Cha mẹ sinh con, ai cũng mong ước con mình sau này sẽ trở thành thiên
tài hay là một người tử tế có ích cho gia đình và xã hội. Nếu con mình là một
thiên tài thì thật là một phúc đức lớn cho gia đình, tổ tiên, xã hội và nước
nhà. Đó cũng là nhờ cái duyên lành,
nghiệp lành tu từ nhiều tiền kiếp của
thân chủ để lại.
Tôi phân vân khi có người bảo rằng tôi
là một thiên tài, viết công khai lên mạng dưới những bài thơ của tôi. Có người
nói thực lòng cũng có người với ý mỉa mai nhạo báng. Dù cho là có ý nhạo báng
miả mai thì sao? Vì sao chăng nữa, từ lý do nào?Không có lửa bỗng dưng có khói?
Không lẽ bỗng dưng người ta lại căm ghét mình, thù hận mình, cay đắng mỉa mai
mình như vậy mà dùng hai chữ „ Thiên
Tài“ sau đó viết ra những lời tục tĩu bỉ ổi khốn nạn ra để nhạo báng mình? Liệu
mình là thiên tài thật mà người ta ghen tỵ kèn cựa hay là thiên tài rỏm?
Chúng ta hãy hỏi nhau thiên tài là gì?
Thiên là trời, tài là tài năng. Một người nào đó có một khả năng đặc biệt nào đó mà
người khác không thể nào có được, hay bắt chước được thì ta bảo người đó được
trời phú cho từ bẩm sinh nên là thiên tài. Nghĩa là sinh ra là như vậy rồi theo lẽ tự nhiên của tạo hoá. Có
người sinh ra để sau này lớn lên là có tài viết văn làm thơ, giỏi toán số hoặc đánh võ hoặc một nghề gì đấy v. v…
Còn có loại tài vặt tài đểu như: có
người có sở trường gỉa mạo ăn mày rất khéo, hết cả ngày chống nạng năn nỉ tối
về lại có gái đẹp ôm lưng . Ăn mặc rất bảnh bao và sả láng hào phóng vô cùng,
hay cái tài đóng kịch vờ vịt để lừa lọc như Lê Nin, Hitler, Mao Trạch Đông.Phải
chăng đó cũng là thiên phú bẩm mà trời đã ban cho họ?
Ở Việt Nam có ông Hồ Chí Minh có tài vờ vĩnh đóng kịch về cái gọi là: trí công
vô tư, cần kiệm liêm chính, khắc khổ giản dị và thờ cả cái dép cao su như là một bảo vật. Cái dép được
trân trọng nâng niu trong tủ kính qúy hơn vàng để chứng minh cho đạo đức thanh cao của mình như
ông Hồ Chí Minh chẳng hạn. Tài lừa dối, nói phét như thần mà người ta vẫn tin
là thật. Đó có phải cũng là một thiên phú bẩm sinh? Xã hội Việt Nam chúng ta
quả có nhiều thiên tài thật: Đĩ điếm, tham ô, mắc ngoặc, lạm dụng công qũy, cắt
xén chữ nghĩa, đổi trắng thay đen, chụp mũ ,vu cáo v.v… Toàn những thiên tài mà
trời đã phú cho đủ hạng người v. v…
Còn tôi chẳng có tài cán gì đâu.Tự rưng có kẻ chụp lên
đầu tôi và viết những câu hằn học: Mày
là một thiên tài về thơ. Thơ mày như cỏ rác, thối như cứt. Họ nói toặc ra như
vậy đấy. Thành ra: thiên tài = cỏ rác = thối như cứt. Sự bần tiện về ngôn ngữ
khinh miệt thiên tài, văn thơ , trí thức thì đúng là chỉ có con cháu của bác Mao, bác Hồ thôi. Như Mao đã nói: Trí thức không bằng cục
phân.
Họ chỉ trích người làm thơ viết văn cho
họ đọc. Họ bảo họ cũng biết hết tất cả nhưng là họ khiêm tốn không thèm nói ra viết
ra chứ đâu kiêu ngạo như Lu Hà lúc nào cũng lên mặt trịch thượng dạy đời chả
coi họ ra gì. Trái lại họ lại rất trọng vọng
đề cao các bậc thiên tài bất hảo khác về tài trơ tráo vô liêm sỉ, đáng
khinh bỉ, đáng căm ghét, bán nước hại dân, giết người, chửi cha đánh mẹ, mua
dâm trẻ em v.v… Những thiên tài này thì lại được trọng vọng xun xoe nịnh bợ.
Tôi chỉ là một người yêu thơ và thích
làm thơ, có là cái quái gì ghê gướm lắm đâu? Tôi tốn nhiều thời gian viết bao
nhiêu tâm sự cũng chỉ muốn được gửi gắm những suy tư của tôi cho các bạn là những
người tử tế có trái tim cuả ngưòi quân tử.Tôi đã già rồi, ở lưá tuổi ngũ thập
tri thiên mệnh. Âu cũng là cái tuổi bóng ngả về chiều. Thôi thì còn sống này
nào thì cố viết lách ngày đó cho vui với đời. Vui một tí thôi mà, chứ tài cán
gì đâu. Nhiều bạn chắc cũng là thiên tài lỗi lạc, nhưng vì quá khiêm tốn mà
không chiụ viết mà thôi. Tôi phải học một số bạn nhiều về đức khiêm tốn.
Nhưng bạn nào đã có đức khiêm tốn thì mong rằng đừng xuất cái
tài chửi bậy, nói tục đánh rắm rong ra nhé . Cái danh hão để làm thiên tài, đề
cao cái tôi, khảng định cái bản ngã của
mình thì cũng chỉ là bọt bèo dâu biển, chứ có là cái quái gì đâu mà phải kèn
cưạ tranh chấp phỉ nhổ nhau các bạn nhỉ ?
Dù chỉ mua vui cho người đời một vài trống canh thì cũng là hạnh phúc chứ sao? Hay một vài phút cũng là quý lắm rồi. Tôi không tức tối đâu, khi có người bảo tôi một cách ví von rất Chí Phèo là tôi phải đeo kính dâm nhìn đời, đeo kính dâm vào lúc nửa đêm, gà gáy cũng vậy? Tôi càng cảm thấy thích thú và khoái chí, khi có người muốn gán cho tôi như là một thằng hề vì họ quá ghét tôi. Họ đọc thơ tôi mà tức sùi bọt mép ra. Họ mong tôi, cầu cho tôi là con rối để làm trò cười cho thiên hạ về cái gọi là diễn đàn văn thơ? Nếu được làm một thằng hề, một con rối đáng yêu trong lòng độc gỉa và bạn bè năm châu bốn biển cũng là điều hạnh phúc chứ sao? Nhưng tiếc rằng thiên hạ khối người lại đang lo cho tôi, bị bọn tiểu nhân hãm hại, hoặc sợ tôi rối trí phiền não, không đủ bản lĩnh để nghe những lời thoá mạ và từ bỏ vai trò làm hề, làm xiếc trên văn đàn nữa đây? Chắc chắn tôi cũng không muốn làm phụ lòng các bạn thân hữu. Tôi chẳng thèm để ý bận tâm gì đâu, khen chê đối với tôi đều là vô nghĩa.
Dù chỉ mua vui cho người đời một vài trống canh thì cũng là hạnh phúc chứ sao? Hay một vài phút cũng là quý lắm rồi. Tôi không tức tối đâu, khi có người bảo tôi một cách ví von rất Chí Phèo là tôi phải đeo kính dâm nhìn đời, đeo kính dâm vào lúc nửa đêm, gà gáy cũng vậy? Tôi càng cảm thấy thích thú và khoái chí, khi có người muốn gán cho tôi như là một thằng hề vì họ quá ghét tôi. Họ đọc thơ tôi mà tức sùi bọt mép ra. Họ mong tôi, cầu cho tôi là con rối để làm trò cười cho thiên hạ về cái gọi là diễn đàn văn thơ? Nếu được làm một thằng hề, một con rối đáng yêu trong lòng độc gỉa và bạn bè năm châu bốn biển cũng là điều hạnh phúc chứ sao? Nhưng tiếc rằng thiên hạ khối người lại đang lo cho tôi, bị bọn tiểu nhân hãm hại, hoặc sợ tôi rối trí phiền não, không đủ bản lĩnh để nghe những lời thoá mạ và từ bỏ vai trò làm hề, làm xiếc trên văn đàn nữa đây? Chắc chắn tôi cũng không muốn làm phụ lòng các bạn thân hữu. Tôi chẳng thèm để ý bận tâm gì đâu, khen chê đối với tôi đều là vô nghĩa.
Giống như Đức Phật dạy chúng sinh: Khi
có kẻ vô cớ nhổ vào mặt mình thì ta đừng thọ nhận cứ thản nhiên mà đi. Nếu mình
không chiụ thọ nhận, tức thì nước bọt lại rơi trúng mặt kẻ đã cố ý nhổ ra.
Không thọ nhận nước bọt của kẻ khác tức là các căn thức đều thanh tịnh, không
vướng vào tạp niệm, làm cho ta phiền não rối trí lên. Mục đích của kẻ xấu, của
bọn tiểu nhân muốn ta phải bận tâm, nhưng ta không bận tâm thèm để ý mà ta cứ
vô tư thì làm quái gì được ta? Muốn hại tâm linh, tâm hồn ta thì cũng chỉ là công cốc mà thôi. Đời là như thế đấy,
những cái gán cho người khác, không muốn cho mình thì cuối cùng mình phải thọ
nhận. Vì lương tâm mình tự rằn vặt. Hãy vắt tay lên trán tự hỏi vì sao? Những
cái mình không thích sao lại ném nó sang nhà hàng xóm? Phế thải cuả mình sả ra,
sao mình không giữ mà ngửi mà lại ném sang cho người ta? Cái quy luật của tâm
linh nó có tác dụng ngấm ngầm phản đòn lại như thế đó đấy, mới khổ kia chứ? Cái
quan trọng là ta phải xoá bỏ tham sân si, xóa bỏ ghen tỵ đố kỵ thì mình vô tư
sảng khoái mớu khoẻ mạnh được để mà thi hứng sáng tạo.
Ta không chiu thọ nhận đồ phế thải của
ông hàng xóm ném cho ta, không thèm để đến. Tức là điều hạnh phúc lớn hơn cả
cái gọi là thiên tài, dù cho có kẻ cố tình ném ra trước mặt ta. Ta hãy nghe Phật mà bình thản đeo khẩu trang quét
đi, nhưng tâm trí ta không để ý đến nó, tất cả chỉ là hư không trống rỗng.
Kẻ tiểu nhân hằn học ném phế thải sang, tuy bàn tay có thể sạch sẽ nhưng tâm trí họ
phải tự thọ nhận. Vì họ phải luôn nghĩ đến nó: “ Đồ phế thải“ Bởi sự hận thù, hằn học mà họ đã
được nuôi dạy từ nhỏ theo kiểu trăm năm trồng người của ông Hồ Chí Minh. Thực
chất là ý tưởng ăn cắp của Quản Trọng.
"Nhứt niên chi kế mạc như thụ cốc
"Nhứt niên chi kế mạc như thụ cốc
Thập niên chi kế mạc như thụ mộc
Chung thân chi kế mạc như thụ nhơn
Nhứt thu nhứt hoạch giả, cốc dã
Nhứt thu thập hoạch giả, mộc dã
Nhứt thu bách hoạch giả, nhơn dã"
Tạm dịch:
"Kế một năm, chi bằng trồng lúa
Kế 10 năm, chi bằng trồng cây
Kế trọn đời, chi bằng trồng nguời.
Trồng một, gặt một, ấy là lúa
Trồng một, gặt mười, ấy là cây
Trồng một, gặt trăm, ấy là người"
Sự dửng dưng lãnh cảm với tạp niệm trần căn là một chiến
thắng cuả tâm thức. Làm được như vậy khó lắm các bạn ạ. Chỉ có những ngưòi với
huệ căn lớn may ra mới làm được thôi.
Bọn tiểu nhân vô lại khó mà vượt qua khỏi cưả ải này.Tâm làm chủ của thần linh, tâm
không dính tạp niệm của danh vọng, tiếng tăm, điạ vị, tiền bạc, thù hận.Thì ta
vẫn cứ vô tư mà sảng khoái. Tôi thích chí lắm, làm thiên tài hay không thiên
tài cũng chả có ý nghĩa gì?
Tiếng để xú uế ô nhục vạn đại ngàn thu
hay thiên tài vài thập kỷ như ông Hữu, ông Chinh, ông Viên, ông Diệu? Vì làm
thơ viết văn nó là cái nợ của tiền kiếp
rồi. Không làm được tức là lòng ta không thanh tịnh, còn tham mùi phú quý danh
vọng tạp niệm, hay tâm linh bấn loạn vì phiền não thì làm sao mà sáng tác được
kia chứ. Thơ sẽ bị tắc tị vì cái tham vọng làm ta u mê lú lấp đi.
Hừm chán cho cái gọi là thiên tài, mà
biết bao bọn tiểu nhân, hạ lưu vẫn thường mơ ước. Theo tôi: Ai cũng có thể trở
thành thiên tài, nếu xoá bỏ tham sân si thù oán tạp niệm. Đấu tranh cho sự thật
lẽ phải công bằng thì hy vọng bạn cũng trở thành thiên tài thực sự. Không phải
là thiên tài rởm đâu nhé. Bạn nào không thực lòng mà cứ gán cho tôi cái gọi là
thiên tài và bạn cũng là một thiên tài rồi, vì chỉ có bạn cứ thích mỉa mai công
khích chê bai phỉ báng tôi. Bạn tài thật, nếu bạn có tài thì bạn có cách nào
làm cho tôi chán ngán xấu hổ, tự ti, mặc cảm trong đầu đầy tạp niệm rối trí lên
không? Và đừng làm thơ viết văn nưã, tức là bạn đã chiến thắng, bạn là anh hùng
rồi. Nếu có bạn nào kiên nhẫn đọc hết cả bài này rồi mỉm cười thì cũng là một
phần thưởng cho tôi. Nếu có bạn nào vì căm ghét vô cớ, cũng kiên nhẫn đọc hết
rồi chửi, tìm câu chẻ chữ cũng chưa muộn. Nói có sách mách có chứng. Bạn tài
thật. Tâm sự đủ rồi, tay tôi đã mỏi rồi. Và chờ xem tôi sẽ nhận cái gì đây? Sự
im lặng cảm kích hay những lời thoá mạ để
trả ơn tôi?
Học Đòi Thân Lươn
tặng người nặc danh thư sinh vn
Thương hại kẻ u mê tăm tối
Đời sinh ra chó má vô luân
Hư thân mất nết tồi tàn
Nặc danh tên ảo chửi càn nói quanh
Hẳn con cháu lưu manh gà giống
Học cha ông quen giọng mọt đời
Cúc te cục tác hơn người
Bần nông khố rách một thời hiển danh
Trí tuệ kém mơ thành bá nghiệp
Ghế cao ngồi tấp nập cháu con
Đua chen các cửa bán buôn
Vưà la vừa chụp chui luồn đó đây
Cũng vênh váo ta đây chí sĩ
Cóc tiá hôi cũng nhảy luận bàn
Lăn qua lăn lại mấy màn
Thân lươn bao quản lấm bùn hôi tanh
Chửi thi sĩ tranh giành ảnh hưởng
Ra cái điều tư tưởng thanh cao
Giả vờ chữ nghĩa ba hoa
Lăng loàn quen thói mù loà phô trương
Thích kèn cưạ cha ông phóng đãng
Dạy con thơ nghiệp chướng sân si
Căm thù nhục thể ma chơi
Đầu trâu mặt ngưạ trọn đời lưu danh
Vểnh tai chuột lanh chanh lái xái
Viết vài câu chó đái nhặng bâu
Vo ve nhắng nhít dở trò
Thư sinh mượn tiếng búa dìu thị phi
Đã ngu thế còn đòi thi phú
Vác tai trâu giả bộ đàn thơ
Già mồm chó sủa gâu gâu
Không gia mờ ảo đưá nào biết ông?...
12.3.2010 Lu Hà
Cóc
Nhái Háo Danh
Nực
cười cóc nhái háo danh
Cha
ky chú kiết u minh tồi tàn
M ỉa mai thi sĩ trần gian
Hồn
thơ như lớp sóng thần tràn qua
Cuốn
bao rác rưởi ma tà
Chôn
loài quỷ đỏ ta bà trầm luân
Trải
bao thập kỷ lăng loàn
Công
an đảng trị bạo tàn bất lương
Mao
Hồ mạo hóa chủ trương
Trở
về núi đỏ rừng hoang buổi đầu
Âm
u gió thét mưa sầu
Chim
kêu vượn hú sóng trào biển khơi
Ngàn
năm văn hiến mất rồi
Ngán
sao cho lũ đười ươi học đòi
Mười
năm còm cõi trồng cây
Trăm
năm sự nghiệp trồng người u mê
Dấu
tay ném đá ê chề
Tiểu
nhân vô sỉ tràn trề nước non
Đỉnh
cao chó má lăng loàn
Cầu
mong trí tuệ lớn khôn hơn người
Bần
nông bao lớp đổi đời
Bon
chen tư bản gà nòi đỏ trôn
Oán
hờn sùi sụt nguồn cơn
Âm
cung Tố Hữu cô hồn no nê
Lan
Viên Xuân Diệu dầm dề
Thảm
thơ dân tộc đề huề láng lai ? ? ?
27.1.2010 Lu Hà
Mộng
Làm Thi Sĩ
Hắn
vẫn đó một tâm hồn quằn quại
Trong
mê ly say loạn mộng cuồng mơ
Con
cóc đen ngụp lặn giữa bao muà
Lớp
sóng đỏ thuỷ triều dâng cộng sản
Vẫn
Thi Khách một linh hồn hằn học
Đời
sinh ra chỉ để biết hận thù
Cơn
thác loạn vươn lên đầu thế kỷ
Gi ữa bày đàn trí tuệ mọc ngàn thu
Quen
riả rói tranh giành loài điả đói
Chút
hư danh hơi hám của tinh thần
Thân
nhày nhụa tắm mình trong máu đỏ
Nhạc
côn trùng rên rỉ điệu sầu than
Căm
kẻ sĩ nát mình trong khát vọng
Trán
thấp bè hắn đang nghĩ gì đây ?
Quyền
bình đẳng đấu tranh vì giai cấp
Mộng
cuồng thơ lai láng chảy vô loài
Muốn
nở mặt hãy đến đây bái tạ
Lu
Hà ta sẽ chỉ dạy vài đường
Tiên
học lễ xóa dần tan nghiệp chướng
Để
vinh quy hầu hạ chốn thiên đàng
Đảng
ca tụng muôn dân mừng hỉ hả
Một
nhà thơ như Thi Khách sinh ra
Đôi
mắt sếch khát khao miền biển cả
Một
trời thơ lồng lộng gió mưa hoà
Con
cóc cụ tô son bồi sông núi
Thảm
thơ xanh cuồn cuộn lớp huy hoàng
Quốc
tử giám nêu danh hàng văn sĩ
Ánh
hào quang văn bá bậc kiêu hùng.
7.1.2009
Lu Hà
Miệng Lưỡi Cú Diều
Trót đã sinh ra ở
cõi đời
Mang dòng máu đỏ
trái tim ngay
Khổ đau tủi nhục
từng bươn trải
Uất hận trào dâng
sóng dập vùi
Bỏ nước ra đi
chẳng thẹn lòng
Quê hương yêu dấu trọn tình thương
Bỗng dưng cay đắng
trồi gan mật
Thành kẻ vô loài
hận núi sông
Chúng rủa ta rằng
quân bất lương
Bỏ cha bỏ mẹ bỏ
quê hương
Không cam nhẫn
nhục thân đày đoạ
Thân xác điêu tàn
tan khói sương
Thăm thẳm trời
xanh mây trắng bay
Nhìn về cố quốc lệ
từng rơi
U mê tăm tối nghèo
xơ xác
Mà vẫn kiêu căng
mộng vẳng đời
Đố kỵ hẹp hòi vẫn
nổi lên
So đo tính đếm lũ
ươn hèn
Người hơn kẻ kém
thèm danh vọng
Vú cả lấp mồm lũ
cháu con
Trí tuệ đỉnh cao
mối mọt đời
Phèng la trống mõ
vẫn reo cười
Nấp trong bóng tối
vì ơn Đảng
Ném đá dấu tay để
hại người
Mượn tiếng phê
bình dăm tứ thơ
Thanh tao đài các
lũ văn nô
Hư thân mất nết
nuôi thù hận
Đội đá bia đời lũ
đảng nhơ
Ai đó làm thơ kể
chuyện đời
Bao nhiêu chìm nổi
kiếp bèo trôi
Khổ thân tâm não
buồn nhân thế
Chúng miả mai rằng
vì cái tôi…
Cái tôi tội nghiệp
ở đâu ra
Nó
ở trong lòng hay đảng ma
Nó
nấp xa gần như bóng quỷ
Nó
chui vào miệng kẻ gian tà
Con
cháu ta đành thiệt mãi sao
Văn
minh thời đại gi ữa sương mù
Trăm
phương ngàn kế hòng ô nhục
Uốn
lưỡi cú diều văn với thơ
28.12.2009
Lu Hà
Tẩy
Chay Nặc Danh
Cha
Hồ mẹ đảng sinh Cam
Vào
đêm cách mạng tối tăm đất trời
Lớn
lên Cam chẳng giống người
Hai
chân dài vắn cong đuôi chạy dài
Một
chân đảng tính độc tài
Chân
kia giai cấp lạc loài đười ươi
Vác
roi chuyên chính theo đòi
Nga
Sô Trung Cộng từ thời Lê Nin
Ơ
hay đàn đúm đảng viên
Rỉ
tai mã tấu tuyên truyền sắt son
Buá
liềm nhuộm máu giang sơn
Chó
xồm Các Mác chui luồn đó đây
Mạo
danh bản chất cáo cầy
Làm
sao rửa hết nhục này ngàn thu?
Công
khai Minh - Đức – Chí-Hồ
Đồng
– Thanh - Duẩn - Thọ đều là ác dâm
Diễn
đàn nặc danh nhẫn tâm
Gâu
gâu sủa bậy gà hầm thịt quay
Ghi
công đồng chí bấy nay
Thăng
quan tiến chức tiền đầy hòm rương
Quít
Cam giòi bọ côn trùng
Sinh
sôi nảy nở thê lương giống nòi
Chính
danh văn sĩ khắp nơi
Tẩy
chay mật vụ lạc loài công an
Chú
Thích: CAM: Công an mạng
11.8.2011
Lu Hà
Tự
Xỉ Vả
gửi
lão trắng đầu râu: Hiền Văn
Có
ai lột mặt nạ này
Nó
khinh tiên tổ cáo cầy chạy rông
Bạc
đầu râu tóc trắng lông
Đười
ươi khoác lác cờ hồng tung bay
Hiền
Văn nhơ nhuốc mặt dày
Tôn
vinh lão tặc đoạ đầy dân Nam
Hồ
ly ngạ quỷ băm vằm
Buôn
dân bán nước nhẫn tâm diệt nòi
Loăng
quăng cóc nhái bọ giòi
Phản
hồi nhí nhố trò cười thế nhân
Mỉa
mai phỉ báng hiền nhân
Lai
rai cắn xé chó săn sủa càn
Di
truyền bản chất dối gian
Mác
Lê Mao ịt vô luân lạc loài
Tung
tăng lên mạng học đòi
Dằng
dai sử đảng thị phi cú diều
Văn
minh xã hội tiêu điều
Ngày
tàn cộng sản sớm chiều mà thôi
Thăng
Long mở hội con trời
Tần
Hoàng Hán Đế lả lơi má hồng
Công
hàm bán nước Văn Đồng
Hiền
Văn văn hiến kỳ nhông tắc kè
Ho
hen mũi dãi dầm dề
Dài
râu tóc trắng ê chề nhục sao
Tự
mình xỉ vả cộng nô
Theo
đường kách mệnh mịt mờ Chí Minh.
Chú
thích: Hiền Văn đã nhẫn tâm lên mạng
Internet
phỉ báng nhà biên khảo sử cuốn" Thiên
Niên Sử Thăng Long "
4.5.2012
Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét