Những Kẻ Bán Cháo Phổi Của Lịch Sử Âm Nhạc
Hôm nay vô
tình tôi đã đọc bài cuả Ca sĩ Thế Sơn trò chuyện với độc giả :"Giọng Hát
Cuả Những Trái Tim Vô Cảm"
Lời Thế Sơn:
"Tôi thuờng đọc những đối thoại của các ca sĩ hải ngoại với người hỏi. Đa
số trả lời chung chung và thường quanh co khi trả lời về những vấn đề liên quan
đến các biến cố bên quê nhà Việt nam. Đối với tôi, đó là sự tráo trở và thiếu
lương thiện. Vì nghệ sĩ là người rất bén nhậy về mặt nhận thức các vấn đề xã hội,
và đó là lý do những người nghệ sĩ thường quan tâm và đi đầu trong các cộng tác
từ thiện và giúp ích...
"
Anh Thế Sơn
nói đúng đấy. Theo tôi trên thế giới này không đâu giống như thanh niên Việt
Nam suốt từ khi có đảng cộng sản đến nay. Rõ ràng họ được xếp là giống người
thông minh cuả nòi giống Lạc Hồng có chỉ số IQ ( Intelligentsquote ) trên mức
trung bình so với các sắc dân trên hoàn cầu từ Âu - Á - Phi?
Nhưng không
hiểu vì sao dưới ánh sáng mù mịt cuả chủ nghiã Satan vô thần Mác Lê mà làm cho
đầu óc họ mụ mẫm như vậy?
Thanh niên
miền Nam cứ tưởng rằng dưới ánh sáng văn minh cuả thế giới tự do Hoa Kỳ mà vẫn
còn bị nhạc sĩ Trịnh Công Sơn cho ăn cứt gà, buà ngải về mấy bài hát tình tang
tính tang đến mức mê muội theo cộng sản bắn giết đồng bào mình, hoặc đã đi lính
cộng hoà đáng lý để bảo vệ tổ quốc nhưng lại phản chiến vào bưng biền theo cộng
sản để thi đua giết người.
Trịnh Công
Sơn là một tên thiếu tá tình báo ác ôn khát máu, chính y đã từng tra tấn đánh đẫp
dã man anh em binh sĩ cộng hoà và nhiều thân hào văn sĩ, nhưng mặt khác y lại
có khả năng thổi ra những bài hát rất thê thảm về tình yêu, tình ún gì đó.
Thực chất y
giống như một người có trái tim vô cảm gần như đồng tính luyến ái, rất thích ngủ
với đàn ông và làm tình với đàn ông. Hiện tượng này tương đối phổ biến trong
hàng ngũ an ninh mật vụ ở các nước cộng sản và phát xít. Tôi khẳng định Trịnh
Công Sơn không có khả năng yêu đương và lấy vợ để sinh con đẻ cái như người
bình thường. Cái chuyện anh ta thậm thụt vờ vịt tình yêu với nàng Khánh Ly gì
đó chỉ để cốt lưà cô ta hát cho hắn mà thôi. Chưa biết chừng đến bây giờ Khánh
Ly vẫn chết với Trịnh Công Sơn mà thờ phụng hắn ta? Không biết mình ăn phải quả
lưà, yêu thương nhầm phải tên ác ôn lá mặt.
Trịnh Công
Sơn là một tội phạm chiến tranh, kẻ đồng loã cùng Hồ Chí Mít, Lê Duẩn, Trường
Chinh, Võ Nguyên Giáp, Thích Trí Quang v.v...Sơn rất năng nổ hay hát trên tuyến
đầu văn hoá tư tưởng tâm lý chiến ...Trong ba mũi giáp công: Chính trị, quân sự
và văn hoá tư tưởng.
Vì nghe Trịnh
Công Sơn mà ả Khánh Ly gì đó hát hò những bài tình tang tính tang để ru ngủ đầu
độc thanh niên lầm đường lạc lối mà đi theo nhầm lý tưởng phản bội lại dân tộc.
Tôi đã đọc qua nội dung vài bài hát cuả Sơn, ý tứ dấm dớ hội tề, đầy mâu thuẫn,
văn phạm thiếu minh bạch rõ ràng. Có lẽ nhờ giọng lưỡi không xương cuả các cô
ca sĩ uốn éo cho nó trầm bổng mà nhiều người mê mẩn êm tai mà cho là hay chăng?
Thật đáng thương cho hàng triệu thanh niên Việt nam mê muội, không còn đủ lý
trí trái tim để phân biệt đúng sai, lầm lạc theo nhầm chiến tuyến hoặc phản chiến
chính nghiã quốc gia và chạy sang phiá quân đội dã man cộng sản bắn giết vô tội
vạ đồng bào vô tôi và bị chết oan uổng vô lý. Trịnh Công Sơn có đầu thai làm
người hay là ngạ quỷ hàng tỷ kiếp cũng không trả hết món nợ máu cho hàng vạn
hàng triệu oan hồn vất vưởng trong rừng Trường Sơn, ngoài hải đảo, hay vùng biên cương xa xôi. Hàng vạn nấm mồ
vô chủ không nhang khói ăn mày cưả Phật mà không thể đầu thai được vì bị chết
oan, vì Trịnh Công Sơn .
Hãy nghe nhạc
sĩ Việt Khang hát mà bừng tỉnh lên các bạn trẻ, để tự cứu lấy đời mình và sống
có ý nghiã mục đích hơn, sau đó là vì tương lai và quyền lợi cuả dân tộc và cho
muôn đời con cháu chúng ta. Hãy dũng cảm mà ném những bài hát cuả Trịnh Công
Sơn và cả cái thần tượng bịp bợm cuả y vào sọt rác. Hãy dũng cảm đầy thông
minh, có lý trí, có trái tim yêu thương xúc cảm thật sự mà ném cả thần tượng Hồ
Chí Mít, Mao Chủ Ịt v. v... vào sọt rác.
Các bạn phải
biết phân biệt thánh hiền và ma quỷ, bạn chí thành và kẻ ác nhân
Cờ Hồng Tung
Bay
cảm tác khi
nghe nhạc Trịnh Công Sơn
Xác người quằn
quại trôi sông
Phơi mình
trên những ruộng đồng bao la
Quắt queo hốc
hác bơ phờ
Con đường lầy
lội quanh co bên chuà
Giáo đường
hun hút hoang vu
Xác nuôi
thơm đất dạt dào hoàng hôn
Mẹ cha thằng
Trịnh công Sơn
Ngợi ca xác
chết buồn nôn gì bằng
Việt Nam vững
chắc thiên đàng
Lưu manh trí
trá kià thằng Việt gian
Tố Heo Xuân
Diệu bầy đàn
Ngợi ca xác
chết dã man lạc loài
Tôn thờ thú
tính đười ươi
Nghìn năm
nguyền ruả đồ giòi thối hôi
Chúng còn sặc
suạ reo cười
Thằng Sơn nhạc
sĩ cóc trôi giưã dòng
Ngô khoai
thơm ngọt quay vòng
Trùng trùng
điệp điệp cờ hồng tung bay
Khốn thay tuổi
trẻ nước này
Vẫn còn nghe
nhạc cáo cầy buôn dân
Thảm thương
đầu óc ngu đần
Nắm tay mừng
hát giang san lụi tàn...
23.1.2012 Lu
Hà
Con người ta
sinh ra do duyên nhiệp từ nhiều tiền kiếp để lại. Phúc đức cuả cha mẹ hay do nhờ
vào nhiệp lực, căn tính mà được đầu thai vào nhà tử tế, cha đáng cha, mẹ đáng mẹ.
Kẻ xấu số gặp phải cha mẹ loạn luân, gian ác đến mức thành tội nhân thiên cổ, bản
thân ngưòi đó phải chiụ thưà hưởng một nền giáo dục nhân cách kém cỏi. Dù cho
có hưởng phú quý giàu sang, điạ vị sang trọng thì cũng chỉ được vài chục năm
trong hoảng hốt lo âu, luôn lo sợ đồng đảng, phe cánh phản trắc hãm hại laị
mình, gieo nhân nào thì gặt quả ấy. Có kẻ sinh ra còn bị mất giống, không có khả
năng sinh sản nhưng lại rất hoang dâm trụy lạc để thoả mãn một cuộc đời thú
tính vật chất hưởng lạc.
Người có đức
nhân trong dòng máu cuả mình thì tìm bạn mà giao du, tìm các bậc thánh hiền mà
học. Kẻ mang trong mình dòng máu cuả kẻ ác thường tôn thờ ma quỷ lên làm bậc
thày hoặc do bạn bè dụ dỗ mà lầm đường lạc lối, khi tỉnh lại thì tay đã nhúng
chàm, đầy máu tanh đồng loại, trở thành dã thú và hết đường quay trở lại làm
người.
Tôi nghe nói
ở Việt Nam có vị lãnh đạo nhà nước cộng sản khi còn sống phạm quá nhiều tội ác,
đi đâu cũng kẻ tung người hứng, được bợ đỡ vô cùng nhưng khi chết đi mồ mả cũng
không được yên ổn luôn luôn bị người đời đi qua ném đá, ném phân tro rác rưởi
lên. Như vậy nhân quả báo ứng rồi, chết đi đâu còn mồ yên mả đẹp? Còn về phiá
các vị lãnh đạo cuả nhà nước cộng hoà miền Nam, có ai chết đi mà vẫn còn bị người
đời thoá mạ oán trách đến mức ném phân tro lên mồ mả đâu? Mà ngược lại chỉ thấy
chính nhà nước và các cấp chính quyền cộng sản cố ý làm điều ác, dung túng hay
ra lệnh tay chân, ma cô, xã hội đen đào mồ phá hủy các nghiã trang liệt sĩ, hoặc
các tu viện thánh đường. Họ ác không chỉ một người mà cả một tập đoàn lãnh đạo
và hệ thống công an đủ các sắc phục. Một người ác thì còn sợ nhưng cả trăm người
ác trong cả một tập đoàn đầy tội ác mà so sánh với nhau thì vẫn cảm thấy mình
chưa ác bằng đồng chí A, đồng chí B trong bộ chính trị, trong ban bí thư, trong
ban tổ chức trung ương, hay l à uỷ viên trung ương, trưởng ty công an, trưởng
phòng cộng an quận, hay như như trung tá Chí , đại úy Phèo… Họ tự thầm nhủ như
vậy mà bình chân như vại để thi nhau so tài gian, kế hiểm và tự an uỉ mình là kẻ
vô độc bất trượng phu?
Chủ nghiã
Mác Lê Nin mà họ theo đuổi thật ra chỉ là một tà giáo đã phá sản từ lâu với những
lời daỵ phán truyền nhảm nhí cuả ma đạo, nhưng đến bây giờ vẫn còn khối kẻ bới
ra, móc lại những đống phân bị lịch sử chôn vùi ra để ngửi, rồi còn trích dẫn
linh tinh, phân tích đi phân tích lại để làm mất thời gian. Vận mạng chung cuả
cả một dân tộc, một giống nòi lại không nằm trong tay những người thực sự có
trình độ có đức có tài được tuyển lưạ từ các Đảng dân chủ hay trong tay những
người dân hiền lành lương thiện đông đến hàng chục triệu, ngót trăm triệu chứ
ít đâu ? Số phận cuả hơn 90 triệu người Việt Nam là do chính họ tự quyết định lấy
không ai làm cách mạng lật đổ bạo quyền cộng sản để cứu họ, đừng hy vọng ở bên
ngoài.
Thật ra,
hàng chục triệu người dân Việt Nam họ cũng hiểu mơ màng về thứ tà đạo Mác Lê
Nin viễn vông xa vời này lắm, còn tư tưởng Hồ Chí Minh gói gọn chỉ bằng mấy câu
mà ông Hồ lúc sinh thời học vẹt học lỏm mà có được. Thật là buồn cười, lố bịch
và nguy hại vô cùng. Các bậc thánh hiền cuả ta thì nhiều vô kể, các học thuyết
an bang trị dân cuả ta cuả ta thì một đời người chỉ có vài chục năm cũng quá
ít, quá ngắn ngủi mà đọc hết được.
Ở Việt Nam
người ta vẫn gọi nhau là đồng chí, đồng chí chỉ nên dùng cho những người bạn
chí cốt, sống chết có nhau, và cùng một chí hướng mưu sự đại nhiệp. Do vậy họ
đã lạm dụng từ ngữ, lạm dụng tình bạn không đáng có để gọi nhau, như vậy có phải
là một trò hề lố bịch không? Chẳng phải đảng viên, đảng viếc gì cả cũng phải gọi
các quan đày tớ bụng phệ cuả dân là đồng chí : đồng chí chủ tịch xã, đồng chí
trưởng ban đỡ đẻ cuả huyện, đồng chí chuyên viên, đồng cán sự trong ủy ban đặt
vòng sinh đẻ có kế hoạch v.v... Chao ôi! sao mà lắm đồng chí thế mà xã hội vẫn
cứ băng hoại thê thảm?
Tôi thấy ta
nên trở lại sự trong sáng cuả tiếng Việt, từ ngữ nên dùng cho đúng và xứng đáng
với ý nghiã cuả nó. Không ai có thể gọi kẻ giết cha giết mẹ, cưỡng hiếp vợ
mình, con gái mình là đồng chí được, là bạn bè được, là người cùng chí hướng được.
Cái thói quen như phản xạ có điều kiện này nên sưả đổi ngay. Thật đáng tiếc,
người Việt Nam ta hàng nghìn năm vốn dĩ là giàu lòng vị tha, nhân ái, có tiếng
là lá lành đùm lá rách, làng trên xóm dưới cùng chung một chí hướng sống rất
chân thành, tình bạn bè, thày trò, cha mẹ họ hàng máu mủ nhưng họ có bao giờ gọi
nhau là đồng chí đâu? Bây giờ vì cái tà giáo Mác Lê và tư tưởng ông Hồ Chí Minh
tự phiạ ra mà làm khổ nhau mãi thôi, biết đén bao giờ thì dừng?
Văn chương
thi phú là Bao Công cuả tâm hồn thì lại càng thảm hại hơn, họ cấm đoán kiểm duyệt
đủ bề. Họ ca ngợi những kẻ không biết làm thơ viết văn, dốt nát vô cùng là những
bậc đại văn thi hào, những kẻ giết người trong nháy mắt là những đức thánh hiền,
bắt thần dân phải cúng tế tôn thờ. Những tên lưu manh xuất thân dòng dõi hèn mọn
côn đồ thành những đồng chí lãnh đạo chí công vô tư. Văn thơ báo chí thì một
chiều, nặng về lề lối chính trị tuyên truyền saó rỗng. Thơ chẳng ra thơ, phú chẳng
ra phú, những thứ văn lá cải rẻ tiền, thi nhau thi thố trên văn đàn. Người ta bảo
ông Hồ Chí Minh không phải là tác giả cuả cuốn Ngục Trung Nhật Ký“? Có ai nghe
thấy hồn ma cuả ông Chí Minh thật người trung Hoa ở dưới cửu tuyền oai oái réo
lên kiện cáo làm nhức đầu Diêm Vương: " Chính nó đã ăn cắp sổ thơ cuả con
để về khoe với đồng bào Việt Nam cuả nó, thêm tí thi sĩ đánh bóng cho cái cái
vai trò lãnh tụ dỏm cuả nó“. Thật là khó xử cho Diêm Vương, vì nhân chứng vật
chứng đều đủ cả. Cáo trạng thì rõ ràng: Hồ là tên giả, còn tên cúng cơm là Nguyễn
Tất Thành. Sổ thơ bút tích thì đúng là cuả người Trung hoa. Hồ giả nói tiếng
Tàu thạo hơn tiếng Việt nhưng không có nghiã là ông ta có khả năng làm thơ chữ
Tàu. Tiếng Việt
còn vãi đái ra quần mà còn ti toe làm thơ chữ Tàu, khó tin lắm.
Lúc sinh thời
ông Hồ giả cũng nghêu ngao vài bài thơ tiếng Việt nhưng gịọng văn còn Chí Phèo
lắm. Theo tôi tuy chưa tài ba gì với cái chuyện làm thơ, nhưng theo nhận xét cuả
tôi: " Ngục Trung Nhật Ký " chỉ là một tập thơ rất bình thường, cuả một
ông già Tàu nào đó trong cảnh lao tù, rỗi hơi mà ngâm nga cho đỡ buồn thôi, chứ
nội dung và nghệ thuật có cái quái gì đâu? Thơ chủ yếu viết theo thể 4 câu tứ
cú, tứ tuyệt cứ tủn mủn són ra từng tí chẳng ra ngô ra khoai gì cả.
Hỏi người Việt
Nam và cả ngưòi Tàu đã có mấy ai thích đọc? Nhưng mấy tay đầu nậu văn thi sĩ cộng
sản thì ca ngợi thơ hay so sánh ngang ngưả với Nguyễn Du và Nguyễn Trãi, chẳng
qua là muốn làm đẹp lòng cụ cố mà thôi..
Nét đặc
trưng cuả văn chương là thơ. Thơ là kết tinh cuả văn chương. Viết văn thì lúc
nào cũng có thể viết được, nghe vợ chồng người hàng xóm cãi nhau, nghe bà già
nhà quê chửi mất gà, thấy cảnh công an đánh người, viết nhật ký, viết thư, v.v…
ta chỉ cần viết lại đúng sự việc xảy ra có đầu có đũa là thành văn rồi. Nhưng
thơ thì không thể lúc nào cũng có thể tuỳ tiện mà viết được, phải chờ đợi thời
cơ khi có cảm xúc. Thơ là tâm hồn là nước mắt cuả con tim.Thế mà có kẻ còn có
gan muối mặt, dám cầm nhầm sổ thơ cuả người khác mà cứ lờ đi ăn nói nước đôi, tạo
ra sự hiểu lầm để khảng định thơ mình làm ra lúc ngồi trong tù thật là vô liêm
sỉ hết chỗ nói. Tập thơ toàn chữ Hán này, viết giống như một cuốn nhật ký, ghi
chép toàn những chuyện tủn mủn củ hành củ tỏi nghêu ngao cho đỡ buồn, nó chỉ có
giá trị một tập thơ ghi chép tạp nham ở dạng trung bình. Nhiều bài dịch ra tiếng
Việt giống như ca dao, châm ngôn . Ví dụ như
“ Gạo đem
vào giã bao đau đớn
Gạo giã xong
rồi trắng tựa bông
Sống ở trên
đời người cũng vậy
Gian nan rèn
luyện ắt thành công“
Nếu ta tìm
trong kho tàng ca dao cuả dân tộc, sẽ có hàng ngàn hàng vạn câu hay tuyệt vời,
hơn như thế rất nhiều. Về hiện tượng đạo văn này, ta phải nghiêm khắc lên án,
đòi trả lại bản quyền cho tác giả là cụ Hồ Chí Minh thật người Tàu đã chết trước
năm 1945
Tôi viết bài
tâm sự này chỉ muốn mọi người Việt Nam chúng ta, mỗi người hãy góp mỗi tay, viết
bài để xoá bỏ đi cái huyền thoại Hồ Chí Minh có xứng đáng với sự tin cậy cuả
dân không. Cũng như ngã nhạc sĩ cò mồi viết những bài tình ca phản chiến vì mục
đích chiến tranh tâm lý. Trong khi đó y không có khả năng lấy vợ, ăn nằm ân ái
yêu thương với đàn bà mà cứ em ơi! em ơi! mũi dãi đầm đià là một sự lố bịch vô
liêm sỉ.
Đấu tranh
cho sự thật lúc này là điều nên đáng làm lắm chứ. Người Việt Nam chúng ta đã khổ
nhiều rồi, cái gì cuả Ca`sar hãy trả lại cho Ca`sar .
Hãy tẩy chay
những tên thi sĩ nhạc sĩ giả hiệu cò mồi buôn dân bán nước như Hồ Chí Minh, Tố
Hữu, Trịnh Công Sơn v. v...
Thơ Cuả Ai ?
Thơ Cuả Ai ?
Thơ văn thum
thủm rõ buồn cười
Sửng sốt hỏi
rằng: thơ cuả ai?
Thiên hạ xưa
nay toàn nói láo
Đua nhau
tâng bốc kẻ vô loài
Mấy chục năm
qua chúng réo la
Việt nam
phát tiết khí anh thơ
Vại tương dấm
ớt thiên tài rởm
Hũ nút ruồi
bâu khăm khẳm lâu
Cựu hoàng chủ
xị nối ngai vua
Phong kiến
ngàn năm trái trở muà
Cộng sản lưu
manh đồ xảo trá
Tự do dân chủ
bán giao mua
Đại nam quốc
tự chúng tôn thờ
Chễm chệ ngồi
ngang bậc thánh thơ
Dốt nát leo
trèo không biết ngượng
Nghìn năm uế
xú vẫn còn đeo….
Nghêu ngao rỗi
rãi ở trong lao
Có đáng gì
đâu lọ phải cầu
Tủn mủn ngâm
nga câu tứ tuyệt
Tài này miệng
sưã búng ra thơ
Còn nghe bàn
tán cuả người ta
Chín suối sổ
thơ chẳng gói theo
Sơ ý lọt tay
loài quỷ quái
Thơ chui đáy
túi kẻ gian đồ….
Giọng lưỡi
không hơn đưá trẻ con
Thế mà chúng
dám gọi chân nhân
Hiếm hoi có
mấy bài sâu sắc
Mấy thập kỷ
qua cứ réo ầm….
Vô tình lên
mạng trang lương sơn
Ngán ngẩm vì
sao tớ cố xem
Nhẫn nại đọc
nhanh cho chóng hết
Thơ này đâu
xứng gọi văn nhân?...
Tớ bảo rằng:
ai chẳng lạ gì
Xưa quen nặng
thói dạy khôn đời
Thật ra trí
tuệ xem còn kém
Chúng thổi
ai lên đến cổng trời
Bịt mũi rập
đầu chúng cứ khen
Văn chương
trí tá bóp con dân
Nưả già thế
kỷ con bài đỏ
Dối trá gạt
nhau để sống còn
Bỏ túi cầm
nhầm hắn đổi tên
Sổ thơ đánh
bóng mặt thi nhân
Nguyễn Du
Nguyễn Trãi Trần Hưng Đạo
Chín suối ngậm
ngùi thương cháu con
Cũng sống
làm người ở thế gian
Mà sao rơ
ráy lũ ươn hèn
Đua chen đấm
bóp lăn bi cụ
Để lại ngàn
thu giận oán hờn
Chèo lái độc
thuyền chúng mỵ dân
Hư danh ảo mộng
kẻ vương quyền
Giết dần
sinh lực hồn dân tộc
Tăm tối lưà
nhau lạc lối mòn
Kẻ ấy thành
ma hồn chẳng tan
Xác thân quằn
quại chẳng ai chôn
Ba đình u ám
trời thu thảm
Triển lãm chờ
mong khách đến xem
Biết đến bao
giờ hết tỉnh say
Tình thương
dân nước chút thương nòi
Tự do báo
chí truyền thông luận
Thần tượng
thực ra chẳng có gì…
Ngẫm nghĩ sự
đời mà khổ đau
Trăm ngàn vạn
mớ để vào đâu
Đô la hàng tỉ
vơ đầy túi
Khuấy nước
phì gia đực béo cò
Ông đã chết
rồi bốn chục năm
Tài năng kém
cỏi đức thì hèn
Mà sao chúng
vẫn tôn xưng mãi
Chí sĩ văn
nhân bậc thánh hiền?...
Ngán ngẩm
cho ai mộng háo danh
Gây bao thảm
hoạ hận trời xanh
Không tim
không óc đòi thi sĩ
Có thật thơ
ông Hồ Chí Minh?....
22.8.2009 Lu
Hà
Hồ Chí Minh
là tên bố già lưu manh gian lận như vậy, chả trách gì đã đạo tạo ra những tên
nhạc sĩ cò mồi như Trịnh Công Sơn hay bọn văn thi sĩ rẻ rách như Tố Hữu, Xuân
Diệu, Chế Lan Viên v. v...
Bán Linh Hồn
Cho Quỷ
tặng một fun
Trịnh Công Sơn
Đừng nghe họ
Trịnh nhổ thơ
Sặc mùi mắm
tép mịt mờ em ơi!
Thương bao
cô gái trẻ đời
Làm sao thấu
hiểu lòng người hiểm sâu...
Điên cuồng
bè lũ yêu ma
Buôn dân bán
nước sơn hà hiểm nguy
Kià bầy cộng
sản cáo cầy
Điệp viên
tình báo mặt dày việt gian
Ác ôn tráo
trở dã man
Cùng tên thiếu
tướng chó săn canh chuà
Trí Quang trọc
lốc đỏ đầu
Công Sơn rên
rỉ bài ca vô loài...
Gịọt mưa tầm
tã ngoài trời
Mắt em đẫm lệ
than ôi! cuộc đời...
Ru em giấc
ngủ u hoài
Nghìn năm
tăm tối lạc loài đười ươi...
Muà đông
nhăn nhở em cười
Bước chân nằng
nặng giống nòi lầm than
Giàu sang
phú quý vô vàn
Đảng viên dã
thú nồng nàn mến yêu
Em còn tha
thiết sớm chiều
Gào lên tiếng
hát tiêu điều nặc nô
Ba Tàu đại
hán Mao Hồ
Việt Nam lầm
lạc gà mù Công Sơn.
15.2.2012 Lu
Hà
Bầy Cẩu
Hoang
cảm tác khi
giọng Khánh Ly: Hát Trên Những Xác Người
Mau mau rọ
mõm Khánh Ly
Hát mà không
hiểu mặt lỳ chai ra
Cười trên
đau khổ đồng bào
Thân tàn ma
dại bơ vơ cô hồn
Áo đen quạ mổ
buồn nôn
Ngợi ca xác
chết lại đùn ra hoa
Sụt sùi diễu
cợt gà mờ
Tâm hồn ghẻ
lở già Hồ mớm cho
Giết người
cao ngạo gào to
Con đường
cách mạng còn nhiều chông gai
Xác người
bón đất ngày mai
Sặc mùi Tố Hữu
cáo cầy thét vang
Thảm thương
dân tộc nhỡ nhàng
Bắc quân
điên dại lỡ làng tương lai
Vẫn chưa hết
nhục lai dai
Ả Ly cu Trịnh
trong bầy cẩu hoang
Chiến tranh
tâm lý tang thương
Trắng đen đảo
ngược thiên đường dựng xây
Mác Lê vùi dập
đoạ đầy
Xác người la
liệt luống cày cỏ lau
Đảng viên sư
sãi cạo đầu
A di đà Phật
một bồ dao găm
Ba miền Nam
Bắc tối tăm
Bo bo khoai
sắn tối nằm co ro
Công an mật
vụ côn đồ
Dồn dân cướp
đất hát hò làm chi
Trịnh Công Tặc
giống đười ươi
Từ hang Bắc
Pó lạc loài sinh ra...
Lại thêm mấy
ngã thày chuà
Mắm tôm thịt
chó bú rù cả đêm
Dập dìu gái
mú êm đềm
Trong chi bộ
đảng buá liềm phình to...
Khánh Ly cứ
suả gâu gâu
Cháu ngoan
quỷ đỏ gật gù ôm nhau...
26.1.2012 Lu
Hà
Mặt Ngạ Quỷ
cảm tác từ
băng video
Mặt này rõ
thật ác nhân
Trí Quang đồ
tể dã man lạc loài
kià thằng
Trí Dũng đười ươi
Cà sa lon tướng
thối hôi vô cùng
Mậu thân sáu
tám não nùng
Xác người la
liệt hãi hùng cố đô
Tội gì đám
trẻ con thơ
Ông già bà
lão cộng hoà miền Nam
Bồ đề ổ quỷ
dã tâm
Sát sinh cưả
Phật tím bầm ruột gan
Hiển linh bồ
tát hiếu nhân
Máu đòi trả
máu chó săn Mao Hồ
U mê tà giáo
tam vô
Mác Lê trí
trá tội đồ ngàn thu
Từ Đàm Từ Hiếu
nhuốm màu
Thường dân
thành Huế hố sâu chôn vùi
Ngàn năm ai
oán ngậm ngùi
Kià ngài Đôn
Hậu sụt sùi sử đen
Đem thân dê
chó bon chen
Tay sai cộng
sản chính quyền ác ôn
A di đà Phật
chui luồn
Bán chôn
nuôi miệng trạch lươn sặc mùi
Toà sen đạo
pháp dập vùi
Giang san
nghiêng ngả bởi bầy cẩu nô.
26.1.2012 Lu
Hà
Các bạn hãy
vinh danh nhạc sĩ Việt Khang yêu quý cuả dân tộc, chứ đừng hát hò vớ vẩn nữa với
Trịnh Công Sơn một tên Việt gian bán nước tội đồ cuả dân tộc và nhân loại văn
minh.
Tôi Đã Khóc
tặng Nhạc Sĩ
Việt Khang
Tôi đã khóc
khi nghe tiếng hát
Lời non sông
thảm thiết bi thương
Việt Nam ơi!
Giặc Tàu xâu xé
Hàng triệu
người dời bỏ cố hương
Đảng cộng sản
kià bầy thú dữ
Thời gian
trôi quá nưả đời rồi
Hãy vùng dậy
chống quân xâm lược
Chống kẻ thù
nhu nhược lạc loài
Tổ quốc giờ
đây đau thống thiết
Khóc linh hồn
lạc lõng bơ vơ
Cỏ mọc xác
xơ xương vạn cốt
Rừng Trường
Sơn vực thẳm âm vu
Xin hỏi tại
sao chúng đánh tôi
Chỉ vì tôi
muốn sống làm người
Nước tự do
không còn đại Hán
Đã bao đời lệ
đổ mưa rơi!
Hỡi anh người
nhạc sĩ yêu thương
Lời cuả anh
vang vọng bốn phương
Thế giới văn
minh đầy cảm phục
Bởi lòng người
trỗi dậy trào dâng !
12.1.2012 Lu
Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét