Vô tình đọc trên mạng
Facebook, tôi thấy có đăng về thơ Hoàng quang Thuận. Bình thường ra tôi rất ít
khi lên tiếng hay viết bài bình thơ cuả ai đó mà tôi không có cảm tình, cảm xúc
và ngưỡng mộ. Miễn rằng người đó không viết ra những câu thơ dớ dẩn tuyên truyền
phản văn minh tiến bộ lưà bịp dân tộc như nền mạo hóa Marxít Lêninít Maoít Cộng sảnít là được rồi. Nhưng lần này tôi buộc
phải phá thông lệ quy tắc sống cuả riêng tôi.
Tôi buộc phải có ý kiến
về thơ Hoàng quang Thuận vì đây là tiếng
gọi của lương tri, nhân phẩm và trái tim con người trước vấn nạn cuả nền thi ca
dân tộc xuống dốc sa đoạ đồi bại như hiện nay ở nước nhà.
Hoàng quang Thuận là
ai mà tôi phải mở đầu với những lời gay gắt như vậy? Không nói là miệt thị
khinh thường?
Nghe nói ông ta là
giáo sư, tiến sĩ, viện trưởng viện công nghệ thông tin ở Việt Nam. Số là nghe như truyền thuyết, sau một lần đi chùa về,
ông được đức vua Trần nhân Tông nhập mộng, đọc thơ vào tai ông và khi tỉnh dậy
Thuận múa bút viết liền mấy ngày đêm ra 143 bài thơ đường luật và ông ta vội in
ra hai tập gọi là "Thi Vân Yên Tử" và " Hoa Lư Thi Tập "
Tập sách độc bản Thi
Vân Yên Tử có kích thước 125cm x 80cm x 16cm, dày 300 trang, hai bìa bằng gỗ gụ,
tổng trọng lượng 120kg, được trưng bày tại Yên tử . Thi vân Yên Tử gồm 143 bài
thơ đã được NXB Giáo Dục ấn hành vào năm 1998.
Cuốn sách độc bản Hoa
Lư thi tập, được trình bày bằng chữ thư pháp trên chất liệu giấy gỉa da, có trọng
lượng 54kg, được trao tặng cho UBND TP Hà Nội nhân kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long
- Hà Nội năm 2010, từng xác lập kỷ lục Việt Nam.
Tiếp đến là các cơ
quan tuyên truyền nhà nước cộng sản báo đài ra rả hàng tháng, hàng năm trời ca
ngợi như một hiện tượng nhập đồng hiển thánh và hội nhà văn Việt Nam do ông Hữu
Thỉnh với cương vị làm chủ tịch đích thân tổ chức hội thảo. Không những thế họ
còn dịch ra cả tiếng Anh, tiếng Pháp và còn gửi ra nước ngoài đòi tranh giải
Nobel văn học? Đòi moi tiền của công quỹ hàng tỉ đồng để khuyếch trương quảng
bá thơ thần Hoàng Quang Thuận.
Vì vậy. Tôi buộc phải
đọc sơ lược vài bài thơ để định gía thơ ông. Theo nhãn quan của tôi: Đây không
phải là thơ đường, người làm thơ không hiểu một tí gì về niêm luật thơ đường.
Đây là loại thơ bắt chước theo lối mới giống như lối cách tân các nhà thơ tiền
chiến thường làm. Nhưng dù cho là thơ mới đi nưã chúng ta hãy đọc thơ các thi sĩ
Tản Đà, Hàn Mạc Tử, Nguyễn Bính, Hồ Dzech v. v… Các vị ấy vẫn tôn trọng luật
niêm của loại thơ tứ tuyệt hay đường luật. Tại sao gọi là thơ mới? Vì thơ đường
hay tứ tuyệt ngày xưa như vua Trần Nhân Tông, Thày Huyền Quang, thiền sư Giác
Mãn làm đều có đối câu đối chữ, còn thơ mới không cần đối.
Nhưng thơ Hoàng quang Thuận làm hoàn toàn tự do chả có niêm luật quái gì mà chỉ ép vần ở ba chữ cuối cùng trong một bài 4 câu tủn mủn.
Thơ viết ra là những câu ú ớ vô nghĩa, những chữ gán ghép tùy tiện để lấy vần, thơ không có hồn, không có tình, nên không đáng gọi là thơ . Đây là một hiện tượng Chí Phèo lên cơn đồng cốt nói năng nhảm nhí loạn xí ngầu.
Nhưng thơ Hoàng quang Thuận làm hoàn toàn tự do chả có niêm luật quái gì mà chỉ ép vần ở ba chữ cuối cùng trong một bài 4 câu tủn mủn.
Thơ viết ra là những câu ú ớ vô nghĩa, những chữ gán ghép tùy tiện để lấy vần, thơ không có hồn, không có tình, nên không đáng gọi là thơ . Đây là một hiện tượng Chí Phèo lên cơn đồng cốt nói năng nhảm nhí loạn xí ngầu.
Tôi vẫn thường nói làm
thơ phải có duyên thì thơ mới hay. Vậy duyên thơ là gì? Là cái phần ta không
nhìn thấy được, đọc thấy được mà chỉ có cảm thấy. Tất nhiên cảm giác, xúc giác,
tâm thức khác nhau thì đọc thơ hiểu thơ cũng khác nhau. Người vô học, trần trụi
mô phạm vật chất thì cảm thức tâm linh rất kém cỏi nghèo nàn, họ chỉ nên đọc những
thứ thơ ba gai sắt đá như thơ ông Trường Chinh và thơ con cóc cuả ông Hồ, ông Hữu
là hợp nhất.
Thơ giống như một cô
gái đẹp, cái đẹp thầm kín thì ít phô bày ra, nó ẩn dấu ở nụ cười, ánh mắt, dáng
đi, điệu bộ, giọng nói, vẻ mặt, màu da v. v...Thơ làm ra chữ ít ý nhiều bằng
các biện pháp tu từ, hình ảnh, ẩn dụ, siêu thực, siêu hình v. v...Một chữ viết
ra phải mang nhiều ý nghĩa. Cô gái đẹp không phải chỉ cưởi truồng ra khoe từng
chi tiết từng sợi lông trên mình mới gọi là đẹp. Giống như nhìn cô gái đó thấp
thoáng ẩn hiện xa xa thì đẹp nhưng dùng kính lúp để soi từng cái mụn trứng cá
cuả cô thì đâu còn đẹp nưã?
Thơ Hoàng quang Thuận
là như vậy, ta chỉ thấy chữ là chữ chồng chéo hổ lốn lẫn lộn thập cẩm như xương
gà cẳng vịt mà không thấy ý, thấy hình, thấy cảnh thấy tình.
Bây giờ, tôi hãy cùng
với các bạn từ từ khảo sát một bài đầu tiên nhé. Để xem ông thần thơ này viết
ra sao?
Trường Thành
Núi Đắm chạy sang núi
Thanh Lâu
Tường đông vững chắc
những trụ cầu
Bắc thành vững chãi
hình Lân phục
Cát lũy thành cao cạnh
hào sâu
Nghìn năm mưa nắng với
đất trời
Thành cổ Hoa Lư giữa
mây trôi
Vách núi dựng cao trời
đất nước
Cờ lau gió thổi mãi
không thôi
Đây không phải là thơ
đường, giống như hai bài tứ tuyệt ghép lại và đây cũng không phải tứ tuyệt. Chứng
tỏ tác giả cũng chẳng hiểu quái gì về nguyên tắc làm thơ tứ tuyệt, niêm luật
thì sai bét nhè.
Tứ tuyệt cũng là một
phần cuả thơ đường cắt ra, cứ bốn câu một bài. Thường thì người ta cắt ra bốn
câu đầu hay bốn câu sau hoặc bốn câu giưã cuả một bài thất ngôn bát cú. Tứ tuyệt
cũng phải có đối chữ, đối câu. Ví dụ: Bắc thành vững chãi hình lân phục không hề
đối lại với Cát luỹ thành cao cạnh hào sâu. Cụ thể chi tiết như: Nghìn năm
không đối với thành cổ, mưa nắng không đối với Hoa Lư, v. v... Một bài thơ
không gây cho ta cảm xúc gì, giống như một câu khẩu hiệu toàn đảng toàn dân quyết
tâm đi phu phen để xây dựng Trường Thành Cổ Loa. Một bài thơ vô nghĩa vô vị như
vậy dám cả gan gán cho vua Trần Nhân Tông là đố mất dạy bố láo, chứ thơ phú cái
con khỉ gì. Tôi buộc lòng phải dùng chữ mất dạy bố láo vì ông Thuận làm thơ như
vậy hay nhờ ai đó làm ra rồi đổ vạ cho Vua Trần làm có phải là lăng mạ xỉ nhục
tiền nhân, tiền bối không?
Ta hãy đọc lại một bài
thơ cuả vua Trần Nhân Tông để xem có giống thơ cuả Hoàng quang Thuận mà Ngài đã
trót nhập thần không?
Cư trần lạc đạo phú
Cư trần lạc đạo thả
tùy duyên
Cơ tắc xa hề khốn tắc
miên
Gia trung hữu bảo hưu
tầm mịch
Đối cảnh vô tâm mạc vấn
thiền.
Đây là một bài thơ tứ
tuyệt rất oách niêm luật đâu vào đấy cả, theo luật bằng câu 1 niêm với câu 3 và
câi 2 niêm với 4: gia trung- đối bảo; hữu bảo- vô tâm; hưu tầm mịch- mạc vấn
thiên. đều đối nhau chan chát.
Ý Ngài muốn nói: Sống
giữa phàm trần, hãy tùy duyên mà vui với đạo, đói thì ăn, mệt thì ngủ. Trong
nhà sẵn của báu, đừng tìm đâu khác. Đối diện với cảnh mà vô tâm, thì không cần
hỏi thiền nữa. Cảnh thanh u vật cũng thanh. Thơ như vậy mới đáng là thơ chứ đâu
có nhí nhố như ông Hoàng quang Thuận.
Bây giờ ta lại khảo
sát thêm bài thứ hai cuả ông Thuận:
Hồ Yên Trung
Yên Trung vắt vẻo
ngang lưng núi
Bốn bề mây biếc sóng
lô xô
Đôi bồng đảo bập bềnh
trên sóng
Cả rừng thông xao động
mặt hồ”.
Tạo hóa bày tuyệt tác
thiên nhiên
Kết tụ bởi mây trời
non nước
Nàng vô tư không chút
ưu phiền
Ngắm sao trời đầu gối
Hoa Yên.
Cũng vẫn hai bài tứ
tuyệt ghép lại để trọn bộ là thất ngôn bát cú, nhưng cũng không phải là tứ tuyệt
vì sai bét nhè cả niêm lẫn luật. Vẫn là lối thơ dở ngô dở ngọng bắt chước theo
lối thơ mới ngày xưa mà các ông Nguyễn Bính, Hồ Dzech, Hàn Mạc Tử vẫn thường
làm. Nhưng các ông ấy làm rất đúng quy lát thơ tứ tuyệt niêm luật đâu vào đấy cả,
tuy nhưng không có đối chữ đối câu như đức vua Trần ngày xưa chứ đâu tùy tiện
ngớ ngẩn ghép vần từ tiện như ông Hoàng quang Thuận?
Đang tả Hồ Yên Trung lại
xuất hiện cô nàng nào đó. Vua đã đi tu quy y cưả Phật, Ngài đã rũ bỏ hết thất
tình, ngũ dục giai không tứ đại: Hĩ, nộ, ai, cụ, ái, ố, dục ( vui, giận, buồn,
sợ,yêu, ghét, muốn) 7 cái thứ tình đó Ngài đâu còn cần đến nưã? Một bài thơ có
tham vọng ái dục, vật chất câu chữ thì lộn xộn thiếu lôgich, tính hợp lý mà ông
Thuận cố gán cho đức vua Trần, như vậy là quá đáng lắm rồi.
Ta hãy đọc bài thơ sau
cuả vua Trần.
Niên thiếu hà tằng liễu
sắc không
Nhất xuân tâm tại bách
hoa trung
Như kim kham phá đông
hoàng diện
Thiền bản bồ đoàn khán
trụy hồng
có người dịch là:
Tuổi trẻ sao từng hiểu
sắc không
Cả xuân hoa nở ngất
ngây lòng
Đến nay rõ được mặt
xuân ấy
Nệm cỏ giường thiền ngắm
rụng hồng
Đây là bài thơ tứ tuyệt
theo luật trắc câu 1 niêm với 4; câu 2 niêm với 3. Vua Trần Nhân Tông lúc còn
trẻ đã có sự giáo dục đầy đủ về nhiều loại tri thức khác nhau của thời mình. Và
xuất phát từ truyền thống gia đình, vua đã sớm tiếp xúc với giáo lý Phật giáo.
Nhưng như chính một bài thơ sau này đã xác nhận, vua cảm thấy mình chưa thâm nhập
giáo lý Phật giáo nhiều.
Tôi đã đọc khoảng hơn
chục bài thơ cuả ông Hoàng quang Thuận và tôi không thể nào chịu đựng được nưã.
Không bài nào viết cho đúng niêm đúng luật chưa nói là không hề có đối chữ, đối
câu ở các cặp thực luận cuả thơ đường 8 câu và kể cả thơ tứ tuyệt đường thi 4
câu.
Thôi chúng ta cố nán lại,
bình tĩnh khảo sát nốt bài này nưã, rồi cũng nên ném toẹt cả tập thơ tấp tểnh
đi dự giải Nobel gì đó vào sọt rác cho yên chuyện.
Đường Rừng
Cổ thụ vươn cao xòe
tán rộng
Rừng già nắng lọt đốm
hoa rơi
Dây leo chằng chịt vắt
cành lá
Chim rừng líu lót với
hương trời.
Cây khô răng rắc dưới
chân đi
Lá mục nồng ngai hoa từ
bi
Trên đường lác đác cây
tùng cổ
Thợ trời khéo đặt cảnh
thiên trì.
Hai khổ tứ tuyệt này
tùy tiện ghép lại để gọi là bát cú nhưng cũng chẳng phải là tứ tuyệt cái con khỉ
gì. Anh chàng này đúng là mê sảng viết bậy nhí nhố ghép vần chả ra thế nào cả,
không luật, không niêm, không tình, không ý mà dám cả gan treo lên cổ đức vua
Trần, thật là đồ tồi, bỉ ổi khốn nạn vô cùng.
Tôi cũng có đọc một số
bài viết cuả những văn thi sĩ có công tâm như Nguyễn thiếu Nhơn, Trần mạnh Hảo,
Nguyễn minh Tâm, Trần văn Phúc v. v... đã vạch mặt sự gian dối gỉa trá cuả ông
Thuận. Nhất là bài cuả ông Nguyễn Minh Tâm nói từng là bạn thân cuả ông Thuận,
một Phật tử thuần thành cũng buộc phải kêu lên: Thi Vân Yên Tử được sao chép từ
đâu?
Thì ra tất cả thơ cuả
ông Thuận là sao chép của tác gỉa Trần Trường một cuốn sách bày bán ở cửa chuà
do ban quản lý phát hành: Chùa Yên Tử, lịch sử, truyền thuyết và danh thắng.
Ông Thuận đã mượn ý, gò ép vần hoặc bệ nguyên si cả những bài thơ trong cuốn
sách. Thật là đáng xấu hổ ô nhục cho một người có hàm giáo sư tiến sĩ. Kiểu
này, trình độ này là giáo sư tiến sĩ chui chứ gì? Một người dốt đặc cán mai cũng
dám nhận mình là giáo sư tiến sĩ đây?
Tôi là người rất thích
thơ văn từ nhỏ và chỉ khi đã nếm đủ mùi vị đắng cay hương vị cuả cuộc đời và
sang lưá tuổi ngũ thập nhi tri thiên mệnh tôi mới bắt đầu chính thức đam mê
nghiên cứu về văn chương thơ phú.
Cho nên thơ văn của
tôi khác với người khác là tôi đã trưởng thành đã có hai thứ tóc trên đầu rồi mới
chính thức khoa đao muá bút trên làng văn. Giống như một cốc nước cứ tích trữ từng
giọt từng giọt từ thuở niên thiếu nghe ông tôi đọc thơ chữ Hán và dịch Nôm. Như
vậy tôi là người từng trải già đời rồi mới viết văn và làm thơ. Nó giống như
cái hồ tri thức vậy cứ ngóng đợi mưa móc dai dẳng mãi hàng thập kỷ rồi mới chịu
ứ đầy mà tuôn trào ào ạt lên bờ .
Tôi chả hứng thú quái
gì với cái danh tiếng hay thiên tài gì cả. Nhưng tôi tự hỏi liệu khoảng 5 đến 6
ngàn bài thơ tôi đã làm ra đủ các thể loại liệu sau này có ai chôm trỉa và ăn cắp
thơ văn cuả tôi không nhỉ? Biết đâu đây bây giờ tôi còn sống sờ sờ ra đấy nên
người ta coi thường, khinh thường, hoặc hằn học chê bai. Nhưng mai này tôi chết
đi liệu có để lại cho đời sau giá trị gì không và có ai thèm đạo văn hay ăn cắp
mạo danh thơ tôi?
Theo tôi làm thơ vui
chơi vớ vẩn giải khuây ai cũng có thể làm được. Nhưng muốn trở thành văn thi sĩ
thực sự đúng danh nghĩa ngoài yếu tố chân thật, tự do ra phải có đủ ba tố chất
trong não bộ và trái tim tâm hồn văn sĩ.
Họ thường là những người
ngoài ưa thích văn chương ra còn có năng khiếu về toán học, có thể chưa thành
danh hay bằng cấp gì về môn toán nhưng có tư chất thông minh học toán từ nhỏ.
Thứ hai là khi đã là người trưởng thành phải nên dày công đọc các sách về triết
học và am hiểu sâu về một số tôn giáo. Nhưng thơ là cõi mộng, là cái vô thức rất
đố kỵ với triết lý. Những nhà triết học hay chính trị gì đó, theo tôi tốt nhất
đừng làm thơ, dù cho anh có làm thơ sẽ không có hồn, có thể thơ hay trong một
chừng mực nào đó. Những anh nhà giàu đam mê vật chất quyền hành bổng lộc cũng đừng
nên làm thơ. Nhưng người thi sĩ cần hiểu những quan niệm nhân sinh quan thế giới
quan của kiến thức triết học, tôn giáo để định hướng cho lối viết cuả mình.
Những người cộng sản
chỉ tôn thờ chủ nghiã Mác theo phép duy vật biện chứng mà làm thơ viết văn là
phản khoa học trái với đạo lý. Họ sẽ không bao giờ trở thành những văn thi sĩ
thực thụ đúng nghĩa vì bản chất phương pháp luận biện chứng duy vật xuất phát từ
yếu tố kinh tế tồn tại xã hội không phải là con đường cuả văn chương và nghệ
thuật.
Các nhà phê bình văn học
Việt Nam từ khi có Đảng đến nay đều đứng trên một nhãn quan phản khoa học để
phân tích văn chương. Từ Hoài Thanh và cả cho đến cả Trương Tửu thuộc phái nhân
văn giai phẩm chống đảng cũng vậy
Đôi dòng tâm sự và ý
kiến nhỏ với các bạn trên facebook. Ai đó có thể không vưà lòng thì miễn chửi bậy.
Vì đây chỉ là ý kiến cuả riêng tôi.
Cha Nào Con Ấy
Danh xưng ông thật là
to
Giáo sư tiến sĩ ai nào
chẳng kinh
Lọc lưà quen thói bất
minh
Văn chương thơ phú hôi
rình gớm ghê
Ngục trung nhật ký ê
chề
Cháu con hoan hỉ dầm dề
gió mưa
Ăn mày nghệ thuật mưá
thưà
Thơ văn chôm trỉa cửa
chùa bán rao
Cò mồi HữuThỉnh mời
chào
Thi Vân Yên Tử xu hào
ba xu
Pháp thân Phật nhập thần
phù
Di Niên ca ngợi uế xù
thi ca
Liên minh ma quỷ thày
Tàu
Việt Nam mạt vận Mao -
Hồ phởn cu
Nhe răng đồng loạt sói
tru
Nhuốm màu hoang tưởng
hoàn cầu xôn xao
Quảng Bình đại tướng
phều phào
Lao nhao châu chấu cào
cào nhảy câng
Nhập thiền Quang Thuận
hở hang
Lòi ra mặt chuột bẽ
bàng nhục thay
Cha nào con ấy mặt dày
Chí Minh ngạ quỷ cáo cầy
lòi đuôi
Hư danh để lại tiếng
cười
Ngàn năm bia miệng trò
đời hôi tanh.
14.8.2012 Lu Hà
Ông Bóp Cổ Mày
Đêm về ông bóp cổ mày
Ghét thằng Quang Thuận mặt dày nhục
tao
Đào tường khoét ngạch moi thơ
Trần Trương chôn dấu nhận vơ của
mình
Bon chen đạo tặc u minh
Gà đồng mèo mả thối rinh cửa chùa
Trải bao thập kỷ gió mưa
Độc tài đảng trị mưá thưà bút nô
Ngục trung nhật ký mập mờ
Theo gương trí trá côn đồ lưu manh
Mác Lê ngạ quỷ râu xanh
Nhập nhằng thi bá trẻ ranh mẹo lưà
Mạt cưa mướt đắng say sưa
Bầy tư bản đỏ cò cưa văn đàn
Moi tiền công quỹ hại dân
Tỷ đồng quảng bá thơ gian vịt vờ
Dân oan khiếu kiện kêu gào
Điếc tai chuá đất dư đồ nát tan
Kià chàng Hữu Thỉnh vô luân
Bày trò hội thảo lường gàn dân đen
Gây bao thảm cảnh triền miên
Đói nghèo bệnh tật ba miền khổ đau
Trúc Lâm Yên Tử u sầu
Khói hương nghi ngút đức Vua thánh
Trần!
thơ cảm tác chuyện ông Hoàng quang
Thuận ăn cắp đạo thơ cuả tác giả Trần Trương hay nhờ ai đó làm hộ và bảo thơ do
đức vua nhà Trần nhập mộng đọc cho nghe
15.8.2012 Lu Hà
Đúng là cha nào con ấy, thày nào
trò ấy. Hiện tượng lưà đảo đạo văn ăn cắp thơ cuả Hoàng Quang Thuận có nguồn gốc
sâu xa bởi tư tưởng lưà đảo cuả ông Hồ Chí Minh mà ra.
Hàng con cháu đàn em khét tiếng
lưà đảo trí trá phải kể đến những tên như Chinh, Giáp, Diệu, Viên, Thi, Thông
v. v… hạng chót là Hoàng quang Thuận.
Bên Đền Kiếp Bạc
Bên đền Kiếp Bạc tuôn thơ
Dở ngô dở ngọng vịt vờ bác tôi
Đầu thai là giống đười ươi
Tôi, tôi, bác, bác nực cười thế
gian
Xót đau cho đức Thánh Trần
Bởi thằng mất dạy iả đùn ra đây
Bớ quân xâm lược mặt dày
Bình Than sóng nước ngập đầy quân
Nguyên
Hồ ly tinh cũng bon chen
Nặc danh thánh tử ngang nhiên luận
bàn
Vì sao dân tộc lầm than?
Chiến tranh hủy diệt điêu tàn nước
non
Trọn đời bá đạo luồn trôn
Nga – Tàu bợ đỡ bán buôn máu người
Đền thờ nhầy nhuạ tanh hôi
Cô hồn ngạ quỷ lạc loài vào đây
Khoe khoang đánh Pháp cho ai?
Việt gian bán nước tay sai giặc
Tàu
Mưu mô quỷ khóc thần sầu
Tự do độc lập biển sâu chôn vùi!
25.8.2011 Lu Hà
Kết Luận: Hiện tượng lưà đảo cuả Hoàng quang
Thuận làm tôi thấy vui, buồn, ngao ngán, háo hức kỳ lạ. Tôi sẽ đọc và nghiên cứu
tỷ mỉ từng bài thơ cuả anh chàng này. Sơ
bộ có 143 bài thì bõ bèn gì? Toàn thể đều tứ tuyệt ngô ngọng theo lối mới như
kiểu ngục trung nhật ký són ra từng giọt cuả ông Hồ Chí Minh người Trung hoa viết
ra nhưng Hồ Chí Mít người VN lại đánh cắp. Nhưng tôi sẽ nghiên cứu kỹ có đáng gọi
là tứ tuyệt không hay chỉ có ba vần hao hao tứ tuyệt thì gọi là thơ mới theo
nguyên tắc tứ tuyệt cũng không được. Vậy ta nên gọi là thơ tự do tủn mủn 4 câu
vậy.
Tôi sẽ khảo sát tường tận để vạch rõ chân tướng:
Anh chàng này hoàn toàn không biết làm thơ tứ tuyệt mà đây là thơ nhái theo lối
mới quá tủn mủn nên xếp vào thể thơ tự do
Tôi không có thời gian tìm ra bài
thơ gốc do đức Vua làm, hay khách thập phương đến vãn chuà và ghi vào sổ lưu niệm,
rồi anh chàng naỳ thưà cơ kopie và sưả theo lời theo ý mình? Tại sao thơ lại
ngô nghê như vậy?
Tôi cũng háo hức nghiên cứu anh
chàng thi sĩ dỏm này như vụ Trịnh công Sơn và Hồ Chí Minh hay Tố Hữu gì đó.
Thôi đằng nào cũng bỏ công thời gian nghiên cứu chơi cho vui. Biết đâu khám phá
ra điều gì vui cho đời mà lại bảo vệ luôn cả Phật Pháp và danh tiếng cho đức
vua Trần.
Tôi sẽ làm và chắc chắn sẽ làm vì
đây là lương tâm và nghiã vụ cuả kẻ sĩ đối với cuộc đời đen bạc đầy gian trá
mưu mô hiểm hóc. Phải bóc trần bộ mặt thật ngụy nhân, nguỵ nghĩa, ngụy tín, ngụy
văn cuả bọn cò mồi lưu manh cả lĩnh vực văn thơ và tâm linh.
15 .8 .2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét