Con người ta sinh ra là một giống hiếu
sinh đa cảm. Mọi đứa trẻ khi lòng lòng mẹ cơ bản về tâm hồn ngây thơ giống
nhau, nếu không mang theo một chứng bệnh bẩm sinh gì? Sự di truyền nòi giống
huyết mạch là một điều đáng kể, nhưng tâm hồn trẻ thơ ví như tờ giấy trắng. Nếu
ta cố ý nhuộm đen hoặc vẽ lên đó một con ác điểu thì lớn lên nó thành màu đen
tăm tối, hoặc hung ác như loài ác điểu. Nếu ta tốn công gìn giữ nó, bảo vệ nó
trong trắng hồn nhiên, đừng để nó sớm đau thương tổn thất gì và vẽ dần lên nó
một con chim bồ câu thì lớn lên nó sẽ trở thành hoà bình và lương hảo. Tình yêu cũng
vậy, đưá trẻ sinh ra trong ôm ấp của vòng tay người mẹ, bẩm sinh đã mang sẵn một hạt giống di truyền và được thêm
người mẹ chăm sóc như cây xanh mau tươi tốt.
(taonhanmackhach.blogspot.com) Tôi Lu Hà, trong các sáng tác của tôi chỉ có một bút danh duy nhất bất di bất dịch là Lu Hà. Khi viết tay, đánh máy hoặc in ấn đều rõ ràng Lu truớc Hà sau. Thiết tưởng cũng chẳng cần biết tên họ thật của tôi trong giấy khai sinh làm gì? Chỉ vài bức ảnh của tôi đăng rải rác trên mạng Internet cũng đủ cho mọi người biết rõ Lu Hà là ai? Thơ văn của tôi phần lớn đều ghi rõ ràng ngày tháng năm sáng tác.
Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2019
Lục Bát Tâm Tư Chùm Số 335
Sầu Tương Tư
cảm xúc nhạc Y Vân: Buồn
Mấy ai đong được phiến buồn
Núi cao thác nước suối nguồn ra khơi
Dòng sông ân ái chơi vơi
Rót đầy ly rượu không người chạm môi
Lục Bát Tâm Tư Chùm Số 334
Anh Bỏ Em Rồi
cảm xúc nhạc Đỗ Kim Bảng: Xin Dìu Nhau Đến Tình Yêu
Lòng em trống trải cô đơn
Giọng ca buồn thảm cung đờn sầu tang
Bước chân hè phố lang thang
Về đâu cánh hạc dở dang đoạn trường
Lục Bát Tâm Tư Chùm Số 333
Miền Trung Quê Tôi
cảm xúc nghe Hiền Châu hát về miền trung
Sài Gòn thương nhớ miền trung
Anh nơi viễn xứ chập chùng ngàn khơi
Nôn nao giọng hát xa vời
Bướm ong dào dạt lả lơi ráng chiều
Lục Bát Tâm Tư Chùm Số 332
Chơi Đánh Đu
cảm hứng với Hiền Châu
Đánh đu đùi dế song song
Quần hồng gót ngọc sầu đong bóng chiều
Kiều Nhi yếm thắm mĩ miều
Bướm ong ve vãn cô liêu nụ hồng
Lục Bát Tâm Tư Chùm Số 331
Đất Mẹ Phù Sa
cảm xúc nhạc Vũ Đức Sao Biển: Tình Ca Phương Nam
Ai về thăm Cửu Long Giang
Quê hương tôi đó xóm làng phì nhiêu
Cò bay mỏi cánh sớm chiều
Thuận hoà mưa gió nhiễu điều giá gương
Thơ Về Tình Yêu
Thơ có nhiều thể loại, đề tài của thơ
được nhiều người viết nhất vẫn là tình yêu. Mừng thay cho ngôn ngữ Việt Nam :
Một câu ngoài chủ ngữ vị ngữ ra còn có rất nhiều bổ ngữ, trạng ngữ, tính từ
v.v..., rất phong phú hơn hẳn ngôn ngữ các dân tộc khác trên thế giới. Các câu
chữ lại được phân biệt bới các thanh bằng trắc và được ghi thành dấu hẳn hoi. Chính nhờ bởi
các thanh dấu này mà thơ của người việt nam du dương trầm bổng như một bản nhạc, dễ đi
vào tâm hồn con người. Chừng nào còn ngôn ngữ Việt nam, dân tộc ta vẫn chưa bị đồng hoá thì thơ ta vẫn phải có
vần điệu.
Suy Diễn Là Căn Bệnh Của Tư Duy
Kính thưa Bác Miên Thảo,
Cuộc sống của chúng ta vốn dĩ là vô
thường. Những cảm nhận của chúng ta với về thế giới xung quanh muôn hình muôn
vẻ, biến hoá vô cùng. Chân giả, thiện ác, sắc tựớng và vô sắc tướng lẫn lộn.
Chả có cái gì gọi là đúng, cái gì gọi là sai tồn tại vĩnh viễn cả. Cái đúng của
ngày hôm nay, thì lại là cái sai cuả ngày mai. Ngược lại cái sai của ngày hôm
qua thì lại là cái đúng cuả ngày hôm nay. Kể cả trong tư duy, suy diễn cuả một
con người cũng vậy. Trong cái sai cũng có cái đúng và ngược lại trong cái đúng
cũng có cái sai. Nếu là sai nhiều hơn đúng, thì cái quan trọng ta
phải thành thực chập nhận cái sai trong cách suy diễn. Suy diễn là căn
bệnh cuả tư duy. Suy diễn diễn về hiện trạng, tâm trạng của một người nào đó. Nếu
đúng sẽ làm cho người ta hài lòng. Nếu sai sẽ làm người đó khó chiụ, phật lòng
và phản ứng lại. Ngược lại một người nào đó vì từ ý thức chủ quan, sẽ suy diễn
đặt điều chụp mũ sai của mình, thậm chí cố tình vu cáo ta, thì bản thân ta cũng
sẽ tự ái và nhảy lên như con cào cào dùng lời lẽ hay văn bút phản công lại.
Say Mê Và Mù Quáng
Con người ta sinh ra có thứ bậc hẳn hoi.
Có người thanh cao quân tử, có kẻ hèn mọn tiểu nhân. Người ta bảo: cha mẹ sinh
con trời sinh tính. Cũng cùng một cha mẹ sinh ra mà anh em trong nhà mấy khi đã
giống tính nhau. Trong xã hội biển người mênh mông tìm được một người yêu, một
người bạn đời hợp với tính nết cuả mình hoặc thông minh nhạy cảm mà hiểu được
lòng mình thật khó vô cùng.
Hồng Nhan Bạc Mệnh
Người ta thường nói: Hồng nhan bạc mệnh. Anh hùng đa hoạn
nạn. Hồng nhan là chỉ những người phụ nữ sinh ra có tài sắc, nhưng cuộc đời thì
gian nan trầm luân lắm. Thường là xinh đẹp và có một biệt tài trong lĩnh vực
văn hoá và nghệ thuật. Họ thường là nạn nhân của những cuộc săn lùng tranh dành
của giới đàn ông đam mê háo sắc. Nhưng các cô nàng phần lớn trời cũng phú cho
một sự nhạy cảm thông minh thiên bẩm để tự bảo vệ mình. Chung cuộc cũng có hậu
về cuối đời. Những trường hợp cay đắng bất hạnh phải sớm thiệt mạng như nàng
Chiêu Quân hay Tây Thi cũng là sự bất đắc dĩ mà thôi. Hay là do trời không có
mắt? Hay là do tiền kiếp mang nhiều nhhiệp chướng mà kiếp này phải trả nghiệp,
như cách giải thích của cụ Nguyễn Du theo thuyết tài mệnh tương đố.
Nữ Văn Sĩ Dương Thu Hương Và Các Fan Hới Mưng
Có người bảo rằng tôi
là người chống cộng cực đoan, vì viết bài có ý đùa cợt với bà Dương Thu Hương,
trong khi đó lại đề cao những nam nữ văn
sĩ khác như Phạm Thị Oanh Yến, Võ Thị Hảo, Trần Mạnh Hảo, Hà sĩ Phu v.v... có ý
hạ bệ bà Dương Thu Hương là một sai lầm và họ chỉ trích tôi cực liệt.
Dương Thu Hương Có Phải Là Cò Mồi?
Tôi
có đọc trên mạng, thấy có một nữ văn sĩ ly khai chống cộng. Chị ta viết hàng
loạt chuyện, trong đó có cuốn: “ Đỉnh cao chói lọi“. Thật ra tất cả các sách
chị ta viết ra tôi chưa đọc cuốn nào cả. Nhưng trên mạng cũng có người giới
thiệu sơ lược về cuốn: „Đỉnh Cao Chói Lọi“. Nghe giọng văn, đúng là giọng
cò mồi giả danh chống cộng rồi. Chị ta cứ làm như ở hải ngoại người ta ngu hết
cả, người ta không hiểu cái giọng cò mồi này đúng là do bộ công an việt cộng
bày đặt cho? Hay tâm trang của người bị thất sủng bỏ rơi không còn cho ngồi dự
bàn tiệc, hết miếng đỉnh chung nên tức quá đá thúng đụng nia, theo kiểu du thủ
du thực đá cá lăn dưa dưới chân cầu ông Lãnh. Thơ văn thường có chính đạo,
vương đạo ngược lại là tà đạo, bá đạo nguy biện. Theo tôi chị Hương là kẻ đứng
giữa ngã ba đường với lối lập luận thiếu lo gic, bạ đâu nói đó miễn sao cho
sướng mồm hả cơn tức tối theo kiểu đàn bà Bắc Kỳ mà thôi. Tại sao chị căm ghét
công sản như vậy mà chị lại tôn vinh kẻ đã khai sinh sáng lập ra nó? Hồ Chí
Minh là: Đỉnh Cao Chói Lọi? Chói lọi cái con khỉ mốc. Mặc dù cuốn sách
này trong nước cấm lưu hành. Nhưng ở hải ngoại trình độ dân trí cao hơn rất
nhiều. Nên công an việt cộng mới cho bà Hương ra nước ngoài để in ấn thành
sách. Họ nghĩ chắc nó phù hợp với tinh thần chống cộng hỏa mù chăng?
Một Bản Luận Văn Tự bào Chữa Đã Đi Vào Lịch Sử
Tôi là
người sính văn chương, cũng muốn học theo văn sĩ Tào Tháo ngày xưa. Mặc dù La
Quán Trung là tác gỉa bộ tiểu thuyết lịch sử trường thiên rất ghét ông, thóa mạ
ông là gian hùng tào tặc. Nhưng tôi thấy La Quán Trung cũng làm lóe lên một sự
thật là Tào rất công tâm trọng người hiền tài văn bút hay. Ví dụ Trần Lâm là
người chuyên thảo văn viết hịch kể tôi Tào Tháo quá lời, nhưng cuối cùng gặp lại
Trần Lâm, Tào Tháo lại ngưỡng mộ kẻ bầy tôi như Trần lâm.
Cái May Của Nền Văn Hóa Việt Nam Có Thơ Lục Bát
Đành rằng người Việt chúng ta chịu ảnh hưởng nặng cách làm thơ
đường luật bên Tàu có khoảng gần nghìn năm nay, nhưng tiếng Tàu là tiếng đơn âm
chữ tượng hình, còn tiếng Việt của ta lại đa âm, chữ tượng thanh thật là phong
phú.
Cấu trúc thơ đường theo nhịp đổi thanh chú trọng nhiều vào các
chữ vị trí số 2, 4, 6, 7 và 8. Cụ thể là bằng trắc bằng bằng hay trắc bằng trắc.
Người Việt ta quá thông thái dựa trên nguyên tắc khô cứng niêm luật chặt chẽ của
đường thi mà biến hóa ra thành thơ lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt trường
thiên bỏ phép đối chữ đối câu. Thời tự lực văn đoàn các nhà thơ mới 7 chữ như Tản
Đà, Nguyễn Bính, Hàn Mạc Tử v. v… còn sáng tạo ra cả thể thơ 8 chữ theo nhịp bằng
trắc. Thể nào thì về nguyên tắc nghệ thuật cơ bản vẫn từ cái gốc thơ đường mà
ra. Từ cái gốc đường thi cằn cỗi khô khan, nếu không chăm bón tưới nước bỏ phân
thì không bao giờ cho chúng ta hoa thơm quả ngọt vậy. Trong khi Việt Nam đã đi
trên chiếc hài vạn dặm của các thể loại nghệ thuật thi ca, thì người Tàu vẫn lẹt
đẹt với cái giày cỏ đường thi, cổ phong, thể hành mốc xì, chưa nói họ đã giật lùi
theo kiểu thơ nông dân tự do Mao Trạch Đông, không có lề luật vần điệu nhạc tính
chi hết. Thể hành giống như thời kỳ đầu manh nha về thơ, theo tôi giống như thơ
tự do ngày nay, viết ra cốt lấy ý mà sơ sài về vần điệu nhạc tính. Thế nhưng ông
Nguyễn Bá Trác dùng lối thơ nói như thể hành viết ra bài Hồ Trường dịch ra từ Hán
sang Việt cũng rất thú vị, nhưng chỉ là cá biệt hiếm hoi mà thôi.
Văn Hoá Và Không văn Hóa - Chuyện Đuôi Co Tôm Cá Của Các Dư Luận Viên Ăn Lương
Người có văn hoá không nhất thiết phải học cao, nhiều bằng
cấp và lắm chữ nghiã. Người ít học cũng
không phải là không có văn hoá, sự biết tôn trọng người khác biết giữ gìn lời
ăn tiếng nói cũng chính là tự tôn trọng mình. Họ mới chính là người có văn
hoá.
Thơ Chân Thành Giàu Cảm Xúc Trí Tuệ Và Thơ Tối Nghĩa
Có một gã Cam bất nhã bảo rằng tôi là
con mèo hoang tự khoe cái đuôi của mình? Vì chính tôi là tác giả của rất nhiều
bài thơ và cũng viết rất nhiều về tâm sự văn chương. Có người bảo đó là bình
luận, nhưng mượn tiếng tâm sự để tự khen hay cho mình là con cáo ranh mãnh thì
tùy họ. Cái khổ là chính tôi cũng tự sáng tác ra thơ nên cảm thấy hơi bị há
miệng mắc quai và bị nghi oan. Vì tôi rất ít viết bình luận thơ văn của ai đó,
họa có chăng là của một hai cô nữ thi sĩ có duyện nợ văn thơ với tôi ? Thơ của
các bậc tiền nhân sáng giá thay cho viết bài bình luận là những bài thơ tôi tự
cảm tác hay chuyển thể ra mà thôi.
Tâm sự Đầu Năm Mới Bài 2
Kẻ Tiểu Nhân Vu Caó Xỉ Nhục Người Khác Suy Nghĩ Khác Với Mình
Những Bưã Tiệc Ăn Thịt Người
Tác Giả Nguyễn
Đình Chính
Nguyễn Đình Chính có kiểu làm thơ khác người. Thật ra nghệ thuật kiểu này tôi không thích lắm.
Nhưng tôi lại đồng cảm khi thấy nội dung cuả nó lại giống như những nhát buá
chát chuá ngang bướng, ngay thẳng, cuả kẻ cùng đường bí lối mà phản kháng viết ra như vậy. Giống như con giun xéo mãi
cũng quằn, tức nước thì vỡ bờ, tiếng gào thét cuả một linh hồn tê dại..
Anh giống như một kẻ bị dồn vào chân tường không lối thoát cuả quyền lực và lề
thói xã hội. Có người phản đối Anh, tôi không bênh vực và cũng không chê anh.
Tôi chỉ có những nhận xét khách quan giưã anh và những kẻ không ưa anh, và họ
không ưa luôn cả tôi nưã. Đầu năm tôi muốn tâm sự với các bạn về câu chuyện
này. Về nội dung cuả bài thơ xin các bạn đọc lại ở quán thơ. Tôi chỉ muốn nói
về phần bình luận:
Tâm Sự Đầu Năm Mới Bài 1 ( phần C )
Họ Đủ Mọi Lưá Tuổi Thi Nhau Chửi Tôi
Baby đăng ngày 01/15/10 - 8:20 AM
bác Lu ko thấy mình là Don Quixote sao?
Miệng lưỡi thiên hạ khen chê hay cả những lời miả mai,
báng bổ. Nếu ta lấy cái tâm an tịnh mà bình tĩnh suy xét, nhiều khi cũng nảy ra
từ cái tiêu cực thành những ý tưởng mới rất hay. Lu Hà rất vô tư như đi dạo
chơi qua một khu rừng đầy chông gai, chân chảy máu nhưng vẫn rửng rưng trong niềm
đam mê vô tận. Làm thơ là dịp được tận hưởng cái thú đau thương, đắng cay, chua
chát, ê chề , tình yêu và nhục nhã…Lời bàn cuả Baby hoá ra từ tiêu cực lại chuyẻn
sang tích cực mà tạo ra cảm hứng sáng tác. Làm thơ nhiều lúc như chơi cờ tướng
vậy.
Tâm Sự Đầu Năm Mới Bài 1 ( phần B )
Gia Long Một Nick Đểu, Hư Danh Đểu
Tôi không cảm thấy khó chiụ, mà lại cảm thấy thú vị sảng
khoái vào dịp đầu năm Canh Dần. Khi được xem một hoạt cảnh hề, được đọc những
dòng sôi gan nấu thịt lồng lộn điên cuồng của một bạn đọc nào đó, thật cũng ác
khẩu dữ tợn vô cùng như hổ đói. Thái độ rất giống Cam, hay những dư luận viên mới được ban
tuyên giáo tuyển chọn? Nhưng bạn đọc này
cứ xưng xưng tự nhận mình là Gia Long? Gia long là một vị Vua thuộc loại cửu
ngũ chí tôn, đáng kính cuả người Việt Nam. Nhưng mượn tên gọi của vua Gia Long
để ra vẻ bề trên cao hơn tôi, mặc sức sỉ mắng thóa mạ tôi vào đầu năm mới cho hả
dạ là một điều thất đức, bạn có biết không? Vô tình bạn đã phạm vào nền đạo đức
nhân cách truyền thống của người Việt Nam đấy.
Tâm Sự Đầu Năm Mới Bài 1 (phần A )
Tấn trò đời đầu Năm, họ vô cớ chửi tôi
Tâm sự của Lu Hà về nhân tình thế thái
Đầu năm mới một vài kẻ qúa khích la lối om xòm về những bài thơ và những bài tâm bút
của tôi. Họ bảo tôi vỗ ngực ta đây về văn thơ và coi thiên hạ chả ra gì. Coi thường
bạn đọc, họ vẫn luôn cái giọng điệu ông “Nông
Dân“ là to nhất. Để chơi trò quan điểm quần chúng, quan điểm giai cấp với tôi
đây? Hòng muốn thủ tiêu mọi cảm hứng, mọi sáng tạo văn chương nghệ thuật của
tôi.
Một Anh Chàng Quái Đản
Nick Vujicic một anh chàng sinh ra không có chân
tay, chỉ có hai cái tỏi gà với hai ngón nhỏ. Nhờ nghị lực phi thường của bản
thân và tình thương của những người dân Úc quyên góp cho anh ăn học thành tài.
Anh có thể bơi lội, đá banh, trượt băng viết lách đánh máy chữ một cách tài
tình. Anh có bằng đại học và tài thuyết khách chẳng kém gì Trương Nghi – Tô Tần
ngày xưa. Anh làm cho cả thế giới yêu mến một cách cuồng dại.
Hoài Tường Phong Và Mạng Lưới Thông Tin
TRĂNG NGHẸN
Mẹ sinh tôi vào một đêm rằm mưa gió ngày xưa,
Lúc chào đời đã lỡ hẹn cùng vầng trăng viên mãn.
Vùng tản cư hồi nầy ruộng hoang nhà trống,
Rước được bà mụ vườn, ngoại cực trần thân.
Đôi Dòng Tâm Sự Với Anh Hồ Chí Bửu
Sáng nay tôi có đọc một bài thơ cuả Anh Hồ Chí Bửu trên
Quán Thơ. Tôi lần theo dòng suy tưởng của anh và cảm nhận cái điều mà anh muốn
nói: thơ phú chỉ là cái bóng của cuộc đời bi thương. Thơ là người không quen biết,
nó không có thực và nó cũng là một hiện hữu có thực tồn tại trong không gian và
thời gian ? Cái đó còn phụ thuộc vào cảm nhận của mỗi người, thơ cũng tan biến
đi khi khổ chủ của nó không còn nữa ở trên thế gian này, hay là có thể nó sẽ
còn hiện hữu sống mãi trong lòng người dương thế, hay là nó có thể nó sẽ tan nát rã rời, không ai thèm để
ý đến? Có thể người đương thời sẽ coi rẻ nhưng thế hệ sau con cháu lại đua nhau
tìm đọc? Hay người đương thời trọng vọng, nhưng thế hệ sau con cháu lại xem thường
? Một bài thơ làm ra gọi là dở với nhóm
người này nhưng nó lại rất hay cho nhóm người khác?
Đôi Dòng Suy Nghĩ Về Bài Viết Của Lê Hùng
Lê Hùng viết rất hay,
cảm nghĩ về ngày kỷ niệm 30.4.1975 của các CĐVNTD tại vương quốc Bỉ.
Vẫn cái gọi là chiến
thắng 30 tháng 4 năm 1975 mà người cộng sản vẫn coi là một sự kiện long trời lở
đất, giải phóng miền Nam khỏi ách xâm lược của Mỹ và bè lũ tay sai bán nước.
Cho đến nay ngưòi cộng sản vẫn ngoan cố không chiụ thừa nhận bản chất sự thật
phũ phàng: đây không phải là chiến thắng của nhân dân Việt Nam, chống Mỹ
và chống chính quyền miền Nam cộng hòa.
Sự thật là chiến thắng theo quan niệm của bè lũ thiểu số lãnh đạo cam tâm làm
tay sai cho quan thày đế quốc Nga Xô anh
cả đỏ và bành trướng đại Hán quan thày đen.
Đinh Thạch Bích Nói Về Hiện Tượng Đỗ Xuân Thọ
Tôi là người sinh ra ngẩng đầu lên thì chỉ thấy có mặt trời,
mặt trăng và các vì tinh tú. Cúi đầu xuống thì chỉ thấy đất đai, rừng biển, con
người, côn trùng và muôn loài cầm thú v.v...Nhưng quỷ đỏ thì chỉ thấy trong
sách vở, báo chí và theo những lời đồn đại mà thôi. Nay nghe những băng ghi âm
của ông LS Đinh Thạch Bích tôi mới thấu hiểu ra . À ra thế sao mà nó tinh khôn, nham hiểm, hung dữ
vô cùng.....
Lục Bát Tâm Tư Chùm Số 330
Nỗi Nhớ Sầu Miên...
cảm xúc thơ Hiền Châu: Nhớ Người...Người Chẳng Nhớ Ta...
Xa nhau đã mấy tháng trời
Mang theo nỗi nhớ trọn lời nước non
Sầu dâng đỉnh núi chon von
Vầng trăng sẻ nửa héo hon tấc lòng
Lục Bát Tâm Tư Chùm Số 329
Gặp Người Trong Mộng
cảm hứng với clip của Nguyễn Cẩm Thu
Ngày xưa hoa mới đôi mươi
Chiều nay đầy đặn lả lơi cung đờn
Bâng khuâng cò lả đòi cơn
Mặn mà hương nhụy chập chờn bướm ong
Lục Bát Tâm Tư Chùm Số 328
Anh Sẽ Trở Về
cảm xúc bản nhạc của Võ Tá Hân
Mai này anh sẽ trở về
Giữa dòng suối tắm tràn trề nắng mưa
Hẹn em bên những gốc dừa
Bướm hoa dan díu hàng dưa luống cà
Lục Bát Tâm Tư Chùm Số 327
Sáng Soi Nỗi Lòng
cảm xúc nhạc Phạm Đình Chương
Chập chờn phố vắng đêm thâu
Cột đèn thấp thoáng ngõ sâu bạc mầu
Dòm song thổn thức mái đầu
Xót xa gốc phượng chân cầu lẻ loi
Lục Bát Tâm Tư Chùm Số 326
Cảnh Ngộ Đời Tôi
cảm xúc nhạc Vinh Sử
Đêm qua tôi lại gặp nàng
Nụ cười ân ái thiếp chàng hân hoan
Môi kề má ấp chứa chan
Bình minh thức dậy lệ tràn bờ mi
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)