Trích: Cố Nhân
Cố nhân quay lại đã
nghìn năm
Đô THÀNH ngày ẤY dưới
TRĂNG rằm
Hoa TRÔI giếng NGỌC
đâu CÒN nữa
Lư thành người cũ có
viếng thăm
Cung điện vàng son một
thủa nào
Thuyền rồng sóng vỗ mạn
lao xao
Ngàn thu bóng xế bao
ưu hoạn
Để lại kinh thành vạn
ánh sao
Hoàng quang Thuận
Đếm được 6 lỗi đường
qui. Thơ này chắn chắn không phải do vua Trần mớm cho trong lúc nhập thần.
Cố nhân quay lại đã
nghìn năm? Tối nghĩa vô cùng. Cố nhân là người xưa chứ còn ai? Đinh tiên Hoàng,
Lê Hoàn, Lý công Uẩn hay công chúa Phất Kim v. v... đều là cố nhân cả. Cố nhân
quay lại hay cố nhân trở lại ý nghĩa
khác nhau rồi. Đô thành ngày ấy dưới trăng rằm. Hoa Lư giếng ngọc còn đâu nữa ?
Tối nghĩa vô cùng cố nhân đã chết từ đời tám hoánh nào rồi còn đi ngược trở laị?
Ông Thuận nên nhớ thời gian chỉ có tính một chiều không có thời gian hai chiều.
Nếu như cái cố nhân đó được ướp lạnh bằng nước đá gần 1000 năm mà được sống trở
lại thì ký ức trở lại thì mới cố nhân quay lại đã nghìn năm mới đúng chứ?
Hoa trôi giếng ngọc
còn đâu nữa - Lư thành người cũ có viếng thăm. Người cũ là định nói đầu thai chứ
gì? Đã đầu thai là người mới còn dính dáng gì nữa với người cũ. Chứng tỏ ông
Thuận không hiểu giáo lý nhà Phật. Nhà Phật không công nhận có linh hồn. Người
ta sinh ra là do cái nghiệp để lại khi hội đủ nhân duyên thì được sinh ra. Cái
người cũ gần hàng nghìn năm đó đả đầu thai chuyển kiếp không biết cơ man nào là
thân mạng. Chưa biết chừng đã phải qua kiếp ngạ quỷ, súc sinh rồi? Cho nên cả
câu thơ không thoát ý lộn xộn không có cảm xúc tình cảm gì?
Cung điện vàng son một
thủa nào. Thuyền rồng sóng vỗ mạn lao xao. Chỉ có bấy nhiêu thôi thì thơ cái
con khỉ gì? Yếu tố con ngườu hoàn toàn vắng mặt? Rồi còn nữa: Ngàn thu bóng xế
bao ưu hoạn là cái khỉ gì? Tôi chẳng thấy thơ tí nào cản những câu gò ép miễn
cưỡng. Ưu hoạn là cái con khỉ gì để cho long người xúc cảm, một mớ từ ngữ chắp
nối vô tội vạ. Một câu kể lể vu vơ vớ vẩn chẳng ra ngô khoai gì. Thơ ông chỉ tả
đồ vật chết khô cứng. Ông sợ mang yếu tố con người vì chính ông cũng có thể cũng
là công an mật vụ nên có thói quen chụp mũ nâng tư tưởng? Để lại kinh thành vạn
ánh sao? Bố khỉ thơ thế cũng là thơ khỉ ơi là khỉ. Lại còn thuê dịch sang tiếng
Anh tiếng Pháp cái thứ rác này cho thế giới nó khinh, nó cào vào mặt cho. Xin lỗi
tôi nói vậy chắc tục lắm hả? Có cho thằng Hà này mất lịch sự thiếu văn hóa
không?
Tôi cũng có thơ sau:
Hoa Lư Hoài Cổ
Phất Kim đi hẳn còn
lưu lại
Một chút tình xưa giọt
lệ thưà
Giếng ngọc lấp đầy tìm
chẳng thấy
Vầng trăng lành lạnh cổ
thành xưa
Nghìn thu thăm thẳm
áng mây xanh
Chim chóc buồn thiu
hoa rũ cành
Ong bướm hết vui sầu
thiếu phụ
Kinh đô Đại Việt khói
sương thành
Thuyền ai chở gió về
Hoa Lư
Mưa nắng dãi dầu bạc
mái đầu
Giận hờn vợ trẻ con
đòi sưã
Côi cút lầm than bóng
mẹ già
Dấy binh đại sự Đinh
Tiên Hoàng
Con cháu muôn đời mãi
nhớ ơn
Tuổi trẻ chăn trâu
thành chiến tướng
Cờ lau tập trận chí
ngoan cường
Tổ quốc quê hương đẹp
vô vàn
Rồng thiêng linh khí
nước non ngàn
Từng trang lịch sử
thiên hoài cổ
Một giải sơn hà hỡi thế
nhận
thơ làm nhân đọc 2 khổ
thơ tư do cuả Hoàng quang Thuận: Cố Nhân
22.8.2012 Lu Hà
Trích: ĐỒNG QUÊ
Sông nước bao la cảnh
hữu tình
Nắng tràn thung rộng
sóng lung linh
Chim bơi cá nhảy trên
sông vắng
Đâu biết ngày xưa cảnh
chiến chinh
Đàn dê gặm cỏ bên chân
núi
Mục ĐỒNG thổi SÁO dắt
TRÂU về
Lam CHIỀU vương KHÓI
trên GIÀN mướp
Ráng hồng nhuộm thắm
cánh đồng quê
Hoàng quang Thuận
Đếm được 6 lỗi phạm qui.
Thơ này không thể vu khống cho vua Trần mớm cho được đâu.
Chim bơi cá nhảy trên sông vắng. Đâu biết ngày xưa cảnh chìiến binh? Ai? Người nào không biết cảnh chiến binh? Người hay cá. Thơ ông luôn vắng bóng yếu tố con người.
Chim bơi cá nhảy trên sông vắng. Đâu biết ngày xưa cảnh chìiến binh? Ai? Người nào không biết cảnh chiến binh? Người hay cá. Thơ ông luôn vắng bóng yếu tố con người.
Khổ sau cũng tương tự thảm
hoạ như khổ trước. Cũng là thứ thơ nhí
nhố như vậy mà dám kêu là thơ thiền thì bố thằng nào chịu nổi được? Thơ này
không thiền mà ngược lại ghét thiền, chống
thiền bấn loạn nhận tâm. Đọc lên thấy ú ớ mít đặc tắc tị vô cảm mệt mỏi dễ buồn
ngủ. Thơ này gán cho vua Trần thì quá đáng lắm rồi..
Tôi nhân tiện cũng có
thơ sau:
Kinh Thành Hoang Phế
Đinh- Lê triều đại ở Hoa Lư
Cổ động sương rơi cả bốn
muà
Xào xạc chim muông đàn
cá nhảy
Bồi hồi thao thức hạt
mưa sa
Mênh mông cồn cát gió
đồng quê
Sóng vỗ hồ sâu rộng tứ
bề
Cung vàng điện ngọc
thành hoang phế
Tiếng hát canh khuya
điệu não nề
Nghe sáo vi vu chiều vọng
cổ
Thiên binh vạn mã bóng
hồn xưa
Kià ai xõa tóc bên bờ
suối
Áo trắng lâng lâng dưới
gốc dưà
Đồng cỏ xanh tươi bầy
trẻ nhỏ
Nô đuà chạy nhảy với
đàn dê
Ong bướm xôn xao mùi cỏ
dại
Mây chiều bảng lảng nẻo
sơn khê
Thơ làm nhân đọc 2 khổ
thơ tự do cuả Hoàng Quang Thuận: Đồng Quê
22.8.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét