Lu Hà tôi có nick Thơ Tâm Hồn, thấy có bài viết của bác
Paul Nguyễn Hoàng Đức với tựa đề: THƠ, MỘT MẶC CẢM VĂN HÓA CỦA NGƯỜI VIÊT
Thơ tất nhiên là bằng chữ viết. Mà chữ viết, mới đây thôi, nghĩa là trên đỉnh chóp của tòa tháp lịch sử, một cách rất đặc thù của châu Á nói chung, Việt Nam nói riêng là một mặc cảm thống soái, dầy vò khốn khổ nhất của người Việt.
Thơ tất nhiên là bằng chữ viết. Mà chữ viết, mới đây thôi, nghĩa là trên đỉnh chóp của tòa tháp lịch sử, một cách rất đặc thù của châu Á nói chung, Việt Nam nói riêng là một mặc cảm thống soái, dầy vò khốn khổ nhất của người Việt.
Lần lại dăm bảy thập niên, tất cả còn rất mới, như thể những
trang lịch sử còn đang thở trong dòng trôi của hiện tại với những dòng chữ chưa
ráo mực, chúng ta thấy rõ ràng: diệt giặc dốt cam go, liên miên hơn nhiều diệt
giặc đói. Bởi lẽ quá hiển nhiên, một người đang đói, cho anh ta ăn ba lưng cơm,
anh ta liền hết đói. Một dân tộc đói, nếu gặp một vụ lúa bội thu thì cũng qua
cơn nguy khốn. Nhưng với một người đói chữ, chúng ta không thể nhét, nhồi cho
anh ta vài chữ, vài ngày hay vài tháng; mà sự học của anh ta phải là một quá
trình giúp tinh thần tiêu hóa cả một chuỗi toa tàu chở đầy lương thực tri thức
của nhân loại.