ chuối đầu thai
Sinh ra là để độc tài bán buôn
Hồ Chí Sĩ chui luồn Nga - Hán
Bảo dân cày sán lạn cháo rau
Tịch thu điạ chủ chia nhau
Sau rồi hợp tác đầu lâu trợn trừng...
Trò quản lý do phường ba sạo
Thay mặt dân ngổ ngáo tập đoàn
Đảng viên dao búa ác ôn
Tranh nhau hút máu oán hờn núi sông...
Một rừng luật bùng nhùng chỉ đạo
Mafia dã thú lạc loài
Hữu Ca đại tá mỉm cười
Văn Hiền chủ tịch cơ ngơi huy hoàng...
Lính dã chiến xung phong ồ ạt
Quân biên phòng xiết chặt vòng vây
Một tràng hoa cải đó đây
Máu me ôm mặt tấm mấy thây đổ nhào..
Tuy chẳng chết gai cào xây xát
Mìn tại gia chẳng chẳng giệt được ai
Cán cân lực lượng trong tay
Ầm ầm chớp nhoáng san ngay căn nhà
Dân yếu thế khổ đau cùng tận
Tiếng kêu gào ai oán trời xanh
Đồng bào biểu lộ đồng tình
Nắm tay đoàn kết gia đình anh Vương
Quyên góp gạo vài đồng ít ỏi
Dựng tấm lều buốt nhói tim gan
Nhâm thìn tết đến đón xuân
Mắt nai ngơ ngác lệ tràn thâu canh...
Nguyễn tấn Dũng Ba Đình chễm trệ
Cùng Tấn Sang hoan hỉ lả lơi
Phú Trọng âu yếm mỉm cười
Tâm hồn phơi phới chơi vơi má hồng...
Đơn cứu xét Hải Phòng thụ lý
Báo công an gian dối đặt bầy
Bao che tội phạm công khai
Ngọn đèn công lý chó nhai mất rồi...
6.2.2012 Lu Hà
Chúc anh Ngô Kỷ và thân nhân mùa giáng
sinh bình an, nhận nhiều hồng ân Thiên Chúa!
21.12. 2013 Lu Hà
Ý kiến thêm:
Thật ra còn có một vị giáo sư mà tôi ngưỡng mộ như một thần tựợng lý tưởng sống , tấm gương cho tôi noi theo và một người bạn tốt từng là sĩ quan quân lực cộng hoà ở Mỹ nhắc nhở tôi không biết gì về Ngô Kỷ mà cứ viết về Ngô Kỷ. Trúc Hồ chưa chắc đã phải là đặc công đỏ. Nhưng tôi thấy lý lẽ của Ngô Kỷ rất sắc bén, chưa thấy ai hạ gục nổi anh. Anh nói có sách mách có chứng. Còn Trúc Hồ nói năng linh tinh tuyên bố lăng nhăng. Thôi đành để cho thời gian trả lời vậy. Đến đâu hay đến đấy, văn chương thơ phú của tôi cũng tràn theo lẽ tự nhiên từ cảm xúc của tôi, chân thật từ mỗi hiện tượng khách quan phơi bày. Nếu Ngô Kỷ là ma mọi thì tôi lại làm thơ nhạo báng anh. Nếu Trúc Hồ là người thực sự có tấm lòng thương dân yêu nước chỉ thuần túy âm nhạc không dính gì về chính trị chính em có lẽ tốt hơn. Vì anh không có bản lĩnh chính trị, trình độ hiểu biết còn quá kém về chính trị thì đừng dại gì mà dây vào chính trị. Còn nếu thích cộng sản ca ngợi cộng sản là việc cá nhân, đừng có mượn chiêu bài chống cộng mà tổ chức vận động này nọ và vờ vĩnh hát hò này nọ để ca ngợi người chiến binh công hòa rồi lại bí mật đi đêm với cộng sản để thủ lợi. Những gì tôi viết đều từ lương tâm và từ cách hiểu cách nghĩ của riêng tôi. Tôi chả làm gì trái với lương tâm mà phải dằn vặt cả. Ở trong nước tôi kính trọng ngưỡng mộ ông Hà Sĩ Phu, ông ta quả là một người có trí tuệ vô biên và có tấm lòng nhân hậu. Ở ngoài nước tôi thấy có nhiều vị nói rất hay thao thao bất tuyệt như Đinh Thạch Bích, Ngô Nhân Dụng, Phạm Trần, Lý Đại Nguyên, Việt Thường v.v… và Ngô Kỷ. Một con người tưởng như ngổ ngáo, ăn to nói lớn tính nóng như lửa như anh Ngô Kỷ thì tôi lại mến. Anh càng nóng càng ăn nói thô bạo tôi lại càng thấy anh thông minh ra trái với lẽ thường tình, nóng quá mất khôn hoá dại phát cuồng. Ăn mặc thì tưởng như lố lăng áo một nửa quốc kỳ Việt Nam cộng hòa, nửa quốc kỳ Mỹ như một anh hề, cái xe ô tô cũ kỹ cũng sơn quốc kỳ vàng ba sọc đỏ. Tôi không có gan mặc như anh và chả ai có gan dám làm một anh hề phơi mặt ra trước thiên hạ cả. Nhưng nghĩ kỹ thì lại thấy rất thâm thúy rất triết học, anh muốn nhắc nhở đừng quên miền Nam cộng hòa và đừng quên Hoa Kỳ đã cho chúng ta tỵ nạn hai quốc gia nay luôn nằm trong trái tim anh và đừng quên căn cước tỵ nạn cộng sản. Kể làm một vai hề như Ngô Kỷ chẳng dễ dàng gì và ai có gan dám làm? Tôi thấy anh Ngô Kỷ ăn mặc như vậy thì lại cảm động rơi nước mắt ra. Chẳng ai có gan ăn mặc như anh, thậm chí còn nhạo báng cho anh là không đứng đắn, không tôn trọng lá quốc kỳ, họ biện luận suy luận linh tinh để cố tình che đậy cái tâm ma của mình. Còn có hàng nghìn cô gái lại may slip hình cờ đỏ sao vàng thì sao? Hay hình lưỡi bò trên vú mình? Tất cả đều dùng hình ảnh trực quan để mọi ngưòi phải suy nghĩ nhưng ý nghĩa lại rất khác nhau về cái áo ôm tấm thân mình che chở cho mình ngày mưa tháng nắng bảo vệ mình và cái slip che bộ phận sinh dục của người đàn bà?
Ý kiến thêm:
Thật ra còn có một vị giáo sư mà tôi ngưỡng mộ như một thần tựợng lý tưởng sống , tấm gương cho tôi noi theo và một người bạn tốt từng là sĩ quan quân lực cộng hoà ở Mỹ nhắc nhở tôi không biết gì về Ngô Kỷ mà cứ viết về Ngô Kỷ. Trúc Hồ chưa chắc đã phải là đặc công đỏ. Nhưng tôi thấy lý lẽ của Ngô Kỷ rất sắc bén, chưa thấy ai hạ gục nổi anh. Anh nói có sách mách có chứng. Còn Trúc Hồ nói năng linh tinh tuyên bố lăng nhăng. Thôi đành để cho thời gian trả lời vậy. Đến đâu hay đến đấy, văn chương thơ phú của tôi cũng tràn theo lẽ tự nhiên từ cảm xúc của tôi, chân thật từ mỗi hiện tượng khách quan phơi bày. Nếu Ngô Kỷ là ma mọi thì tôi lại làm thơ nhạo báng anh. Nếu Trúc Hồ là người thực sự có tấm lòng thương dân yêu nước chỉ thuần túy âm nhạc không dính gì về chính trị chính em có lẽ tốt hơn. Vì anh không có bản lĩnh chính trị, trình độ hiểu biết còn quá kém về chính trị thì đừng dại gì mà dây vào chính trị. Còn nếu thích cộng sản ca ngợi cộng sản là việc cá nhân, đừng có mượn chiêu bài chống cộng mà tổ chức vận động này nọ và vờ vĩnh hát hò này nọ để ca ngợi người chiến binh công hòa rồi lại bí mật đi đêm với cộng sản để thủ lợi. Những gì tôi viết đều từ lương tâm và từ cách hiểu cách nghĩ của riêng tôi. Tôi chả làm gì trái với lương tâm mà phải dằn vặt cả. Ở trong nước tôi kính trọng ngưỡng mộ ông Hà Sĩ Phu, ông ta quả là một người có trí tuệ vô biên và có tấm lòng nhân hậu. Ở ngoài nước tôi thấy có nhiều vị nói rất hay thao thao bất tuyệt như Đinh Thạch Bích, Ngô Nhân Dụng, Phạm Trần, Lý Đại Nguyên, Việt Thường v.v… và Ngô Kỷ. Một con người tưởng như ngổ ngáo, ăn to nói lớn tính nóng như lửa như anh Ngô Kỷ thì tôi lại mến. Anh càng nóng càng ăn nói thô bạo tôi lại càng thấy anh thông minh ra trái với lẽ thường tình, nóng quá mất khôn hoá dại phát cuồng. Ăn mặc thì tưởng như lố lăng áo một nửa quốc kỳ Việt Nam cộng hòa, nửa quốc kỳ Mỹ như một anh hề, cái xe ô tô cũ kỹ cũng sơn quốc kỳ vàng ba sọc đỏ. Tôi không có gan mặc như anh và chả ai có gan dám làm một anh hề phơi mặt ra trước thiên hạ cả. Nhưng nghĩ kỹ thì lại thấy rất thâm thúy rất triết học, anh muốn nhắc nhở đừng quên miền Nam cộng hòa và đừng quên Hoa Kỳ đã cho chúng ta tỵ nạn hai quốc gia nay luôn nằm trong trái tim anh và đừng quên căn cước tỵ nạn cộng sản. Kể làm một vai hề như Ngô Kỷ chẳng dễ dàng gì và ai có gan dám làm? Tôi thấy anh Ngô Kỷ ăn mặc như vậy thì lại cảm động rơi nước mắt ra. Chẳng ai có gan ăn mặc như anh, thậm chí còn nhạo báng cho anh là không đứng đắn, không tôn trọng lá quốc kỳ, họ biện luận suy luận linh tinh để cố tình che đậy cái tâm ma của mình. Còn có hàng nghìn cô gái lại may slip hình cờ đỏ sao vàng thì sao? Hay hình lưỡi bò trên vú mình? Tất cả đều dùng hình ảnh trực quan để mọi ngưòi phải suy nghĩ nhưng ý nghĩa lại rất khác nhau về cái áo ôm tấm thân mình che chở cho mình ngày mưa tháng nắng bảo vệ mình và cái slip che bộ phận sinh dục của người đàn bà?
Còn vị giáo sư tôi ngưỡng mộ như bậc Thày,
đã từng xông pha chính trường giữa hai nền đệ nhất đệ nhị công hoà lại nói vậy
cũng làm tôi hơi phân vân về Ngô Kỷ. Có thể tôi thơ ngây chưa nếm trải sự đời,
có thể vị giáo sư đó già cả mà nhầm lẫn không còn sáng suốt như xưa, người già
thường sống rất ôn hoà nhân hậu trái tim lớn dần vượt lên lý trí mà không còn đủ
sức xét đoán chính xác về con người Ngô Kỷ? Người già thường thích vui vầy với
các cháu nhỏ thích thủ thỉ với các bạn gìa tri kỷ, thích nghe nhạc về một thời
hào hùng của quá khứ xa xăm mà trung tâm
Asia hay Thúy Nga gì đó hay hát? Ngay đến Khổng Minh mà còn khờ khạo vì tình cảm
riêng tư , vì tin Mã Tốc mà để mất Nhai Đình?
Lu Hà
Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét