Thứ Năm, 7 tháng 5, 2020

Bàn Thảo Về Lẽ Công Bằng Danh Dự Và Nhân Phẩm



-Đan Phượng: Tui đâu có nói xấu Dũng Mai gì đâu? Chỉ có người bên này và bên kia họ kể cho tui nghe nhiều về nhóm Dũng Mai, họ biết quá trời còn tui có biết gì đâu? nên tôi cũng sinh nghi nên tui chỉ cho 200$ làm ông Dũng hờn giận nói trả lại hết cho ông Đức, tôi năn nỉ Dũng mai có đc đâu? rồi ông nội Đức kia trả $ lại rồi thì thôi đi, ông lại viết STT lôi tui vô rồi bạn bè ổng comment nhục mạ tui rồi từ đó nhà lá nhà ngói cháy rụi hết
Mấy ông nội quậy nát cỏ mới vừa lòng để thiên hạ chém tui tơi bời mấy ông vừa bụng chưa? Khi nào vừa bụng rồi thì trả $ lại cho tui

Bàn Luận Với Bác Paul Nguyễn Hoàng Đức Về Thơ Văn Phải Có Nhân Vật



Trích : NHÂN VẬT – MẶC CẢM ĐỊNH MỆNH
CỦA VĂN THƠ VIỆT (2)
“Hành động bao giờ cũng xuất phát từ tư tưởng, và nhắm đạt hiệu quả của tư tưởng!
Trời ơi, thật thiên khó vạn nan, hầu hết các nhà thơ Việt mới chỉ ngâm nga mấy cảm xúc tức thời, làm sao để có tư tưởng đây?
Chưa nói đến tư tưởng, như phương ngôn “Đạo đức là thói quen của điều thiện”. Muốn có đạo đức thì người ta phải tập thành điều thiện. Tập thành trong tư duy tức là suy luận để phân biệt đúng – sai, tốt – xấu, hay – dở, sau đó thực hành ở ngoài đời. Nhưng trí tuệ người Việt thường chỉ dừng ở mức khôn ngoan nước đôi “người khôn ăn nói nửa chừng”, vì thế tốt xấu lẫn lộn, thường theo đuổi cái có lợi mà ít theo đuổi cái tốt.
Ngoài sự yếu ớt về trí tuệ ra, người ta còn sợ trách nhiệm về thiện ác của mình. Một người sống trung tính làm sao có thể để người thiện nói thế này, người ác đáp lại thế kia. Nghĩa là người ta không dám phơi ra quan điểm của mình về cái tốt và cái xấu, chính nghĩa và phi nghĩa, lương thiện và gian tà, khôn ngoan và trí trá.
Nhưng tóm lại, các nhà thơ đã không đủ trí tuệ để tư duy phân biệt thiện – ác, tốt – xấu. Hơn thế người ta không chịu thực hành đạo dức như thói quen của điều thiện, cây nào quả nấy, con người nào văn học nấy, không thực hành bài học thiện – ác, thì làm sao có thể viết về thiện – ác?! Trong sáng tạo mới chỉ có vài mẩu cảm xúc nhỏ lẻ làm sao có thể viết nổi trường thiên?

Lu Hà Và Nguyễn Đình Chiểu Chùm Số 6


Y Đức Hai Họ Mộng Bào
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 51

Cũng lắm chước trừ tà diệt quái
Đạo của ta vạn đại thánh hiền
Tôn sư sách thuốc khảo biên
Sử gia hoạt pháp lưu truyền tới nay

Lu Hà Và Nguyễn Đình Chiểu Chùm Số 5


 
Y Đức Hai Họ Mộng Bào
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 41

Chứng nan giải mọi phương cứu chữa
Kỳ Nhân Sư chan chứa tình người
Không hề nhầm lẫn tới nơi
Kê đơn bắt mạch trọn đời lương y

Lu Hà Và Nguyễn Đình Chiểu Chùm Số 4


 
Y Đức Hai Họ Mộng Bào
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 31

Tiều than thở xuôi dòng thời cuộc
Cánh chim di thân thuộc giống nòi
Phận bèo nhân phẩm trọng coi
Đại phu bốc thuốc mặn mòi quê hương

Lu Hà Và Nguyễn Đình Chiểu Chùm Số 3


Y Đức Hai Họ Mộng Bào
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 21

Nằm ngửa mặt tay chân sõng sượt
Hơi nóng hun trán mướt mồ hôi
Màu vàng nhiệt thấp xuống rồi
Xạm đen da mặt bờ môi xanh rờn

Lu Hà Và Nguyễn Đình Chiểu Chùm Số 2


Y Đức Hai Họ Mộng Bào
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 11

Khí thứ hai dật dờ bên hữu
Ngôi thiên tư thành tựu thứ ba
Trời kia bên tả tư ra
Đất thì bên hữu rõ là khí năm

Lu Hà Và Nguyễn Đình Chiểu Chùm Số 1


Y Đức Hai Họ Mộng Bào
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 1

Truyện Tam công thảnh thơi nhàn rỗi
Thắp đèn lên chẳng vội vàng chi
Tang bồng hồ thỉ nam nhi
Tranh đua thúc quí so bì thấp cao

Bàn Luận Sự Thật Tinh Thần Không Chối Bỏ Với Paul Nguyễn Hoàng Đức


-Trích: SỰ THẬT TINH THẦN KHÔNG THỂ CHỐI BỎ VỀ DÂN Á-PHI CHẠY TỚI CHÂU ÂU (2)
Paul Nguyễn Hoàng Đức
“Tại sao không thấy người ở Âu - Mỹ “tư bản giãy chết” chạy thục mạng đến Á – Phi? Có phải những quốc gia ông chủ văn minh đâu có chịu bỏ lâu đài để chạy đến cư ngụ trong vài cái lều rách nát lạc hậu của nô lệ?! Mà chỉ thấy người Á Phi chạy tới Âu Mỹ, trong trường hợp này phương ngôn “đất lành chim đậu” có đúng không?
Tại sao không thấy tác giả Âu Mỹ nào thiết tha các giải thưởng Á – Phi, mà chỉ thấy người Á Phi chiêm ngưỡng các giải thưởng Âu Mỹ? Đó có phải nô tài khát khao giá trị của ông chủ?